— Hết bố! Hết! Théo hét lên và lắc bình sữa về phía tôi.
Tôi quỳ xuống bên con trai để đón lấy chiếc bình.
— Con muốn gì nữa không, con trai?
— Kado! Kado! bé reo lên để đòi thứ tội lỗi đáng yêu của mình: những thanh bích quy phủ sô cô la hiệu Mikado.
Tôi hãm bớt con phấn khích của bé.
— Không, anh bạn ạ, Mikado là dành cho bữa chiều.
Hiểu rằng sẽ không được ăn bánh bích quy, vẻ thất vọng, thậm chí là giận dữ, lộ rõ trên khuôn mặt thiên thần của con trai tôi. Bé siết chặt chú chó bông mà bé không bao giờ rời - chú chó Fifi trứ danh - và chuẩn bị giàn giụa nước mắt thì Marc Caradec đưa cho bé một lát bánh mì gối mà ông vừa nướng.
— Thôi nào, lỏi con, ăn tạm mẩu bánh mì này vậy!
— Mẩu mì! Mẩu mì! bé thốt lên, rạng rỡ.
Khó lòng mà tin cho được: viên cớm thô kệch, chuyên gia trấn áp mấy băng đảng và các vụ bắt cóc con tin thật sự có khiếu dỗ trẻ con.
Tôi quen biết Marc Caradec từ khi ông dọn đến tòa nhà tôi ở năm năm trước. Ông là một cảnh sát chẳng có gì điển hình, say mê văn học cổ điển, nhạc xưa và điện ảnh. Tôi đã thích ông ngay lập tức và chúng tôi nhanh chóng thân thiết với nhau. Ở đội BRB, nét trí thức của ông đã khiến ông mang biệt danh “Giáo sư”. Tôi thường xuyên hỏi ý kiến ông khi viết cuốn tiểu thuyết trinh thám mới nhất. Không bao giờ kiệm lời khi kể về những giai thoại liên quan đến nghề nghiệp trước đây của mình, ông đã cho tôi nhiều lời khuyên và đồng ý đọc lại cũng như sửa lỗi cho bản thảo của tôi.
Dần dà chúng tôi trở thành bạn bè. Chúng tôi cùng đến sân Công viên các Hoàng tử gần như tất cả những lần đội Paris Saint-Germain chơi trên sân nhà. Và ít nhất là mỗi tuần một lần, trang bị một khay sushi cùng hai chai Corona, chúng tôi cùng nhau dành cả buổi tối trước màn hình rạp chiếu bóng tại gia của tôi để xem những bộ phim hình sự Hàn Quốc và rà lại danh mục phim của Jean-Pierre Melville, William Friedkin hoặc Sam Peckinpah.
Cũng giống như Amalia, bà gác cổng tòa nhà của chúng tôi, Marc đã dành cho tôi sự giúp đỡ quý báu và hỗ trợ tôi rất nhiều trong việc nuôi dưỡng Théo. Chính ông là người trông bé khi tôi phải vắng mặt để đi chợ. Chính ông đã cho tôi những lời khuyên xác đáng nhất mỗi khi tôi tuyệt vọng. Và nhất là ông đã dạy cho tôi điều cơ bản nhất: tin tưởng vào con mình, lắng nghe con trước khi thiết lập các luật lệ, không sợ mình không đủ khả năng giải quyết mọi chuyện.