Mặt trời bắt đầu lặn xuống trên những cánh đồng miền Trung Tây nước Mỹ. Ánh mặt trời vàng óng chiếu tràn trề trên những thân cây ngô, luồn lách giữa những gốc đậu tương, hắt ngược sáng vào hình dáng đồ sộ của những kho ngũ cốc và hang trại sữa.
Ngồi trước vô lăng chiếc xe mi ni, Marc Caradec vẫn đang lao về phía Tây.
Nhiều người thấy cảnh vật vùng Ohio đơn điệu đến phát bực. Còn ông thì ngược lại, ông lái xe và cảm thấy có chút hài lòng được chạy giữa những sắc màu rực rỡ này, thưởng thức hàng ngàn sắc độ của ánh sáng, và cả loạt chi tiết lần lượt nối tiếp nhau trên đường: đường nét siêu thực của một chiếc máy gặt đập han gỉ, một đàn bò thong thả gặm cỏ, một dàn tua bin gió quay trong ráng chiều vàng nghệ.
Những tấm biển chỉ dẫn nối tiếp nhau, với những cái tên sực mùi miền Tây: Wapakoneta, Rockford, Huntington, Coldwater… Nơi ông đang tìm kiếm nằm trước Fort Wayne một chút, giáp ranh giữa Ohio và Indiana. Thêm vài ki lô mét nữa là ông sẽ biết mình có linh cảm tuyệt vời hay không, hay chỉ để mất một khoảng thời gian quý báu.
Một cửa hàng bách hóa tổng hợp hiện ra phía chân trời. Marc đưa mắt nhìn đồng hồ báo nhiên liệu. Nó chưa cạn hẳn, nhưng ông quyết định sẽ thoát khỏi gánh nặng đổ xăng ngay lúc này.
Xi nhan. Tốc độ chậm dần. Bụi cuốn mù. Ông đỗ xe trước cây xăng duy nhất, không xa một chiếc bán tải cũ như vừa thoát ra từ những trang tiểu thuyết của Jim Harrison.
— Đổ đầy à, thưa ông?
Một thằng bé xuất hiện sau lưng ông. Nó mặc bộ quần áo bảo hộ lao động rộng thùng thình và đội chiếc mũ lưỡi trai của đội bóng chày Cincinnati Reds, mặt tươi roi rói. Cùng lắm nó cũng chỉ độ mười ba tuổi, nhưng ở đây để trẻ em lao động có vẻ không phải là một vấn đề.
— Yes, pleasea, - Ông vừa trả lời vừa đưa chìa khóa chiếc SUV cho thằng bé.
Marc đẩy cánh cửa nhà hàng nối với “cửa hàng bách hóa tổng hợp” và bước vài bước trên lớp sàn gỗ sụt hỏng phủ mạt cưa. Những phân tử bụi nhảy nhót trong ánh mặt trời vung vãi trên lối đi. Viên cảnh sát đưa mắt nhìn một lượt khắp phòng. Vào lúc sẩm tối này, nhà hàng dựng bằng những chi tiết đúc sẵn chìm trong bầu không khí ngái ngủ. Đằng sau quầy, vài người khách quen đang nốc cạn những cốc bia, đồng thời tống thẳng cholesterol vào mạch máu mình dưới dạng những chiếc bánh hamburger thịt hun khói, sườn nướng BBQ và cá tẩm bột kèm khoai tây chiên đẫm dầu mỡ. Trong một góc sát trần, chiếc ti vi mệt mỏi đang truyền trực tiếp diễn biến của hội nghị bầu ứng cử viên tổng thống của đảng Cộng hòa, nhưng tiếng đã bị tắt và chẳng ai để ý đến. Từ chiếc đài cũ kỹ đặt trên một tầng giá, vang lên một bài hát cũ nổi tiếng của Van Morrison.
Marc trèo lên ghế đẩu và gọi một ly kem Bud rồi vừa nhấm nháp vừa đọc lại những gì ông đã ghi chép được. Trên giấy, giả thiết mà ông đã ưu tiên lựa chọn lại chẳng có giá trị gì, nhưng ông vẫn ra sức bám lấy nó. Nếu trí nhớ của ông về những bài học tiếng Latinh còn tốt, trực giác là một khái niệm phái sinh từ thuật ngữ có nghĩa là “hình ảnh phản chiếu qua gương”.
Hình ảnh. Những hình ảnh. Đó chính là điều ông quan tâm: cuốn phim mà ông thấy lướt qua trong đầu mình khi cố gắng đặt mình vào vị trí của Florence Gallo. Đó là một phương pháp mà một cảnh sát lão luyện thuộc đội BRB, tín đồ của môn yoga, thư giãn tâm thể và giấc ngủ thôi miên đã dạy cho ông khi ông mới vào nghề. Cố gắng hòa nhập theo đứng nghĩa của từ này trong mối đồng cảm với nạn nhân. Đặt mình vào vị trí của người đó theo linh cảm, cảm nhận cùng một điều, trở thành nạn nhân trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.
Marc nghi ngờ khả năng thiết lập một kiểu kết nối tinh thần với nạn nhân, nhưng ông tin chắc rằng sự suy diễn và tính hợp lý chỉ phản ánh được đầy đủ nhất nếu chúng bao gồm các dữ liệu tâm lý. Từ quan điểm đó, cuộc trò chuyện giữa ông và Raphaël với Alan Bridges - tên thật là Alan Kowalkowski - đã trở nên vô cùng sáng rõ. Nó đã mang lại cho ông chất liệu để “thâm nhập vào đầu” Florence.
Raphaёl đã có lý. Đúng là Florence đã gửi cho Alan một tệp âm thanh đính kèm email: một đoạn hội thoại giữa Joyce Carlyle và kẻ giết bà, mà cô đã ghi âm lại bằng điện thoại. Cô đã làm việc đó ngay sau khi gọi đến số điện thoại khẩn cấp để báo rằng mẹ Claire đang bị tấn công. Cô đã làm việc đó theo cảm xúc, trong tình trạng căng thẳng cùng cực. Và nhất là, cô đã làm việc đó bằng một chiếc máy tính không phải của cô, bởi vì vợ Alan đã phá nát văn phòng và trang thiết bị của cô vào hôm trước. Một chiếc máy tính mà cô không quen dùng và một hòm thư không lưu danh bạ địa chỉ liên hệ của cô.
Khi nhắm mắt lại, Marc gần như có thể nhìn thấy Florence: sự cấp bách, nỗi sợ hãi, mồ hôi túa ra, những ngón tay chạy trên bàn phím khi nhập địa chỉ của Alan. Giữa hai trang sổ, Marc đã tìm lại được tấm danh thiếp mà viên tổng biên tập của #WinterSun đã đưa cho ông và Raphaёl, trên đó ông ta đã ghi địa chỉ email cá nhân: alan. kowalkowski@attnet.
Chỉ có điều Florence trong lúc vội vã đã không nhập chính xác địa chỉ này. Giả thiết của Marc là: Florence đã gõ alankowalkowsky@attnet.
Chữ y thay vì chữ i. Kowalkowsky thay vì Kowalkowski. Tại sao? Bởi vì chắc hẳn đó chính lả lối viết đầu tiên nảy ra trong đầu cô. Trước hết, đây là lỗi thường xuyên xảy ra với dạng đuôi này. Hơn nữa, cô sống ở New York từ lâu và người Mỹ có xu hướng chuộng chữ y hơn đối với một số tên họ gốc Nga. Người Mỹ viết là Tchaikovsky, Dostoyevsky, Stanislavsky trong khi người nói tiếng Pháp chọn cách viết Tchaikovski, Dostoievski, Stanislavski. Chỉ có điều Kowalkowski chắc chắn là một cái tên gốc Ba Lan. Không phải Nga.