Marc Caradec lái xe lao đi.
Từ khi rời Paris, viên cớm đã vượt qua biết bao ki lô mét mà không bận tâm đến Luật đường bộ. Ông muốn, ông phải tận mắt kiểm tra các thông tin của Mathilde Franssens, cô bạn làm việc ở Bảo hiểm.
Ông bấm còi trước một chiếc xe trọng tải lớn đang tìm cách vượt một chiếc khác và lao lên vừa kịp lúc để rẽ vào con đường dẫn ra khỏi cao tốc. Vòng xoáy của đường nhánh bằng bê tông khiến ông có cảm giác chiếc xe đang lao vào khoảng trống. Chóng mặt. Hai tai ong ong. Chiếc sandwich mà ông vừa ngốn ngấu vừa lái xe khiến ông có cảm giác buồn nôn. Trong vài giây, ông thấy như đang bị lạc giữa đoạn giao của xa lộ, rồi tâm trí dần hồi lại, ông bấu víu vào các chỉ dẫn của hệ thống GPS.
Một bùng binh ở lối rẽ vào Châtenay-Malabry rồi một con đường hẹp đi về hướng rừng Verrières. Marc chỉ hoàn toàn thư giãn khi thiên nhiên thế chỗ cho bê tông. Ông hạ cửa kính khi thấy xung quanh mình là những cây dẻ, cây phỉ và cây thích. Thêm một quăng đường cát cuối cùng rồi tòa nhà hiện ra trước mặt ông.
Ông đỗ chiếc Range Rover trong bãi đỗ xe rải sỏi rồi sập cửa lại. Hai tay chắp sau lưng, ông đứng một lát để chiêm ngưỡng tòa nhà được tạo thành từ sự pha trộn hỗn loạn giữa những viên đá cũ kỹ và các vật liệu hiện đại hơn: kính, kim loại, bê tông trong suốt. Dưỡng đường cổ chừng hai trăm năm tuổi đã được hiện đại hóa (tàn sát thì đúng hơn, Caradec nghĩ) bằng việc lắp đặt những tấm pin năng lượng mặt trời trên mái và phủ cây xanh kín một bức tường.
Viên cớm tiến về phía cửa ra vào tòa nhà. Sảnh chờ gần như vắng tanh, không có ai ở sau quầy lễ tân. Ông lật giở những tờ quảng cáo giới thiệu cơ sở này được đặt trước mặt mình.
Trung tâm dưỡng bệnh Sainte-Barbe đón chừng năm chục bệnh nhân đa chấn thương hoặc mắc các triệu chứng tự kỷ. Những người bị tai nạn thương tích, không còn khả năng sống độc lập và tình trạng sức khỏe đòi hỏi phải được chăm sóc thường xuyên.
— Tôi có thể giúp gì cho ông?
Caradec quay về phía giọng nói đang hỏi ông. Một cô gái trẻ mặc áo bờ lu trắng đang bỏ những đồng tiền lẻ vào chiếc máy bán hàng tự động.
— Cảnh sát đây. Tôi là Marc Caradec, đại úy BRB, ông vừa tự giới thiệu vừa đi đến bên cô.
— Tôi là Malika Ferchichi, hộ lý y học-tâm lý của trung tâm.
Cô gái người gốc Bắc Phi ấn nút để lấy lon soda, nhưng chiếc máy bị kẹt.
— Lại hỏng! Chết tiệt thật, cái thứ này đã nuốt của tôi phải đến cả nửa tháng lương rồi!
Marc túm lấy chiếc máy và bắt đầu lắc. Vài giây sau khi được đối xử như vậy, rốt cuộc lon nước cũng rơi xuống khay đỡ bên dưới.
—Ít ra thì cô cũng có được thứ này, ông vừa nói vừa đưa cho cô lon Coca Zero.
— Tôi nợ ông việc này.
— Thật đúng lúc, bởi tôi có việc phải nhờ cô đây. Tôi đến đây để kiểm tra thông tin về một trong số các bệnh nhân của cô.
Malika bật nắp lon nước và uống một ngụm.
Trong khi cô uống, viên cớm ngắm nghía làn da mịn, khuôn miệng có viền môi hồng, búi tóc gọn gàng, đôi mắt như tạc bằng ngọc lam của cô.
— Tôi rất muốn cho ông biết thông tin, nhưng ông biết rõ rằng tôi không có quyền. Hãy nói chuyện với giám đốc, ông ấy…
— Chờ đã, không cần kích hoạt cả bộ máy hành chính chỉ vì một cuộc kiểm tra đơn giản đâu.
Malika nhìn ông với vẻ ranh mãnh.
— Tất nhiên, như thế, ông có thể yên tâm mà hành động không theo quy trình!
Cô uống thêm một ngụm nữa.
— Tôi biết những mánh khóe nho nhỏ của cớm các ông. Bố tôi là “người nhà”, theo cách nói của các ông.
— Ông ấy làm ở bộ phận nào?
— Đội Cảnh sát phòng chống ma túy.
Caradec suy nghĩ một lát.
— Cô là con gái của Selim Ferchichi?
Cô gật đầu.
— Ông biết ông ấy sao?
— Nghe danh tiếng thôi.
Malika nhìn đồng hồ.
— Tôi phải quay lại làm việc. Rất vui vì được làm quen với ông, đại úy ạ.
Tay cầm lon nước, cô đi xa dần trong hành lang tràn ngập ánh sáng, nhưng Caradec đuổi theo giữ cô lại.
— Bệnh nhân mà tôi nói với cô tên là Anna Becker. Cô có thể đưa tôi đến gặp cô ấy, chỉ thế thôi, được không?
Họ đi qua một khoảng sân trong chật hẹp trồng đầy những loài cây mọng nước tốt um, những rặng tre, xương rồng và cọ lùn.
— Nếu ông có ý định hỏi chuyện cô ấy, thì ông mắc sai lầm lớn rồi.
Họ đến một vườn cây ngập nắng nhìn ra khu rừng. Các bệnh nhân và hộ lý đang kết thúc bữa ăn dưới bóng những cây thích và cây bạch dương.
— Tôi hứa với cô là sẽ không tìm cách hỏi chuyện cô ấy, tôi chỉ muốn biết liệu…
Malika chỉ tay về hướng khu rừng.
— Anna Becker chính là cô gái ở đằng kia, đang ngồi trên xe đẩy ấy.
Caradec khum tay che mắt để khỏi bị chói. Ngồi trên xe đẩy, một cô gái trẻ trạc hai mươi tuổi đang ngắm nhìn bầu trời, hai tai đeo tai nghe.
Rụt cổ trong một chiếc áo chui đầu cổ lọ, cô có khuôn mặt góc cạnh được tô điểm thêm bởi mái tóc màu hung vàng được kẹp bằng những chiếc cặp tóc của bé gái. Đằng sau đôi kính màu, cặp mắt cô bất động, nhìn hút vào khoảng mông lung.
Malika lại lên tiếng:
— Đó là công việc yêu thích của cô ấy: nghe sách nói.
— Để trốn tránh?
— Để du lịch, để học hỏi, để mơ ước. Ít nhất phải một cuốn mỗi ngày. Ông sẽ bắt tôi nếu tôi bảo ông rằng tôi giúp cô ấy tải về cả đống từ Internet chứ?
— Chính xác thì cô ấy bị bệnh gì?
Viên cớm rút sổ ra để đọc lại những gì ông đã ghi chép được.
— Người ta nói với tôi đó là bệnh Friedreich, đúng không?
— Chứng mất điều hòa Friedreich, Malika sửa lại. Đó là một bệnh thoái hóa thần kinh. Một bệnh hiếm gặp về gien.
— Cô biết Anna từ lâu rồi sao?
— Đúng vậy, tôi thường trực thay ở trung tâm y học- giáo dục tại phố Palatine nơi cô ấy sống đến tận năm mười chín tuổi.
Cảm thấy khó xử, Caradec lục tìm bao thuốc lá trong túi áo khoác.
— Cô ấy được chẩn đoán bệnh vào lúc bao nhiêu tuổi?
— Rất sớm. Hình như khoảng tám hay chín tuổi gì đó.
— Căn bệnh này biểu hiện thế nào?
— Rối loạn thăng bằng, cột sống bị vẹo, chân biến dạng, không thể phối hợp cử động của các chi.
— Ở Anna, mọi thứ có tiến triển không?
— Cho tôi xin một điếu thuốc.
Marc làm theo và nghiêng người sang phía cô gái trẻ để châm thuốc giúp cô. Một mùi thơm tươi mát tỏa ra từ người cô: chanh, linh lan, húng quế. Một làn sóng xanh, khiến ta bối rối và phấn khích.
Cô đưa điếu thuốc lên môi, rít một hơi rồi nói tiếp:
— Anna đã mất khả năng đi lại từ rất sớm. Rồi, vào khoảng mười ba tuổi, căn bệnh dần dần ổn định. Ông cần hiểu một điều, đó là chứng mất điều hòa Friedreich không tấn công các năng lực trí tuệ. Anna là một cô gái xuất sắc. Cô ấy không đi học theo đúng nghĩa truyền thống của từ này, nhưng cho đến tận mới đây, cô ấy còn ngồi cả ngày trước máy tính để theo các khóa học trực tuyến đại chúng mở đấy.
— Nhưng căn bệnh lại tiếp tục phát triển, Caradec tiếp lời.
Malika gật đầu.
— Bắt đầu từ một giai đoạn nào đó, người ta chủ yếu lo lắng về các biến chứng tim mạch và hô hấp, giống như các bệnh về co tim sẽ làm tim suy yếu.
Caradec buột miệng càu nhàu và thở phì phò. Ông cảm thấy cơn giận dữ trào lên. Cuộc sống đúng là khốn kiếp. Khi chia bài, nó giành phần bài quá khó cho một số người. Sự bất công đó khiến tim ông như bị thiêu đốt. Ông không phát hiện ra điều này, nhưng từ sáng nay, ông đã dễ tổn thương trở lại. Rất nhạy cảm. Luôn là như thế mỗi khi ông dấn thân vào một cuộc điều tra. Cảm xúc, mong muốn, sự hung bạo tăng gấp bội trong ông. Một ngọn núi lửa sắp phun trào.
Malika đoán được là ông đang bối rối.
— Mặc dù không có cách điều trị thực sự, chúng tôi vẫn cố gắng đảm bảo cho các bệnh nhân một cuộc sống có chất lượng tốt nhất trong khả năng của mình. Những buổi trị liệu, liệu pháp lao động, ngôn ngữ trị liệu, tâm lý trị liệu đều rất hữu ích. Đó là toàn bộ ý nghĩa công việc của tôi.
Marc vẫn im lặng, bất động, để mặc cho điếu thuốc cháy dần giữa kẽ tay. Làm sao có thể xảy ra việc tráo đổi danh tính như vậy? Về mặt bảo đảm an ninh thông tin, ở vị trí của mình chắc chắn ông biết rất rõ rằng bảo hiểm y tế là một cái rây bột lớn (hàng chục triệu euro bị gian lận, một tấm thẻ bảo hiểm chẳng có chút gì là đáng tin cậy…), nhưng ông chưa từng biết đến chiến thuật nào được dàn dựng như thế này.
— Lần này, tôi phải đi thật rồi, Malika báo với ông.
— Tôi sẽ để lại số điện thoại của tôi cho cô, phòng khi cần dùng đến.
Trong khi ghi lại số điện thoại cho Malika, Marc hỏi câu cuối cùng:
— Anna có nhiều người đến thăm không?
— Chủ yếu là dì của cô ấy, Clotilde Blondel, cứ hai ngày bà ấy lại đến thăm cô ấy một lần, ngoài ra còn có một cô gái trẻ khác: người lai, tóc thẳng, lúc nào cũng rất chỉn chu.
Caradec cho cô xem màn hình điện thoại của ông.
— Đúng, đúng là cô ấy, Malika khẳng định. Ông biết tên cô ấy không?