Cô Gái Brooklyn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3.

❊ ❊ ❊

— Trời mưa như trút nước. Chỉ có mình tôi trong xe, giữa đám cỏ cao lút người trên đường. Một bóng đen có trang bị súng săn chui ra từ chiếc 4x4 trước mặt tôi và lao đến dưới trời mưa.

Ngồi bên một chiếc bàn trong sân khách sạn, Caradec và tôi đã trò chuyện được nửa giờ. Chúng tôi trao đổi tất cả thông tin mình tìm được. Một lần nữa, chúng ăn khớp, bổ sung cho nhau một cách bất ngờ, soi rọi thêm quá khứ của Claire và mẹ nàng với những tình tiết càng lúc càng thêm bi thảm.

— Gã đó giương súng về phía tôi, Marc nói tiếp. Trong ánh đèn pha, tôi nhìn thấy gã rõ mồn một. Gã có dáng người rất lạ lùng, vừa lùn vừa béo, tóc dài màu gỉ sắt và râu rậm. Gã cách tôi ba mét, ngón tay đặt trên cò súng.

Trong khi tôi đang dán mắt vào môi ông, Caradec dừng lại để lau miệng cho Théo. Ngồi trên chiếc ghế ăn của mình, con trai tôi khiến tôi có cảm giác bé đang chăm chú theo dõi câu chuyện giữa chúng tôi trong lúc nhấm nháp một miếng bánh phủ pho mai tươi.

— Gã đã bắn và kính chắn gió của tôi vỡ tung, Marc nói tiếp. Tôi cảm thấy viên đạt sượt qua thái dương, chỉ cách vài mi li mét.

— Rồi sau đó?

Ngồi co ro trên ghế, tôi bàng hoàng trước quy mô của cuộc điều tra.

Caradec nhún vai rồi uống một ngụm cappuccino lớn.

— Thế cậu tưởng thế nào: tôi đâu có để cho gã kịp bắn tôi lần thứ hai. Nỗi sợ hãi khiến tôi chúi xuống dưới tay lái. Trong lúc va dập, hộc đựng đồ bật mở và khẩu súng của tôi trượt xuống sàn. Tôi tóm lấy nó và bắn. Gã hoặc tôi phải chết, và lần này may mắn đã thuộc về tôi.

Trong khi những con rùng mình chạy dọc sống lưng tôi, Marc không có vẻ gì là bị ảnh hưởng quá mức bởi chuyến phiêu lưu của mình. Tuy nhiên, tôi hiểu ông đủ để hiểu rằng đằng sau dáng vẻ trơ lì như đá cẩm thạch kia ẩn giấu một người đàn ông nhạy cảm và khắc khoải nhận thức rất rõ sự mong manh của kiếp người.

— T’soupi! T’soupi!

Mặt dính đầy pho mai tươi, Théo đòi cuốn sách T’choupi làm trò ngốc nghếch.

Tôi tìm trong túi xách và đưa cuốn truyện cho bé. Điều Caradec thú nhận sau đó khiến tôi lặng người:

— Tôi không lạ gì gã đó, ông nói tiếp. Gã là cảnh sát. Tôi từng gặp gã cách đây lâu rồi. Hồi đó, gã làm ở đội cảnh sát bảo vệ trẻ vị thành niên, nơi tất cả mọi người đều gọi gã là “Tiều phu”, nhưng tên thật của gã là Stéphane Lacoste.

Cổ họng tôi nghẹn lại. Tôi không thể tin được rằng Caradec đã giết người. Tôi bàng hoàng và khiếp sợ bởi những gì mình đã gây ra. Ấy thế mà tất cả những chuyện này lại bắt đầu từ một vụ cãi cọ đơn thuần. Vụ cãi cọ mà tôi khởi xướng. Chỉ vì tôi ghen. Chỉ vì tôi nghi ngờ quá khứ của cô gái mình sắp cưới.

Marc kéo tôi trở về với thực tại:

— Tôi đã lục trong xe và cả người gã, nhưng chẳng tìm thấy gì cả. Không có dấu vết nào của Claire. Không một đầu mối nào. Hẳn là Lacoste đã đề phòng, bởi thậm chí gã còn không có cả điện thoại di động.

— Chết tiệt! Cảnh sát sẽ lần ra ông, Marc ạ.

Ông lắc đầu.

— Không, tôi không nghĩ vậy. Trước hết, họ sẽ không thu được viên đạn mà tôi đã bắn ra. Và nhất là tôi đã đặt xác Lacoste vào ghế lái và chế biến món nướng ngon lành với chiếc xe. Đó là chiếc xe ăn cắp, tôi tin chắc thế. Và tất cả những gì người ta tìm được từ Stéphane Lacoste sẽ là một bộ xương cháy thành than. Trước khi nhận dạng được gã, sẽ phải lấy mẫu răng, việc đó sẽ mất vô khối thời gian.

— Thế còn xe của ông đâu?

— Cậu nói đúng, đó chính là điểm khó xử lý nhất. Tôi không thể đi lâu với cái kính chắn gió vỡ tung như thế. Tôi đã cẩn thận lái chừng mười ki lô mét đến tận Châlons-en- Champagne. Đến đó, tôi đánh cắp một chiếc xe, theo kiểu cũ, bằng cách nối dây điện. Cậu sẽ gọi nó là một đống đổ nát: một chiếc Supercinq đòi 1994. Cậu có biết là nó vẫn còn chạy được không? Chắc nó sẽ được định giá 200 euro trên trang L’Argus[1]…

— Nhưng người ta sẽ tìm thấy chiếc Range Rover của ông.

— Cậu đừng lo: tôi đã nhờ một cậu bạn chủ xưởng sửa chữa xe đến lấy nó về. Giờ này, hẳn là con ngựa già của tôi đang được làm đẹp ở Paris.

Tôi nhắm mắt lại để tập trung. Tôi phải kết nối một số sợi dây với nhau.

— Theo ông, gã cảnh sát đó, Stéphane Lacoste ấy, gã có liên quan gì đến vụ Claire mất tích?

Marc lấy từ túi ra một cuốn sổ và lật trang.

— Điều đó thì tôi phải thú thật là tôi không biết gì cả. Ở sân bay, tôi đã gọi nhiều cuộc điện thoại để biết rõ hơn về quá trình làm việc của Lacoste. Lúc đầu, gã phục vụ ở Đội cảnh sát tìm kiếm và can thiệp Orléans, sau đó chuyển sang Đội cảnh sát bảo vệ trẻ vị thành niên và Cảnh sát tư pháp Versailles. Người ta thấy gã lúc nào cũng cặp kè với một tay cớm khác, đại úy Richard Angeli. Theo một trong các đồng nghiệp cũ của tôi cho biết, Angeli đã cố đưa Lacoste về Đội cảnh sát tìm kiếm và can thiệp số 36, nhưng gã đã trượt kỳ thi sát hạch.

Tôi ngọ nguậy trên ghế.

— Chờ đã! Tôi biết cái tên Richard Angeli đó! Tôi mới vừa nghe nhắc đến nó.

Tôi lục tìm trong ký ức, nhưng bộ não của tôi như thể đã bị mọt ruỗng.

— Nhân vụ gì?

— Tôi không rõ nữa. Rồi tôi sẽ nhớ ra. Còn ông, cái tên đó không có ý nghĩa gì với ông sao?

— Không, tôi chưa từng gặp hắn. Nhưng theo như tôi hiểu, gã đó đã có một sự nghiệp xán lạn. Gần bốn mươi tuổi mà đã có những chiến công đáng khen ngợi. Chắc là một tay cớm giỏi. Không phải ngẫu nhiên mà lên được chức đại úy đội chống các băng nhóm tội phạm. Nhất là ở…

Tôi nhảy bật khỏi ghế, và theo đà phấn khích, giằng lấy cuốn sách từ tay con trai.

Ngạc nhiên, Théo òa khóc nức nở và trốn vào vòng tay Marc. Tôi cuống cuồng lật trang cho đến khi tìm thấy những dòng chữ viết vội khi đang ngồi taxi trên đường ra sân bay.

— Tôi biết Richard Angeli là ai rồi! tôi vừa nói vừa cho Caradec xem cuốn sách. Đó là bạn trai cũ của Marlène Delatour. Tay cảnh sát trẻ tuổi của đội Trọng án Bordeaux đã tham gia vào vụ Carlyle năm 2005.

Caradec tiếp nhận thông tin rồi đưa ra một giả thiết.

— Thế nếu là anh ta thì sao?

— Anh ta?

— Viên thám tử mà Joyce đã bí mật thuê. Còn gì tốt hơn là một cảnh sát Pháp trực tiếp tham gia vụ án để có thể tiếp cận toàn bộ thông tin và tiến hành những điều tra bổ sung?

Kịch bản đó cũng không phải là vô lý. Tôi cố gắng hình dung Joyce bí mật thuê tay cảnh sát trẻ tuổi đầy triển vọng đó. Nhưng thông qua trung gian nào? Và trong khi cuộc điều tra hồi đó không mang lại kết quả gì, tại sao bây giờ chúng tôi lại thấy bóng dáng của Angeli và gã trung úy đệ tử Stéphane Lacoste?

Hello, Theo, how are you, adorable young boy? [2]

Tôi ngẩng đầu lên. Marieke, cô trông trẻ của con trai tôi, vừa bước vào sân trong, vẫn trau chuốt như mọi khi, cô mặc chiếc váy ôm bằng vải wax [3] và đăng ten có thể khiến ta nghĩ rằng, đang trong giai đoạn tuần lễ thời trang này, cô vừa vội vã rời khỏi sàn diễn để tới đây.

Théo chẳng mấy chốc đã lấy lại được vẻ vui tươi. Nở nụ cười khôn lỏi trên môi, bé đang tỏ vẻ dễ thương trước người đẹp Đức.

Tôi nhìn đồng hồ và đứng dậy. Đã đến lúc đi gặp Alan Bridges rồi.

❀ ❀ ❀

[1] Trang web chuyên tư vấn và bán các loại xe hơi cũ và mới.

[2] Tiếng Anh nguyên bản, nghĩa là: Chào Théo, cháu khỏe không, cậu bé đáng yêu?

[3] Loại vải coton được nhúng sáp hai mặt nên không thấm nước, sáp được nhuộm màu và tạo thành những hoa văn rất đa dạng.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.