Cô Gái Brooklyn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2.

❊ ❊ ❊

Sau khi gặp May Soo-yun, tôi quay về khách sạn gặp con trai. Tôi đã phải đánh vật với bé để buộc bé ngủ trưa. Và đã thất bại. Như thường lệ, trận chiến kết thúc trước màn hình máy tính để xem một bộ phim cũ của Louis de Funès. Khoảng 15 giờ, cuối cùng bé cũng ngủ thiếp đi trong khi xem bộ phim Đại Nhà hàng, và dù không muốn, tôi cũng cùng bé ngả vào vòng tay của nữ thần Ngủ.

Tiếng chuông khẽ kêu báo có tin nhắn SMS đánh thức tôi. Tôi mở mắt, người đẫm mồ hôi. Théo nói bập bẹ ở cuối giường, bé đang nằm ngửa, hai chân giơ lên trời, chơi đùa với chú chó bông Fifi. Tôi nhìn đồng hồ: đã quá 18 giờ.

— Mẹ kiếp! - Tôi hét lên và nhảy khỏi giường.

— Mẹ kếp! - Con trai tôi vừa nhắc lại vừa cười thích thú.

Tôi hít một hơi thật sâu để không phá lên cười.

— Không được, Théo! Đó là một từ rất bậy, con không được nói thế!

Trong khi con trai tôi hớn hở và rõ ràng là đang ngập ngùng muốn nhắc lại từ ngữ mà bé mới khám phá ra, tôi xem điện thoại. Tôi vừa nhận được một tin nhắn của May Soo-yun: Anh có hẹn trong 20 phút nữa. Cửa hàng bánh Knish Perlman’s.

Không thông qua bộ phận lễ tân, tôi gọi cho Marieke bằng điện thoại cố định trong phòng. Cô trông trẻ đang chè chén với đám bạn tại Raoul’s, một quán rượu ở Soho. Vừa đặt một chiếc xe thuê có lái bằng điện thoại di động, tôi vừa thương lượng để cô bằng lòng trông Théo trong thời gian còn lại của buổi tối. Cô có thể có mặt trong vòng 15 phút nữa, nhưng vốn là nhà tư bản xuất sắc, cô tận dụng vị thế của mình để buộc tôi trả thêm một khoản phí vô lý mà tôi buộc phải chấp nhận.

Và thế là tôi đến chỗ hẹn muộn khoảng nửa giờ. Cửa hàng bánh Knish Perlman’s, khu Đông Hạ Manhattan chừng vài bước chân.

Cửa hàng vắng ngắt, ngoại trừ cặp vợ chồng người Nhật đang chơi trò chụp ảnh trước quầy. Đằng sau một tủ kính trưng bày lớn, một ông già bán những món đặc sản của người Do Thái. Tận cuối cửa hàng, người ta đã kê một vài chiếc bàn fomica, xung quanh là những chiếc ghế dài bọc da nhân tạo Skai màu đỏ.

Ngạc nhiên vì không thấy May, tôi ngồi vào vị trí gần cửa ra vào nhất và gọi một chai nước. Trên mặt bàn, người khách trước đã để lại tờ The New York Times số ra ngày hôm nay. Tôi căng thẳng và giận dữ vì đã ngủ thiếp đi. Như một cái máy, tôi vừa lật giở tờ báo vừa đưa mắt trông chừng ra cửa. Trời oi ả. Một chiếc quạt cũ kỹ thốc ra những luồng gió nóng đầy mùi tỏi, rau mùi tây và hành phi. Điện thoại của tôi rung lên. Lần này là một tin nhắn của Alan:

Đến gặp tôi ngay, AB.

Có chuyện gì vậy? Tôi hỏi luôn.

Tôi có thông tin mới về Joyce Carlyle.

Ông nói đi, Alan.

Không nói qua điện thoại được.

Tôi sẽ đến ngay khi có thể, tôi hứa.

Trong khi tôi đang lướt ngón tay trên màn hình điện thoại, một người đàn ông đẩy cửa tiệm bánh vào. Trạc tuổi tôi, dáng người chắc nịch, tóc đen, râu ba ngày chưa cạo. Vẻ mệt mỏi, anh ta đã nói lỏng cà vạt và xắn tay áo lên. Vừa nhìn thấy tôi, anh ta bước dọc cửa hàng đầy quyết đoán rồi ngồi xuống trước mặt tôi.

— Thám tử Baresi, anh ta tự giới thiệu. Tôi là cộng sự cũ của May. Chính tôi đã cùng làm với chị ấy trong vụ tử vong của Joyce Carlyle.

— Tôi là Raphaёl Barthélémy.

Viên cảnh sát lấy khăn giấy lau mồ hôi trán.

— May đã đề nghị tôi gặp anh. Tôi báo trước là tôi không có nhiều thời gian. Đang có hội nghị bầu ứng cử viên tổng thống của đảng Cộng hòa, nên chúng tôi làm việc như điên từ ba ngày nay.

Baresi chắc hẳn là khách quen của cửa hàng, bởi vì ông chủ lập tức mang đồ ăn ra cho anh ta.

— Bánh knish vừa mới ra lò, anh chàng Ignazio ạ, ông chủ đảm bảo và đặt trước mặt viên cảnh sát một khay đựng những chiếc bánh rán nhân khoai tây, xà lách bộn và dưa chuột bao tử.

Một câu hỏi như thiêu đốt môi tôi:

— Anh đã tìm được hồ sơ vụ án rồi sao?

Baresi rót một cốc nước và lắc đầu.

— Hồ sơ đó đã cách đây mười năm rồi. Nếu còn tồn tại, nó cũng đang nằm trong đống tài liệu lưu trữ của đội cảnh sát khu vực số 52. Nói cụ thể ra, như thế có nghĩa là nó được cất giữ trong kho ở Brooklyn hoặc Queens. Tôi không biết May đã hứa gì với anh, nhưng ta không thể chỉ búng ngón tay mà lấy ra được một tập hồ sơ cũ. Phải có giấy phép. Rất phức tạp, và nhất là phải mất đến vài tuần.

Tôi nuốt nỗi thất vọng.

— Chị ấy đã bảo tôi là có một dấu vết di truyền trên hiện trường vụ án.

Baresi nhăn mặt.

— Chị ấy đã thực hiện vụ này hơi nhanh. Hiện trường vụ án hoàn toàn sạch sẽ, đúng thế. Thứ duy nhất mà chúng tôi tìm thấy, đó là một con muỗi.

— Một con muỗi?

Tôi nghĩ anh ta đang ám chỉ một từ lóng trong giới cảnh sát, nhưng đúng là một con côn trùng.

— Ờ… Một con muỗi bị đập chết, mọng máu, trên sàn phòng tắm trong nhà nạn nhân. Như mọi khi, May muốn chứng tỏ mình thông minh. Chị ấy tự nhủ là kẻ sát nhân có thể đã bị con côn trùng hai cánh đó đốt, và nếu đúng như thế, ADN của hắn vẫn nằm trong xác con muỗi. Từ đó, chị ấy đã nung nấu ý định cho phân tích nó.

— Anh đã phản đối sao?

Baresi ngốn một khoanh bánh khoai tây.

— Đương nhiên, bởi vì, ngay cả khi chúng tôi gặp may, thì điều đó liệu có chứng tỏ được tội ác không? Tuyệt đối không. Và bằng chứng đó cũng không đứng vững được lấy một giây trước tòa. Vậy nên làm thế sẽ chẳng được tích sự gì. Hồi đó, May chính là “Người chỉ biết đến mình”: một tham vọng quá mức, nguy hại. Chị ấy hy vọng người ta sẽ nói đến mình khi cố gắng làm một việc chưa từng có tiền lệ ở New York.

Baresi thong thả nhai thêm vài khoanh bánh rồi mới nói tiếp:

— Dù sao, các kỹ thuật viên cũng vẫn làm việc với con muỗi đó. Họ đã thu được một mẫu máu và chúng tôi chuyển cho phòng xét nghiệm. Ở đó, họ đã trích xuất được ADN và thiết lập được một trắc đồ di truyền.

— Rồi sau đó?

Viên cảnh sát nhún vai.

— Sau đó là quy trình cổ điển. Quy trình mà anh thường thấy trên các phim truyền hình: phòng xét nghiệm đã ghi trắc đồ mới đó vào cơ sở dữ liệu và so sánh nó với các trắc đồ hiện có.

— Kết quả thế nào?

— Không gì hết. Nada [1], Baresi khẳng định và đưa cho tôi một tờ giấy. Đây là bản sao báo cáo của phòng xét nghiệm. Tôi đã tìm lại được email của họ trên máy chủ.

Anh cũng có thể thấy đấy: không hề trùng hợp với bất cứ trắc đồ nào đã được ghi nhận.

Anh ta cắn một miếng dưa chuột bao tử rồi nhồm nhoàm nhận xét:

— Dù sao, phòng xét nghiệm cũng đã mất rất nhiều thời gian trước khi chuyển được kết quả cho chúng tôi, đến nỗi trong thời gian chờ đợi, người ta đã đóng hồ sơ lại rồi.

Tôi xem bản báo cáo. Trắc đồ di truyền được thể hiện dưới dạng mã vạch hoặc một biểu đồ giới thiệu tổng hợp mười ba đoạn ADN, mười ba locus [2] cần thiết để xác định một cá nhân một cách đáng tin cậy. Thật bực mình: chắc chắn kẻ sát nhân đang ở đó, ngay trước mắt tôi, nhưng tôi không có cách nào biết được nhân thân của hắn.

— Hồi đó có bao nhiêu người được lưu dữ liệu?

Baresi nhún vai.

— Trong hệ thống CODIS à? Vào giữa những năm 2000? Tôi không biết chính xác. Có thể là hai triệu.

— Hiện nay trong hệ thống có bao nhiêu?

— Hơn mười triệu. Nhưng tôi biết anh định nói gì rồi: không có chuyện tiến hành tìm kiếm lại đâu.

— Tại sao?

Viên cảnh sát bực bội chỉ tay vào tôi cảnh cáo:

— Tôi sẽ nói thẳng với anh suy nghĩ của mình. Trong ngành cảnh sát, chúng tôi thường xuyên thiếu người. Công việc của chúng tôi là xử lý các vụ án và tội phạm vào lúc chúng xảy ra. Không phải mười năm sau. Vụ án nào kéo dài cũng đều không ổn. Theo tôi, những vụ án treo là một kiểu làm hàng của đám trí thức và tôi không hề tôn trọng những đồng nghiệp thích các vụ như thế.

Tôi vô cùng ngạc nhiên.

— Tôi biết nhiều cảnh sát và gần như chắc chắn là không ai nghĩ như anh đâu.

Baresi thở dài và lên giọng, đồng thời tỏ thái độ cục cằn:

— Vụ của anh thối như phân ấy, OK? Thế nên hãy bỏ qua đi! Anh không có việc gì làm ngoài chuyện khóc lóc cho cái chết của một ả nghiện hay sao?

Đến lượt mình sắp nổi giận thì tôi bỗng hiểu ra: viên cảnh sát không hề suy nghĩ như những điều anh ta nói. Sở dĩ anh ta cố gắng thuyết phục tôi từ bỏ vụ điều tra, là bởi anh ta biết kẻ sát nhân là ai.

❀ ❀ ❀

[1] Nguyên gốc tiếng Tây Ban Nha, nghĩa là “không có gì”.

[2] Vị trí trên các nhiễm sắc thể có chứa một hoặc nhiều gene hoặc một trình tự ADN.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.