— Giờ tôi sẵn sàng tiếp chuyện các anh rồi, Bridges vừa gác máy vừa nói với chúng tôi. Tôi đã rất chú ý khi đọc email của anh, anh Barthélémy ạ, nhung tôi không hiểu lắm tại sao anh lại quan tâm đến Florence Gallo.
Để khỏi mất thì giờ, tôi quyết định không rào trước đón sau.
— Ông chưa từng nghĩ rằng tai nạn của Florence có thể là một vụ dàn cảnh sao?
Trong khi nhà báo nhíu mày, Caradec bồi thêm:
— Ông chưa từng nghĩ rằng Florence có thể đã bị sát hại sao?
Ngạc nhiên, Bridges lắc đầu.
— Ý nghĩ đó chưa từng lướt qua đầu tôi, ông khẳng định dứt khoát. Theo như tôi được biết, kết quả điều tra đã xác nhận rõ ràng giả thiết tai nạn. Florence thường đến đó để nhảy mỗi khi có chuyện buồn và muốn giải tỏa đầu óc. Xe của cô ấy đã được tìm thấy trong công viên, cách cây cầu vài mét.
— Dù của cô ấy không mở, có phải chỉ là rủi ro không?
— Đừng có nói những chuyện ngu ngốc nữa. Tôi không phải chuyên gia về nhảy base jump, nhưng tai nạn kiểu đó có thể xảy ra trong môn này. Với lại, nếu anh muốn giết ai đó, có nhiều cách khả dĩ hơn là ném người đó xuống từ cây cầu ở một xó xỉnh của Virginia, đúng không?
— Ai có thể hằn thù cô ấy?
— Đến mức giết cô ấy ư? Theo tôi biết thì không có ai.
— Ông có nhớ trước khi chết Florence đang làm vụ gì không?
— Không nhớ rõ lắm, nhung không có gì nghiêm trọng cả.
— Chẳng phải cô ấy là chuyên gia săn tin nóng sao?
— Nói đúng ra thì không hẳn. Có lẽ các tin nóng tự tìm đến cô ấy thì đúng hơn. Bởi vì con người cô ấy kết hợp được cả sức thuyết phục và sự thấu hiểu. Florence là một người hiếm có. Một cô gái tài năng, thật vậy. Thông minh, độc lập, tận tụy và có lòng đồng cảm thực sự, và đối với cô ấy đạo đức không phải là một từ nói suông. Cô ấy có nét tao nhã hiếm hoi trong nghề này: một thứ gì đó hơi theo lối cổ, hơi không hợp thời.
Ông im lặng trong vài giây rồi đưa mắt nhìn về phía bức ảnh. Đôi mắt ông sáng lên. Khi nhận ra chúng tôi đã nhìn thấy vẻ bối rối của mình, ông không che giấu tình cảm nữa.
— Tôi sẽ rất rõ ràng với các anh, và thực ra chuyện này cũng chẳng còn bí mật với bất kỳ ai. Hồi đó, Florence và tôi đang đi lại với nhau. Và chúng tôi yêu nhau.
Ông thở dài rồi ngồi sụp xuống. Chỉ trong vài giây, ông đã già đi cả chục tuổi.
— Đó là một giai đoạn phức tạp đối với tôi, ông nói tiếp. Tôi và vợ tôi, Carrie, đã có một đứa con bốn tuổi và cô ấy đang có thai tám tháng. Cứ việc coi tôi là một thằng khốn hay bất cứ thứ gì, tùy các anh, nhưng chuyện là thế đấy. Đúng, tôi yêu Florence, đúng, tôi định rời bỏ người vợ đang bụng mang dạ chửa để đến với cô ấy. Bởi vì cô ấy là người phụ nữ mà tôi chờ đợi bấy lâu nay. Cô gái phù hợp cuối cùng cũng xuất hiện trong cuộc đời tôi. Thật đáng tiếc là không đúng lúc…
Khi nghe Bridges nói, tôi lập tức cảm thấy có thiện cảm với ông. Sau khoảnh khắc ủ rũ ngắn ngủi, một ngọn lửa lại thắp lên trong mắt nhà báo. Kỷ niệm về Florence hẳn là rất sống động, nên chẳng cần đào bới lâu để đánh thức nó.
— Anh Barthélémy này, tại sao anh lại quan tâm đến Florence? ông lại hỏi.
Tôi đang sắp trả lời thì Caradec đưa mắt cảnh báo, khiến tôi khựng lại. Và ông đã không nhầm. Bridges là một nhà báo lão luyện, nắm trong tay cả đội quân điều tra viên. Lỡ miệng một từ thôi là bí mật của Claire tiêu tùng. Tôi liền suy nghĩ một lát để tìm cách diễn đạt trước khi thốt ra câu trả lời:
— Chúng tôi có những lý do nghiêm túc để nghĩ rằng có người đã gây ra cái chết của Florence Gallo.
Alan Bridges thở dài.
— Hai anh này, tôi nghĩ chúng ta chơi thế là đủ rồi. Trong nghề này, thông tín đổi lấy thông tin. Tôi đã cho các anh thông tin của tôi. Bây giờ, đến lượt hai người. Các anh có gì trong tay?
— Tôi có thể nói với ông Florence đang điều tra gì trước khi chết.
Gần như không thể cưỡng lại, viên tổng biên tập siết hai nắm tay chặt đến nỗi móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Thông tin này khiến ông quan tâm và ông khó mà che giấu nổi điều đó. Marc đã cảm thấy mối tương quan lực lượng đang ngả theo hướng có lợi cho chúng tôi.
— Ông biết đấy, Alan, chúng ta đang ở cùng phe mà, ông đảm bảo. Đó là cùng tìm kiếm sự thật.
— Nhưng chết tiệt thật, các anh đang nói đến sự thật nào vậy?
— Chúng ta sắp đi tới sự thật ấy rồi, nhưng trước đó, hãy cho phép tôi hỏi một câu cuối cùng. Ông vừa nói rằng Horence có thói quen đi nhảy dù mỗi khi tâm hạng buồn bã.
— Chính xác.
— Điều gì khiến ông tin rằng dịp cuối tuần đó cô ấy đang suy sụp?
Lại một tiếng thở dài. Lần này, kỷ niệm không chỉ buồn, mà còn đau đớn nữa.
— Hai hôm trước ngày Florence chết - hôm đó là thứ Sáu - vợ tôi đã phát hiện ra mối quan hệ giữa chúng tôi. Vào đầu giờ chiều, Carrie đã xông đến tòa soạn báo, bụng chửa vượt mặt, giận dữ điên cuồng. Cô ấy hét vào mặt tôi trước toàn bộ nhân viên. Cô ấy bảo tôi đã sỉ nhục cô ấy và cô ấy sẽ cắt mạch máu, ngay tại đó, trước mặt tôi. Khi nhìn thấy Florence, cô ấy liền lao vào Florence rồi phá phách bàn làm việc, lật đổ tất cả những gì có thể lật đổ, ném máy tính vào tường. Dữ dội đến mức cô ấy bị khó ở và phải nhập viện, rồi cô ấy đã sinh non ở đó.
Câu chuyện khiến tôi bàng hoàng. Mỗi đời người đều có ngày phải trải qua một con địa chấn như thế: thời khắc mà tình cảm trở thành những que diêm quẹt lên giữa một khu rừng khô xác. Màn dạo đầu cho một vụ hỏa hoạn có thể tàn phá tất cả những gì ta đã xây đắp, và kéo ta xuống vực thẳm. Hoặc sự tái sinh.
— Lần cuối cùng ông nói chuyện với Florence là khi nào?
Caradec vẫn không để mất mạch điều tra. Ông rất thoải mái khi hỏi cung và đã bắt thóp được Bridges.
— Cô ấy đã để lại lời nhắn trong hộp thư thoại của tôi, vào hôm sau. Lời nhắn mà phải đến tối tôi mới nghe được.
— Và cô ấy nói gì?
Viên tổng biên tập suy nghĩ vài giây.
— “Em vừa gửi cho anh một email, Alan ạ. Hãy copy lại tệp đính kèm. Anh sẽ không tin được vào tai mình đâu. Gọi lại cho em nhé.”
Marc nhìn tôi. Chúng tôi đã nắm được điều gì đó, chắc chắn thế. Bridges nói tiếp:
— Như tôi đã nói với các anh, chiều thứ Bảy đó, tôi ở bệnh viện nơi vợ tôi vừa sinh. Các anh cũng hình dung được chúng tôi đang trong tình cảnh nào rồi đấy. Tuy nhiên, tôi vẫn kiểm tra hòm thư, nhưng không thấy email của Florence. Chẳng có gì trong hòm thư cá nhân, hòm thư công việc cũng không nốt. Không có gì trong mục thư rác. Kể cả lời nhắn của cô ấy cũng mập mờ tôi không biết nó liên quan đến chuyện của chúng tôi hay đến công việc.
— Dù sao nó cũng khiến ông băn khoăn chứ?
— Tất nhiên. Tối đó, tôi trốn khỏi bệnh viện để đến căn hộ của Florence trong khu Đông Hạ Manhattan, nhưng cô ấy đi vắng. Tôi nhìn vào ngõ cụt đằng sau tòa nhà nơi cô ấy thường để xe. Chiếc Lexus nhỏ của cô ấy không có ở đó.
Một nữ phóng viên tóc hung gõ cửa kính và bước vào văn phòng.
— Tad Copeland đồng ý phỏng vấn rồi! cô vừa kêu lên vừa chỉ cho Bridges thấy màn hình chiếc máy tính cô đang cầm trên tay. Chúng ta được đăng độc quyền bài tham luận đầu tiên của ông ấy: chỉ có ông và ông ấy, sáng mai, trên một sân bóng rổ gần Công viên Columbus. Tuyệt quá, nhưng ông không sợ việc đó sẽ khiến mọi người có cảm giác là ông đang chiều ý ông ta sao?
— Hãy cứ tin ở tôi, tôi sẽ đặt cho ông ta những câu hỏi xác đáng, Cross ạ, viên tổng biên tập trả lời.
Bridges chờ cho nữ nhân viên rời khỏi phòng rồi lại chìm vào quá khứ.
— Tin Florence qua đời là một con sóng thần. Cuối cùng tôi đã ly hôn và vợ tôi thuê một gã lính đánh thuê lột sạch của tôi đến chiếc sơ mi cuối cùng, và khiến tôi chỉ thi thoảng mới được gặp các con. Còn công việc thì đúng là địa ngục: tôi không còn làm phóng viên nữa. Việc của tôi là sa thải người cho đến thời điểm tờ báo đệ trình hồ sơ ngừng hoạt động lên tòa án thương mại, dự kiến là vào năm 2009. Một trong những thời kỳ đen tối nhất trong đời tôi.
Caradec bám lấy ý tưởng ông đang có trong đầu:
— Ông không tìm kiếm email của Florence bằng các cách khác sao?
— Trong một khoảng thời gian, tôi không còn nghĩ đến lời nhắn đó nữa. Rồi tôi cũng ngó nghiêng hộp thư công việc của Florence, nhưng vẫn chẳng tìm được gì. Hồi đó, tờ báo đang là nạn nhân của hoạt động tin tặc trên diện rộng. Hòm thư cá nhân của chính tôi cũng bị xâm nhập. Một mớ bòng bong thực sự.
— Và chuyện đó không khiến ông nghi ngờ gì sao?
— Thật lòng mà nói, những chuyện như đe dọa hay tin tặc đó thường xuyên xảy ra với chúng tôi. New York Herald là một tờ báo cấp tiến. Hồi đó đang là hai năm cuối nhiệm kỳ của George w. Bush. Suốt ngày chúng tôi chỉ có chống phá chương trình Faucons và tố cáo những dối trá của chính quyền này. Thế nên…
— Ông thực sự nghĩ rằng trò tin tặc đó xuất phát từ giới chính trị sao?
— Không nhất thiết. Kẻ thù thì chúng tôi có cả đống: các tổ chức ủng hộ phổ biến vũ khí, những người chống lại việc chấm dứt thai kỳ tự nguyện, những người chống hôn nhân đồng giới, những người chống nhập cư, những người theo tự do chủ nghĩa… Tóm lại là một nửa nước Mỹ.
— Thế trên máy tính của Florence cũng không có gì sao?
— Quả thực, tôi không biết cô ấy đã dùng máy tính nào vì vợ tôi đã phá hỏng máy tính của cô ấy.
— Thông thường, Florence viết cho ông bằng hòm thư nào?
— Do mối quan hệ của chúng tôi, cô ấy quen viết cho tôi qua địa chỉ cá nhân. Với lại hòm thư ấy lúc nào cũng được kích hoạt.
Ông lấy từ trong túi áo vest ra một tấm danh thiếp, và bên cạnh các thông tin liên hệ liên quan đến công việc, ông viết thêm một địa chỉ khác: alankowalkowski@att. net.
— Bridges không phải là họ thật của tôi, nhưng nghe như thế kêu hơn khi tôi bắt đầu viết báo. Với lại, các cô gái cũng thích cái họ đó…
Mắt nhìn mông lung, ông dừng lại trong thoáng giây với thời thanh xuân đã mất, rồi quay lại với thực tại.
— Thôi, bây giờ đến lượt các anh! Florence đang làm vụ gì trước khi chết?
Lần này tôi lên tiếng:
— Vài ngày trước khi xảy ra tai nạn, Florence đã liên hệ với một phụ nữ, Joyce Carlyle.
Ông ghi nguệch ngoạc cái tên lên tập giấy nhớ trước mặt. Tôi nói tiếp:
— Một phụ nữ có con gái bị một tên tội phạm tình dục ở Pháp bắt cóc, chuyện đó không gọi điều gì cho ông sao?
Nhà báo lắc đầu, đồng thời trên mặt ông lộ vẻ thất vọng.
— Dù sao thì tôi cũng không nhớ gì cả. Nhưng tôi không rõ chuyện bẩn thỉu đó có thể liên quan gì đến…
— Joyce Carlyle chết vài giờ trước Florence, tôi cắt lời ông.
Mặt ông sáng lên.
— Vì sao lại chết?
— Chính thức thì là vì dùng thuốc quá liều, nhưng tôi nghĩ bà ấy đã bị sát hại.
— Điều gì khiến anh nghĩ thế?
— Tôi sẽ nói với ông khi nào tôi biết rõ hơn.
Bridges đan hai bàn tay vào nhau và dùng ngón tay cái dụi mắt.
— Tôi sẽ điều tra về bà Joyce Carlyle đó.
Ông đứng dậy và đưa tay chỉ vào tổ ong đang kêu ù ù đằng sau cửa kính.
— Những cậu nhóc mà hai người nhìn thấy ngoài kia, trông họ không có vẻ gì là đang làm việc, nhưng đó là những muckracker [1] giỏi nhất tôi từng biết. Nếu cần tìm hiểu gì đó về người phụ nữ này, thì họ sẽ tìm ra ngay.
Tôi lấy từ trong túi ra chùm chìa khóa mà Gladys đã đưa cho tôi.
— Nếu ông có thời gian, hãy đến xem qua nơi này.
— Chìa khóa đó mở thứ gì vậy? ông vừa hỏi vừa nhận chùm chìa khóa.
— Một khoang giữ đồ nơi các chị em gái của Joyce cất đồ của bà ấy.
— Chúng tôi sẽ qua đó xem một vòng, ông hứa.
Trong khi ông tiễn chúng tôi ra đến tận thang máy, tôi có cảm giác mọi việc vẫn còn chưa kết thúc. Cũng chính là cảm giác mà đôi khi tôi gặp phải khi viết hết một chương sách. Một chương sách hay phải chứa đựng phần mở đầu, phần giải quyết vấn đề và kết thúc. Ở đây, dường như tôi đã đi bên rìa đề tài. Bên rìa điều cốt yếu nhất. Lẽ ra tôi phải nhìn thấy thứ gì? Tôi còn câu hỏi nào chưa đặt ra?
Bridges-Kowalkowski bắt tay chúng tôi, và trong khi cửa thang máy đang đóng, tôi đưa tay đẩy mạnh để chặn nó lại.
— Hồi đó Florence ở đâu? tôi hỏi Alan.
Viên tổng biên tập quay người lại.
— Tôi nói với anh rồi mà, trong khu Đông Hạ Manhattan.
— Nhưng địa chỉ cụ thể là gì?
— Một tòa chung cư nhỏ, ở góc giao giữa đường Bowery và đường Bond.
Tôi bồn chồn đưa mắt nhìn Caradec. Đó chính xác là nơi phát đi cú điện thoại thông báo việc Joyce bị tấn công!
❀ ❀ ❀
[1] Muckracker (cái cào phân hoặc cái cào bùn) được cho là thuật ngữ được Theodore Roosevelt dùng để chỉ các phóng viên là người đầu tiên tố cáo những cách thức làm ăn theo kiểu xã hội đen của các tập đoàn đang tìm cách mua chuộc một số chính trị gia. (Chú thích của tác giả)