Cô Gái Brooklyn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2.

❊ ❊ ❊

Cánh cửa đầu hàng sau cú hích vai thứ hai.

Caradec bước vào hành lang và chỉ bằng vài cái liếc mắt đã bao quát toàn bộ không gian chưa đầy bốn mươi mét vuông được sắp xếp rất gọn gàng. Sàn nhà lát gỗ sồi, tường bên trong son màu kem, điểm thêm những nét chấm phá màu phấn, phòng khách với đồ nội thất phong cách Bắc Âu, phòng bếp mở, phòng thay quần áo chạy dài đến tận phòng ngủ.

Một căn hộ trống rỗng và vắng lặng.

Tôi quay trở lại để xem xét thân khóa và khung cửa. Cánh cửa đã dễ dàng bung ra là bởi cả hai ổ khóa đều không khóa. Vậy là người cuối cùng ròi khỏi căn hộ chỉ sập cửa vào mà không khóa. Không hề giống với thói quen của Anna.

Điều ngạc nhiên thứ hai, chiếc túi du lịch của Anna nằm chình ình ở lối vào, ngay giữa hành lang. Một chiếc túi xách bằng da bê sần có khóa kéo, khâu đính những mảnh da nhiều màu sắc. Tôi quỳ xuống để lục các ngăn túi, nhưng không tìm thấy gì đáng chú ý.

— Vậy đúng là Anna đã từ Nice trở về…, Caradec bình luận.

— … trước khi lại bốc hơi lần nữa, tôi rầu rĩ.

Trong cơn lo lắng, tôi thử gọi lần nữa vào điện thoại di động của nàng, nhưng vẫn chỉ gặp hộp thư thoại.

— Thôi được, ta sẽ lục soát căn hộ! Marc quyết định.

Đúng là phản xạ quen thuộc của một tay cớm chuyên lục soát, ông đã đang nhấc nắp thùng chứa nước của bồn vệ sinh.

— Tôi không biết chúng ta có quyền làm thế không, Marc ạ.

Không phát hiện được gì trong phòng tắm, ông di chuyển về phía phòng ngủ.

— Tôi nói cho cậu biết là chính cậu đã khơi mào chuyện này! Nếu cậu không lục lại quá khứ của bạn gái mình, lúc này có lẽ cậu đang ở bên cô ấy ở Côte d’Azur để tắm nắng rồi.

— Có lẽ đấy không phải lý do để…

— Raphaёl! Ông cắt lời tôi. Khi tra hỏi Anna, cậu đã có một linh cảm có vẻ đúng. Bây giờ, cậu phải làm nốt việc đi.

Tôi ngắm nhìn phòng ngủ. Một chiếc giường bằng gỗ sáng màu, một cái tủ đựng đầy quần áo, một giá sách trĩu nặng những cuốn sách về y học, từ điển và các loại sách ngữ pháp khác đã quá quen thuộc với tôi: sách của Grevisse, sách của Hanse, sách của Bertaud du Chazaud. Có cả vài cuốn tiểu thuyết Mỹ, bản gốc: Donna Tartt, Richard Powers, Toni Morrison…

Sau khi kiểm tra các thanh gỗ lát sàn, Marc bắt đầu mở mấy ngăn kéo.

— Cậu phụ trách máy tính của cô ấy nhé! ông yêu cầu khi nhận thấy tôi đang đứng bất động. Tôi thì chẳng biết gì nhiều về tin học.

Tôi nhìn thấy chiếc MacBook trên mặt quầy bar được dùng làm vách ngăn giữa không gian bếp và phòng khách.

Từ khi gặp Anna, chắc tôi mới đến đây chừng năm hoặc sáu lần. Căn hộ này là sào huyệt của nàng, và khung cảnh nơi tôi đang di chuyển cũng chính là hình ảnh của nàng: thanh lịch, đúng mực, gần như khổ hạnh. Làm sao mà tôi lại khiến nàng giận đến độ biến mất được nhỉ?

Tôi ngồi xuống trước màn hình và nhấn một nút để kích hoạt máy tính. Truy cập ngay được vào giao diện màn hình mà không cần mật khẩu. Tôi biết rằng việc này chẳng được tích sự gì. Anna không tin tưởng vào máy tính. Nếu quả thực nàng có điều gì đó cần che giấu, tôi không tin mình có thể tìm thấy nó trong một chiếc máy Mac. Nhưng để tâm trí được yên ổn, không còn nghi ngờ hay tiếc nuối, tôi bắt đầu lướt qua các email. Chủ yếu là thư từ liên quan đến các khóa học và khóa thực tập của nàng tại bệnh viện. Trong thư viện đa phương tiện, những bản nhạc của Mozart để lộn xộn, những phim tài liệu khoa học và những bộ phim truyền hình dài tập mới nhất mà chúng tôi thường xem cùng nhau. Lịch sử lướt web: các hang thông tin, trang web của các cơ quan tổ chức và cả tấn những trang dành riêng cho các nghiên cứu liên quan đến đề tài luận văn của nàng (Khả năng phục hồi: các tác nhân di truyền và ngoại di truyền). Chẳng có gì đáng chú ý trong phần còn lại của ổ cứng gần như chỉ toàn những ghi chép, bảng biểu, tài liệu PDF và các bản trình bày PowerPoint gắn liền với việc học tập của nàng. Máy tính thú vị không phải bởi những thứ ta có thể tìm thấy trong đó, mà chủ yếu là bởi những thứ ta không tìm thấy: không một bức ảnh gia đình, không có clip về các chuyến du lịch, không có email nào chứng tỏ có sự tồn tại của một mạng lưới bạn bè thực sự.

— Cậu phải xem qua đống giấy tờ này, Caradec quay vào phòng và thông báo với tôi, trên tay ông là cả đống hộp các tông chất đầy các bìa hồ sơ tập họp giấy tờ hành chính: phiếu lương, hóa đơn, biên lai trả tiền thuê nhà và các khoản phí khác, sao kê ngân hàng…

Ông để đống hộp lên bàn, rồi đưa cho tôi một cái túi nhựa đựng hồ sơ.

— Tôi cũng tìm thấy cả thứ này. Không có gì trong máy tính à?

Tôi lắc đầu và nhìn vào bên trong chiếc túi nhựa. Đó là một bức ảnh lớp học truyền thống như ta vẫn thường chụp từ khi học mẫu giáo đến trung học. Trong ảnh là khoảng hai chục thiếu nữ theo phong cách tinh tế và thanh lịch đang tạo dáng trên sân trường. Giáo viên, một phụ nữ trạc tuổi tứ tuần, chụp cùng cả nhóm. Học sinh ngồi giữa cần một tấm biển trên đó có ghi bằng phấn:

Trường trung học Sainte-Cécile

Lớp 12 ban Khoa học

2008 - 2009

Ở hàng cuối cùng, tôi nhận ra Anna “của tôi” ngay lập tức. Vô cùng kín đáo và dè dặt. Ánh nhìn hơi lảng tránh, đôi mắt khẽ cụp xuống. Nụ cười ngoan ngoãn, áo thun màu xanh nước biển cổ chữ V mặc bên ngoài áo sơ mi trắng cài đến chiếc cúc trên cùng. Lúc nào cũng mong muốn được trở nên trong suốt, xóa bỏ hết mọi đắm say nhục dục để khiến người ta quên đi vẻ đẹp lay động lòng người của nàng.

Không gây chú ý. Không khơi dậy ham muốn.

— Cậu biết trường trung học Sainte-Cécile này không? Marc hỏi tôi trong lúc rút bao thuốc lá ra.

Tôi nhanh chóng tìm kiếm trên điện thoại. Nằm ở phố Grenelle, Sainte-Cécile là ngôi trường Công giáo của những khu giàu có. Một trường Công giáo tư và chọn lọc chỉ nhận học sinh nữ.

— Cậu có biết Anna từng lui tới nơi này không? Tất cả những chuyện này không khớp lắm với chân dung cô gái nhỏ nghèo khổ ở Saint-Nazaire, Marc vừa nói tiếp vừa châm một điếu thuốc.

Chúng tôi chúi mũi vào đống “hồ sơ lưu trữ” chứa trong những chiếc hộp. Sau khi khớp nối các tài liệu khác nhau, chúng tôi đã tái lập được chặng đường đã qua của Anna.

Nàng sống ở Montrouge từ hai năm nay. Nàng đã mua căn hộ này vào năm 2014, khi học đại học năm thứ ba và cũng là năm học ngoại trú cuối cùng. Một tài sản trị giá 190.000 euro vào hồi đó, được trả trước 50.000 euro còn lại trả bằng một khoản vay trong thời hạn 20 năm. Cách thức truyền thống để sở hữu một bất động sản.

Vào năm 2012 và 2013, nàng đã thuê căn hộ một phòng trong một tòa chung cư trên phố Saint-Guillaume.

Chúng tôi còn tìm thấy những biên lai trả tiền thuê một phòng áp mái ở đại lộ Đài Thiên văn trước đó, được lập vào năm 2011 bởi một người nào đó tên là Philippe Lelièvre.

Dấu vết dừng lại ở đó. Không thể biết Anna đã sống ở đâu trong năm đầu học ở trường y cũng như những năm học trung học. Ở nhà bố nàng chăng? Hay trong một căn ký túc xá sinh viên? Hay trong một căn phòng áp mái khác cho thuê lậu? Hay ở ký túc xá của trường trung học?

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.