Trong hơn hai năm, vụ điều tra vẫn dừng ở điểm chết trước khi được khởi động lại thật ngoạn mục và dẫn đến một kết cục đặc biệt tồi tệ.
Ngày 26 tháng Mười năm 2007, vào lúc bình minh, hỏa hoạn đã xảy ra tại một căn nhà hẻo lánh nằm giữa một khu rừng gần Saveme, ở ranh giới giữa Lorraine và Alsace. Đang trên đường đến nhiệm sở, Franck Muselier, một cảnh binh trong vùng, đã nhìn thấy khói bốc lên từ ngoài đường và là người đầu tiên báo động.
Khi lính cứu hỏa đến thì đã quá muộn. Lửa đã phá hủy toàn bộ cán nhà. Ngay khi khống chế được ngọn lửa, nhân viên cứu hộ đã mạo hiểm lao vào đám cháy và ngạc nhiên phát hiện ra kiến trúc độc đáo của căn nhà. Với vẻ bề ngoài rất cổ điển, trên thực tế đây lại là một tòa nhà hiện đại, nửa chìm nửa nổi. Một pháo đài gọn gàng có hình xoắn ốc, được xây dựng xung quanh một cầu thang xoáy trôn ốc khổng lồ ăn sâu xuống lòng đất để dẫn đến một loạt các căn phòng, căn nọ ở sâu hơn căn kia.
Những phòng giam.
Những căn ngục tối dưới lòng đất.
Ở tầng trệt, người ta tìm thấy thi thể của người đàn ông đã uống một lượng lớn thuốc ngủ và thuốc an thần. Việc nhận dạng sau đó chứng tỏ rằng hắn chính là chủ nhân của ngôi nhà: Heinz Kieffer, một kiến trúc sư người Đức ba mươi bảy tuổi, đến sống trong vùng này từ bốn năm trước.
Tại ba trong số các “phòng ngủ” là thi thể của ba đứa trẻ bị còng tay vào một đường ống nặng. Phải mất nhiều ngày xét nghiệm răng và ADN mới biết được tên của các nạn nhân.
Louise Gauthier, mười bốn tuổi vào thời điểm bị mất tích vào ngày 21 tháng Mười hai năm 2004 khi đang đi nghỉ tại nhà ông bà ở gần Saint-Brieuc trong vùng Côtes- d’Armor.
Camille Masson, mười sáu tuổi khi mất tích vào ngày 29 tháng Mười một năm 2006, trong lúc đi bộ về nhà tại một ngôi làng nhỏ nằm giữa Saint-Chamond và Saint- Étienne, sau giờ học thể dục.
Cuối cùng là Chloé Deschanel, mười lăm tuổi vào thời điểm xảy ra thảm kịch, đã mất tích vào ngày 6 tháng Tư năm 2007 trên đường đến nhạc viện thành phố Saint- Avertin thuộc ngoại ô Tours.
Ba cô bé bị Kieffer bắt cóc trong vòng hai năm rưỡi, tại ba vùng cách xa nhau của nước Pháp. Ba con mồi dễ bị tổn thương mà hắn đã tước đoạt cuộc đời nữ sinh để biến thành tì thiếp trong thứ hậu cung rùng rợn của mình. Ba vụ mất tích mà khi xảy ra thậm chí còn không được chính thức coi là những vụ bắt cóc. Trước đó, Louise Gauthier đã cãi nhau với ông bà, Camille Masson là chuyên gia bỏ nhà đi bụi và bố mẹ Chloé Deschanel đã chậm trễ trong việc thông báo con gái mình bị mất tích, ảnh hưởng rất xấu đến hiệu quả của việc điều tra. Và tệ hơn nữa, do nằm rải rác nên đường như không có người nào trong số cảnh sát phụ trách các hồ sơ này liên hệ ba vụ mất tích với nhau…
Mười năm qua, nhiều công trình nghiên cứu đã tìm cách “thấu hiểu” tâm lý của Heinz Kieffer - nếu như vẫn còn có thứ gì đó để tìm hiểu trong một bộ óc nơi sự quái gở của loài người đã đạt đến đỉnh điểm như vậy. Được mệnh danh là “Dutroux [1] người Đức”, kẻ sát nhân này vẫn là một câu đố, chống lại tất cả các phân tích của cảnh sát, bác sĩ tâm thần và nhà báo. Kieffer không có tiền án, không hề xuất hiện trong bất cứ hồ sơ nào của cảnh sát, chưa từng bị báo cáo là có những hành vi đáng ngờ.
Cho đến tận cuối năm 2001, hắn vẫn làm việc tại Munich trong một văn phòng kiến trúc nổi tiếng. Những người từng gặp hắn không hề lưu giữ kỷ niệm xấu nào về hắn, nhưng phần lớn chỉ là không hề nhớ gì hết. Heinz Kieffer là một kẻ cô độc, một kẻ không tì vết và không thể hiểu được. Một Ngài Giấy bóng kính thực thụ.
Người ta không biết chính xác Kieffer đã “làm gì” với các con mồi của hắn. Ba thi thể bị cháy đen ở mức nghiêm trọng nên việc khám nghiệm tử thi không thể tiết lộ những dấu vết lạm dụng tình dục hoặc tra tấn. Ngược lại, bản chất của đám cháy thì không khiến ai phải nghi ngờ. Bên trong ngôi nhà đã bị tưới đẫm xăng. Giống như thi thể của gã đao phủ, thi thể của ba cô bé cũng chứa đầy thuốc ngủ và thuốc an thần. Vì một lý do nào đó, hình như Kieffer đã chọn cách tự sát và mang theo ba cô bé bị hắn bắt giam.
Một số nhà tội phạm học tìm hiểu về trường họp của hắn đã xin lời khuyên từ phía các kiến trúc sư. Khi nghiên cứu kỹ các sơ đồ cũng như cấu trúc của “cung điện kinh hoàng” và những bức tường cách âm, các kiến trúc sư đã đi đến kết luận rằng rất có thể không ai trong số các cô bé biết về sự tồn tại của hai người còn lại. Mặc dù vẫn còn gây tranh cãi, giả thiết này đã được báo chí ủng hộ. Một giả thiết khủng khiếp vừa tuyệt vọng vừa khiến ta lạnh người.
❀ ❀ ❀
[1] Marc Dutroux, người Bỉ, bị kết tội bắt cóc, cưỡng hiếp, giam cầm 6 bé gái và giết 4 người trong số này vào những năm 1980-1990. Vụ án Dutroux đã khiến dư luận toàn thế giới chú ý, không chỉ bởi tính chất hung tàn của nó mà còn bởi sự cẩu thả và thiếu chuyên nghiệp của cảnh sát cũng như các viên chức chính phủ trong việc điều tra.