Cô Gái Brooklyn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1.

❊ ❊ ❊

Marc Caradec cảm thấy như có kiến bò trong bụng. Như thể ông mới mười lăm tuổi và đang đến buổi hẹn hò đầu tiên. Cũng nỗi sợ đó, cũng niềm phấn khích đó.

Cớm thì vẫn cứ là cớm. Bức ảnh ba thi thể cháy đen, chiếc túi chật ních tiền, những giấy tờ giả, cuộc đời kép của Anna: một lần nữa hoóc môn Adrenaline của gã thợ săn lại tuôn chảy trong huyết mạch ông. Từ khi một viên đạn lạc khiến ông bị cho ra rìa, ông không còn được rùng mình bởi niềm vui thích đặc biệt chỉ có được ở những tay cớm hiện trường thực thụ, những gã đo vẽ mặt đường, những kẻ đánh hơi, những kẻ không cau có trước nỗi vất vả của công việc tìm dấu vết. Những thợ săn.

Khi rời khỏi căn hộ của Anna, Raphaёl và ông đã quyết định tách nhau ra để tiến hành điều tra riêng biệt. Và Marc biết chính xác ông muốn đào sâu theo hướng nào trước tiên.

Khu Đồi Cailles, phố Glacière. Ông biết khu này rõ như lòng bàn tay. Nhân lúc dừng đèn đỏ, ông lướt qua danh bạ trên màn hình điện thoại di động và dừng lại ở số cần tìm. Mathilde Franssens. Chính ông cũng ngạc nhiên vì vẫn còn thông tin liên hệ của cô sau từng ấy năm.

Ông bấm số và phấn khởi nhận ra giọng nói trả lời ông sau hồi chuông thứ hai.

— Marc! Lâu quá rồi…

— Chào người đẹp. Hy vọng là em vẫn khỏe! Vẫn làm bên Bảo hiểm chứ?

— Vâng, nhưng cuối cùng em cũng đã rút khỏi Quỹ bảo hiểm y tế cơ sở Évry. Bây giờ em làm ở quận 17, trung tâm Batignolles. Tháng Ba năm sau em sẽ nghỉ hưu.

— Vậy thì chúc mừng em sắp giải ngũ. Nghe này, bởi vì vẫn còn đương chức, nên em có thể giúp anh tìm hiểu về…

— Em đã tự nhủ cuộc gọi của anh không thể đơn thuần là nói chuyên bạn bè.

— … một cô gái có tên là Anna Becker được không? Anh có số thẻ bảo hiểm của cô ấy, em ghi lại nhé.

Đèn chuyển sang màu xanh. Vừa đi tiếp, ông vừa vớ lấy bản sao trước đó đã gấp bỏ vào túi và đọc số thẻ bảo hiểm cho Mathilde.

— Ai vậy?

— Hai mươi lăm tuổi, người lai, một cô gái đẹp đang học năm cuối trường y. Cô ấy đã biến mất và anh giúp gia đình cô ấy tìm kiếm.

— Hành nghề tự do à?

— Từ thiện ấy mà. Em biết người ta vẫn nói thế nào rồi đấy: một ngày làm cớm, cả đời làm cớm.

— Cụ thể thì anh muốn biết gì?

— Anh sẵn lòng đón nhận tất cả những thông tin em có thể tìm được.

— OK, em sẽ xem có thể làm được gì. Em sẽ gọi lại cho anh.

Marc thỏa mãn gác máy. Bước tiếp theo: Philippe Lelièvre.

Khi tìm kiếm trên điện thoại, ông nhận thấy rằng cái họ Lelièvre hiển thị trên Các trang vàng với tư cách là nha sĩ. Phòng khám của anh ta nằm ở cùng số nhà mà Anna đã thuê vào đầu những năm 2010.

Đến đại lộ Port-Royal, ông thoáng thấy mái che bằng kính của trạm tàu cao tốc liên vùng, và xa hơn nữa là mặt tiền phủ cây xanh của nhà hàng Trại hoa Tử đinh hương. Ông nháy đèn để rẽ vào đại lộ Đài Thiên văn và băng qua đài phun nước với đàn hải mã đang tắm mình giữa những tia nước. Ông đỗ xe dưới hàng cây dẻ, sập cửa và dành thời gian hút nốt điếu thuốc, ánh mắt lơ đãng nhìn về phía bên kia khu vườn, nơi những cây cột và họa tiết hình thoi bằng gạch đỏ au của Trung tâm Michelet gợi nhắc đến những gam màu nóng của châu Phi và nước Ý.

Khi kín đáo quan sát đám trẻ nhỏ đang nô đùa trong sân chơi, Caradec bỗng nhớ đến những kỷ niệm của chính mình. Thời còn ở đại lộ Saint-Michel, ông đã từng đến đây chơi cùng với con gái. Thời kỳ tươi đẹp mà chỉ mãi sau này ông mới hiểu được giá trị của nó. Ông nheo mắt, nhưng không những không biến mất, hình ảnh lại càng nhiều thêm, những địa điểm khác, những niềm vui khác với nhạc nền là tiếng cười của con gái ông khi cô bé được năm sáu tuổi gì đó. Những lần chơi cầu trượt, những vòng quay đầu tiên ở Sacré-Coeur. Ông lại thấy cô bé đang nhảy lên để bắt lấy những bong bóng xà phòng. Ông lại thấy cô bé trong vòng tay mình trên bãi biển Palombaggia, đôi mắt ngước lên trời để chỉ tay về phía những chiếc diều.

Quá độ tuổi nào đó, con người không còn sợ gì ngoài kỷ niệm của chính mình. Ông đã nghe được câu ấy ở đâu? Ông cố nhớ lại khi di nát mẩu thuốc trên vỉa hè. Ông băng qua phố, bấm chuông cửa tòa nhà và đi như chạy lên cầu thang. Như một số tay cớm vẫn làm, ông đã giữ lại thẻ cảnh sát và giơ nó ra trước mắt cô gái tóc nâu xinh đẹp ngồi ở quầy lễ tân.

— BRB, thưa cô, tôi muốn nói chuyện với bác sĩ.

— Tôi sẽ báo ông ấy.

Thật thú vị khi được gặp lại những cảm giác xưa và những phản ứng cũ: hành động, cách thức áp đặt nhất định, quyền lực mà tấm thẻ cảnh sát tạo nên…

Ông đứng chờ, tì tay vào quầy lễ tân. Phòng khám nha khoa này hẳn là vừa được cải tạo, bởi vẫn còn ngửi thấy mùi sơn mới. Một nơi muốn tỏ ra vừa high-tech vừa ấm cúng: quầy và ghế bành bằng gỗ sáng màu, tường bằng kính và bình phong bằng tre. Và âm thanh nền là thứ nhạc “thư giãn” gọi lên tiếng sóng biển vỗ bờ, bao bọc bởi tiếng sáo và hạc cầm lãng mạn. Không thể chịu nổi.

Ngược với hình dung của ông, Lelièvre là một nha sĩ trẻ còn chưa qua ngưỡng tứ tuần. Đầu tròn, tóc cắt ngắn, kính gọng màu cam bao quanh đôi mắt tươi cười. Chiếc áo bờ lu ngắn tay để lộ một hình xăm kỳ lân ấn tượng chạy dọc cẳng tay.

— Anh có nhận ra cô gái này không, bác sĩ? Caradec hỏi sau khi tự giới thiệu. 

Ông chìa cho vị bác sĩ chiếc điện thoại di động có hiển thị một bức ảnh mới chụp của Anna mà Raphaёl đã gửi. Lelièvre đáp ngay không chút chần chừ:

— Tất nhiên. Một sinh viên đã thuê một trong số các phòng áp mái ở nhà tôi cách đây bốn năm năm gì đó. Anna… gì gì ấy.

— Anna Becker.

— Đúng rồi: nếu tôi nhớ không nhầm, cô ấy học y ở trường Paris-Descartes.

— Anh còn nhớ gì khác nữa không?

Lelièvre lục lọi trí nhớ một lát.

— Không nhiều lắm. Cô gái này là một người thuê nhà hoàn hảo. Kín đáo, không bao giờ trả tiền nhà chậm. Cô ấy trả bằng tiền mặt, nhưng tôi đã khai báo đầy đủ với bên thuế. Nếu ông muốn có bằng chứng, tôi sẽ yêu cầu chuyên gia kế toán của tôi…

— Không cần đâu. Cô ấy có nhiều khách khứa không?

— Theo tôi nhớ thì chẳng có ai. Có cảm giác như cô ấy làm việc ngày đêm. Nhưng tại sao lại có màn hỏi cung này, hả đại úy? Đã xảy ra chuyện gì với cô ấy sao?

Caradec vuốt sống mũi và lảng tránh câu hỏi.

— Điều cuối cùng, thưa bác sĩ: anh có biết Anna ở đâu trước khi thuê phòng của anh không?

— Tất nhiên: chính chồng cũ của chị gái tôi đã cho cô ấy thuê phòng.

Viên cớm cảm thấy một luồng điện khẽ lướt qua người. Chính là loại thông tin mà ông đến đây để tìm kiếm.

— Manuel Spontini, tên anh ta đấy, vị bác sĩ bổ sung. Sau khi ly hôn, anh ta đã buộc phải bán căn hộ trên phố Đại học và cả căn phòng áp mái gắn bó với anh ta.

— Căn phòng nơi Anna đang sống lúc đó ư?

— Đúng thế. Chị gái tôi biết là tôi tìm người thuê phòng. Chính chị ấy đã cho Anna số điện thoại của tôi.

— Tôi có thể tìm gã Spontini đó ở đâu?

— Anh ta có một tiệm bánh mì ở đại lộ Franklin- Roosevelt, nhưng tôi cảnh báo trước: một gã tồi tệ đấy. Chị tôi đã chờ quá lâu trước khi bỏ anh ta.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.