Nancy.
Đi từ vỉa hè này sang vỉa hè khác, Caradec luồn lách giữa dòng người qua đường. Dưới ánh mặt trời, thành cổ của các công tước xứ Lorraine này dường như đã được tiếp thêm nguồn sức sống mới so với những kỷ niệm mà ông vẫn giữ về nó. Thời tiết đẹp khiến mọi thứ thay đổi, mang lại cho thành phố những liều vitamin mà nó thiếu hụt trong những ngày mưa. Hôm nay, kể cả những tòa nhà nhỏ trên phố Claudion cũng có dáng dấp của chốn thị thành miền Nam. Trở thành con phố đi bộ và chỉ có tàu điện chạy qua, phố Saint-Jean tràn đầy năng lượng.
Phố Saint-Dizier. Sảnh sách. Cửa hàng sách lớn này vẫn trung thành với ký ức của Marc về nó. Ông nhớ như in những viên đá lát nền ở tầng trệt và những lối đi thông phòng chạy khắp mỗi tầng, đôi khi khiến ta có cảm giác đang ở trên một con tàu.
Vừa bước vào, ông đã hỏi một nhân viên đang xếp những cuốn từ điển bỏ túi lên một khay trưng bày màu sắc lòe loẹt.
— Tôi tìm Maxime Boisseau.
— Dãy truyện trinh thám, tầng bốn.
Marc trèo hai bậc một lên cầu thang, nhưng đến trước những bàn trưng bày sách kinh dị và tiểu thuyết đen, ông chỉ thấy một cô bán sách trẻ đang chia sẻ với một độc giả niềm yêu thích của mình đối với cuốn Nécropolis [1], kiệt tác của Herbert Lieberman.
— Maxime à? Vì đang là mùa khai giảng, nên cậu ấy qua giúp mấy anh chàng ở gian bán văn phòng phẩm một tay.
Caradec vừa càu nhàu vừa quay trở lại. Khai giảng… Chết tiệt thật, không đúng lúc chút nào. Đang là chiều thứ Sáu. Các lớp học vừa kết thúc và gian hàng văn phòng phẩm đông nghịt học sinh lẫn phụ huynh.
Hai người bán hàng bận túi bụi. Trên chiếc áo gi lê đỏ đang mặc, anh chàng trẻ hơn cài một chiếc phù hiệu có ghi tên mình.
— Maxime Boisseau? Tôi là đại úy Caradec, Đội Cảnh sát trấn áp tội phạm có tổ chức, tôi muốn hỏi cậu vài câu.
— Vâng, nhưng cháu… Mà thật ra, ở đây thì không được, cậu ta ấp úng.
Maxime Boisseau trẻ hơn nhiều so với hình dung của Marc. Cậu có khuôn mặt đẹp đẽ nhưng rõ ràng là bị giày vò bởi những nỗi ngờ vực cũng như sự mong manh trong mình. Caradec nghĩ ngay đến Montgomery Clift trong những vai diễn đầu tiên: Dòng sông đỏ, Một chỗ dưới ánh mặt trời…
— Cậu có thể nghỉ một lát, anh chàng nhân viên còn lại cũng là phụ trách gian hàng đảm bảo. Tôi sẽ gọi Mélanie.
Maxime cởi bỏ chiếc áo gi lê đồng màu với của hàng rồi đi theo Caradec, ông đang ra sức huých cùi chỏ để lách khỏi đám đông ồn ào.
— Đông thế này, cháu còn chẳng có thời gian mà ăn trưa nữa, anh chàng bán sách nói khi ra đến vỉa hè. Có một quán bar phục vụ món sushi ở trên kia một quãng, chú thấy thế nào?
— Tôi thích ăn bít tết hơn, nhưng sao lại không chứ.
Năm phút sau, hai người đàn ông đã yên vị cạnh nhau trên những chiếc ghế quầy bar. Nhà hàng hoạt động theo nguyên tắc quay vòng: những chiếc đĩa nhỏ được bọc giấy bóng kính chạy trên băng chuyền. Vào giờ này, họ vừa mở cửa và gần như còn vắng tanh.
— Cháu đã kể hết với trung tá Muselier rồi, Boisseau bắt đầu nói trong lúc dùng ống hút quấy cốc Vittel bạc hà.
Caradec nói thẳng ý định của mình:
— Quên gã ngốc ấy đi. Cậu cũng hiểu ra rồi đấy, gã không phải người sẽ giúp được cậu đâu.
Mặc dù cách nói toạc móng heo này có vẻ không khiến anh chàng bán sách trẻ khó chịu, nhưng Maxime vẫn bao biện cho viên cảnh binh:
— Xét về mặt nào đó, Muselier cũng không sai: đã chín năm kể từ khi vụ án xảy ra, câu chuyện của cháu chẳng còn ý nghĩa gì hết.
Marc lắc đầu:
— Không chỉ có ý nghĩa, mà nó còn có thể giúp chúng tôi điều tra một vụ án khác nữa.
— Thật sao?
— Trước hết, hãy để tôi hỏi cậu rồi tôi sẽ giải thích cho cậu sau, được không?
Chàng trai trẻ đồng ý. Marc thuật lại những chi tiết cơ bản trong câu chuyện mà viên cảnh binh đã kể với ông.
— Vậy là, hồi đó cậu mười tuổi, đúng không?
— Mười tuổi rưỡi. Cháu vừa vào lớp sáu.
— Hồi đó cậu sống ở đâu?
— Ở nhà bố mẹ cháu, trong một khách sạn tư ở quảng trường Carrière.
— Trong thành cổ, đúng không? Gần quảng trường Stanislas?
Boisseau gục gặc đầu và nói tiếp:
— Chiều thứ Tư hằng tuần, tài xế của gia đình chở cháu đến lớp học giáo lý.
— Ở chỗ nào?
— Ở giáo đường Saint-Epvre. Cháu đã nói dối bố về giờ học để có thêm chút thời gian riêng. Tài xế thả cháu ở phố Guise và cứ cách buổi, thay vì đến gặp các cha xứ, cháu lại đến công viên Orly. Ở đó có một hoạt náo viên của Văn phòng Thanh niên Quốc tế tổ chức các lớp kịch cho trẻ con. Vào cửa tự do. Không cần ghi tên, không rắc rối gì. Vô cùng thú vị.
Marc tu một ngụm bia và vớ lấy một đĩa sashimi. Maxime tiếp tục câu chuyện bằng giọng run rẩy:
— Đúng lúc cháu quay về thì bị gã đó tóm. Cháu vẫn luôn đi lối tắt ngang qua Bệnh viện Đại học của vùng. Cháu không nhìn thấy gã đi tới, và chỉ trong vài giây cháu đã bị nhốt đằng sau chiếc xe 4x4 của gã.
— Gã có biết cậu là ai không?
— Đương nhiên là có chứ. Với lại đó cũng chính là điều đầu tiên gã nói với cháu: “Mọi việc rồi sẽ tốt đẹp: bố mày sẽ sớm đưa mày ra khỏi đây thôi.” Chắc là gã đã theo dõi cháu nhiều tuần rồi.
— Hai người chạy xe trong bao lâu?
— Khoảng hai tiếng. Khi đến nhà gã, ở giữa rừng, trời mưa và gần như đã về đêm. Lúc đầu gã nhốt cháu trong một nhà kho chứa dụng cụ ở gần nhà. Cháu nghĩ cháu đã bị sốt vì quá sốc. Cháu mê sảng, gào thét, không thể nào dừng lại được. Nói tóm lại là cháu đã sợ vãi cả ra, chú hiểu không? Cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Gã đã cho cháu hai ba cái tát gì đó, rồi quyết định cho cháu vào trong nhà. Lúc đầu, gã bịt mắt cháu, rồi đưa cháu đi xuống rất nhiều bậc cầu thang. Gã mở một cánh cửa, rồi lại một cánh cửa nữa. Cuối cùng, gã giao cháu cho một chị. Chị ấy có giọng nói rất dịu dàng và có mùi rất thơm. Mùi nước xịt áo mới là. Chị ấy bảo cháu đừng tháo dải băng bịt mắt và đừng lo lắng. Chị ấy tắm cho cháu bằng găng tắm, thậm chí còn ru để cháu ngủ nữa.
— Cậu có biết tên cô gái đó không?
Boisseau gật đầu.
— Chị ấy bảo chị ấy tên là Louise.
Caradec nhấp nháy mắt.
Louise Gauthier, nạn nhân đầu tiên, mười bốn tuổi khi mất tích vào cuối năm 2004, khi đang đi nghỉ tại nhà ông bà ở Bretagne.
Lúc này, giọng nói của Maxime pha lẫn tiếng nức nở.
— Thế mà trong suốt từng ấy năm, cháu cứ tưởng chị ấy là đồng phạm của gã! Chỉ mới gần đây, khi đọc những bài báo về gã, Heinz Kieffer, cháu mới đoán ra chị ấy là ai! Chính là…
— Tôi biết cô gái ấy là ai. Cậu có liên hệ với các cô gái khác khi ở dưới đó không?
— Không, chỉ có Louise thôi. Chẳng có điều gì khiến cháu nghĩ rằng trong nhà còn có các cô gái khác nữa.
Bất động, mắt nhìn mông lung, Maxime câm lặng trong gần một phút.
— Bố mẹ cậu mất bao lâu mới gom đủ tiền chuộc? Caradec muốn biết.
— Chờ đã, chờ đã. Cái cặp nào? Bố cậu đã để tiền; một cái túi, đúng không?
— Không, đó là một cái cặp kiểu doanh nhân.
— Muselier nói với tôi rằng cậu đã kể với anh ta về một chiếc túi vải màu vàng.
Boisseau nổi cáu:
— Cháu chưa bao giờ nói thế! Đó là một cái cặp tài liệu cứng, loại Samsonite, bố cháu có rất nhiều cặp như thế. Sau đó, có thể Kieffer đã chuyển tiền sang một cái túi. Mà chuyện đó thì cũng có gì phải ngạc nhiên đâu. Gã đề phòng mọi chuyện. Gã nghĩ mọi người muốn gài bẫy gã bằng một cái máy phát hay thứ gì đó tương tự như thế.
Caradec cúi đầu và nhìn thấy những ngón tay của Boisseau đặt trên mặt quầy, chúng bị gặm tới rướm máu. Cậu nhóc này quá đỗi nhạy cảm và dễ bị tổn thương, vô cùng cảnh giác. Khuôn mặt thiên thần bị biến dạng vì căng thẳng và sợ hãi.
— Sau đó, đã xảy ra chuyện gì với bố mẹ cậu?
— Chẳng có chuyện gì cả. Không hề tranh cãi, không hề nói chuyện. Đối với họ, tất cả là lỗi của cháu. Hai ngày sau, cháu bị gửi đến trường nội trú. Lúc đầu là ở Thụy Sĩ, sau đó là ở Mỹ. Họ không bao giờ nhắc lại với cháu về thời kỳ đó, và theo thời gian, cuối cùng chính cháu cũng quên dần đi.
Marc nhíu mày.
— Cậu muốn nói là cậu chưa từng liên hệ chuyện của mình với các nạn nhân của Kieffer?
— Không. Cháu sống ở Chicago, cách xa tất cả những chuyện này. Cho đến tận sáu tháng trước, thậm chí cháu còn chưa bao giờ nghe nói đến Kieffer.
— Cú hích đó là gì? Muselier gợi đến việc điều trị tâm lý.
— Đúng thế, cháu muốn ở lại Mỹ và học kịch ở Broadway, nhưng cháu đã phải trở về Pháp sau khi tốt nghiệp trung học. Vì lý do sức khỏe. Cháu chưa bao giờ khỏe mạnh thực sự. Lúc nào cháu cũng có xu hướng sợ mọi thứ, nhưng những cơn khủng hoảng vì lo lắng của cháu cứ nhân mãi lên. Cháu phải chịu đựng các xung động muốn tự sát, hoang tưởng cuồng ám và ảo giác. Cháu đang ở ngưỡng cửa của bệnh điên. Người ta đã cho cháu điều trị sáu tháng ở một bệnh viện tâm thần tại Sarreguemines. Cháu đã dần dần hồi phục, lúc đầu là nhờ thuốc, sau đó là nhờ một bác sĩ tâm lý.
— Và trong những buổi điều trị, ký ức về vụ bắt cóc thường trở lại…
— Vâng, và mọi chuyện đã trở nên tồi tệ hơn khi cháu biết được rằng kẻ bắt cóc cháu là Kieffer và gã đã phóng hỏa đốt cả căn nhà chỉ vài giờ sau đó. Lẽ ra cháu đã có thể cứu được các cô gái đó, chú hiểu không!
— Chuyện đó thì còn phải bàn đã, Marc nhận định.
Boisseau bắt đầu gào lên:
— Cháu đã biết được biển số xe, chết tiệt thật! Nếu bố con cháu đi gặp cảnh sát, thì có lẽ họ đã lần ra gã trước khi gã thực hiện vụ tàn sát đó.
Marc ôm lấy vai cậu để giúp cậu bình tĩnh lại.
— Bố mẹ cậu mới là người phải chịu trách nhiệm về việc đó. Không phải cậu.
— Họ thật khốn kiếp! Để tên mình không bị đưa lên mục tin vặt, họ thà để mặc một kẻ giết người được tự do. Chuyện đó khiến cháu phát điên!
— Cậu đã nói chuyện đó với họ sao?
— Cháu không còn nói chuyện với họ từ khi hiểu ra họ đã làm gì. Cháu sẽ từ chối mọi khoản thừa kế. Cháu không muốn nợ họ bất cứ thứ gì. Chính ông bà cháu là người đã trả tiền chữa bệnh cho cháu.
Marc thở dài.
— Cậu không phải chịu trách nhiệm gì trong vụ rắc rối này, hồi ấy cậu mới chỉ mười tuổi!
— Việc đó chẳng bào chữa được gì hết.
— Có đấy, việc đó bào chữa được mọi chuyện! Vài người có ít nhiều lý do để phải tự trách mình trong vụ này, nhưng tin tôi đi, cậu không nằm trong số đó đâu.
Maxime đưa tay lên ôm đầu. Anh chàng không động vào món sushi. Caradec thả dài. Ông rất thích cậu nhóc này: trọn vẹn, nhạy cảm, dễ tổn thương, trung thực. Ông thực sự muốn giúp cậu.
— Nghe này, tôi biết nói thì dễ hơn làm, nhưng cậu phải tìm cách để bỏ qua chuyện này đi, OK? Mà cậu vẫn còn ở lại đây làm cái quái gì chứ?
— Ở đâu?
— Ở Nancy. Hãy đi khỏi đây, cậu có những ký ức tồi tệ gắn với thành phố này, và vùng này. Hãy nhận tiền của bố mẹ cậu, đến New York, trả tiền học kịch. Ta chỉ có một cuộc đời, và nó trôi qua nhanh lắm.
— Cháu không thể làm thế.
— Tại sao?
— Cháu đã nói với chú rồi, cháu bị ốm. Cháu có vấn đề về tâm thần. Bác sĩ điều trị cho cháu sống ở đây và…
— Chờ đã! viên cảnh sát giơ tay lên ngắt lời.
Trên mép quầy, ông vớ lấy một tấm danh thiếp của nhà hàng, viết vội lên đó một cái tên kèm theo số điện thoại rồi đưa cho Boisseau.
— Esther Haziel, chàng trai trẻ đọc. Ai vậy ạ?
— Một cựu bác sĩ tâm thần ở Sainte-Anne. Người Mỹ gốc Pháp. Bà ấy hiện đang làm việc ở Manhattan, ở phòng khám riêng và tại một bệnh viện. Nếu cậu gặp vấn đề gì ở đó, hãy bảo bà ấy là tôi giới thiệu cậu đến.
— Sao chú lại quen bà ấy?
— Tôi cũng từng cần được hỗ trợ. Suy sụp, ảo giác, khủng hoảng, sợ người khác và sợ chính mình, và như cậu đã từng nói, tôi đã qua cửa địa ngục.
Maxime vẫn còn sững sờ.
— Nếu chỉ nhìn chú thì sẽ chẳng thể tưởng tượng là có chuyện đó. Thế bây giờ, chú đã khỏi chưa?
Caradec lắc đầu.
— Chưa, những bệnh như thế, ta không bao giờ khỏi hẳn được. Đó chính là tin xấu đấy.
— Thế còn tin tốt ạ?
— Tin tốt là ta có thể học cách sống chung với nó.
❀ ❀ ❀
[1] Mộ địa - tiếng Anh trong nguyên bản.