Tôi đã không nhìn nhầm: từ hai mươi phút trở lại đây, theo sau là chiếc xe của chính tôi, chiếc 4x4 to tướng này đang leo lên những con đường mòn cao ngất của Công viên Sông Bạc. Chẳng bao lâu sau, hai chiếc xe đã đỗ sát cạnh nhau trên mũi đất vắng tanh nhô ra bên trên thung lũng và dẫn xuống lan can có tay vịn của cây cầu cũ.
Sau khi khóa điện đã tắt, mọi sự diễn biến rất nhanh: gã quân nhân – mà Zorah gọi là Blunt – mở cửa bên của chiếc SUV và túm lấy thắt lưng tôi lôi ra với sức mạnh của một siêu nhân, rồi vác tôi lên vai đưa đến cầu. Zorah Zorkin đi sau chúng tôi vài trăm mét để giám sát. Tôi cố gắng gào lên, nhưng chỉ cần mở miệng, dải băng dính cách điện lại rạch vào khóe môi tôi. Dù sao, có gào cũng chẳng ích gì, Trong không trung chẳng có ai nghe thấy bạn gào đâu. Vào giờ này, ở công viên Sông Bạc cũng gần như vậy.
Cho đến tân giây phút cuối cùng, tôi vẫn không tin vào điều không thể tránh được. Có thể chúng chỉ muốn dọa cho tôi sợ. Nhưng sẽ chẳng ai vượt sáu trăm ki lô mét chỉ để dọa cho một người sợ.
Làm sao chúng lại có ý tưởng này được? Làm sao chúng biết được? Về nơi này, về môn thể thao này? Dễ thôi. Chỉ đơn giản là chúng đã lục lọi căn hộ của tôi, tìm thấy đồ nghề của tôi, những bức ảnh và những tấm bản đồ đã được tôi ghi chú.
Đến giữa công trình bằng thép đó, Blunt quăng tôi xuống đất. Tôi nhỏm dậy và cố gắng chạy trốn, nhung do bị trói chặt, tôi lại sụp xuống gần như ngay lập tức.
Tôi ngồi dậy. Tôi nghe tiếng dòng sông bạc chảy ba trăm mét bên dưới. Đêm thật đẹp, trời rất sáng. Bầu trời quang đãng, cái lạnh khô khốc, mặt trăng gần như tròn vành vạnh, nặng nề, khổng lồ.
Zorah Zorkin đứng đối diện với tôi trên cầu. Cô ta thọc tay vào túi áo vest Barbour bằng vải bông chần và đội chiếc mũ bóng chày của Đại học New York, ngôi trường nơi cô ta từng theo học.
Tôi đọc thấy trong ánh mắt cô ta sự quyết tâm không thể lay chuyển. Đối với cô ta, vào thời khắc này, tôi không còn là một con người. Chỉ là một vấn đề cần giải quyết càng nhanh càng tốt.
Tôi nghẹt thở, toát mồ hồi, tè cả ra quần. Một hình ảnh kinh hoàng gặm nhấm đầu óc tôi. Máu tôi đông lại. Thứ tôi nhìn thấy là điều không thể nghĩ đến, vượt lên cả nỗi hoảng loạn. Cả người tôi cứng đờ, gần như tê liệt. Khi dải băng dính cách điện vừa đứt lìa, tôi liền gom hết chút sức lực còn lại để lê đến trước mặt cô ta. Tôi gào lên. Tôi quỳ xuống, van xin cô ta, cầu khẩn cô ta.
Nhưng cô ta vẫn thờ ơ, băng giá.
— Làm thôi, Blunt nói rồi cúi xuống người tôi cắt đứt sợi dày buộc chốt của chiếc dù. Tôi chẳng thể làm được gì. Gã là một khối đá đẽo ra từ vách núi. Một gã khổng lồ cũng đang sốt ruột muốn kết thúc mọi chuyện. Và chính lúc đó, điều không thể nghĩ đến đã xảy ra. Trước khi để gã đao phủ làm việc của mình, một tia sáng ánh lên trong mắt Zorah.
— Tôi không biết cô đã biết chưa, cô ta nói. Nếu cô chưa biết, thì tôi nghĩ là cô sẽ muốn biết.
Tôi không hiểu cô ta ám chỉ điều gì cho đến khi, miệng nói tay làm, cô ta lấy từ trong túi ra thứ gì đó. Que thử thai của tôi.
— Dương tính. Cô đã có thai, Florence ạ, chúc mừng cô.
Trong vài giây, tôi đông cứng, sững sờ. Tôi không còn thuộc về thế giới này. Tôi đã ở một nơi khác.
Rời, gần như chỉ bằng một động tác, Blunt cắt dây trói, túm lấy hai chân tôi, nhấc tôi lên và ném qua lan can cầu.