Ga phía Đông. Thang cuốn bị hỏng. Khi leo lên các bậc thang bộ, tôi phải vất vả lắm mới chống cự được với đám đông giẫm đạp lên tôi và cuốn tôi đi như một làn sóng. Cảm thấy mình đang lả đi, tôi liền trú chân trong một quán cà phê chẳng có gì đặc biệt trong một chuỗi nhà hàng. Vì quán đã đầy ắp người, tôi buộc phải ngồi ngay tại quầy. Bụng tôi sôi sùng sục. Tôi nhai ngấu nghiến một thanh sô cô la và hai chiếc bánh sừng bò. Nước mắt lăn trên má, nhưng tôi cố kìm lại để không làm anh chàng bồi bàn để ý. Vốn dĩ tôi đã ăn mặc chẳng đâu vào đâu rồi.
Thế bây giờ thì sao?
Tôi không muốn có kết cục như Candice, nhưng tôi cũng biết rằng mình sẽ không bao giờ có thể có được cuộc sống bình thường nữa. Trong mắt người khác, tôi sẽ luôn là con bé đã bị một kẻ tâm thần giam cầm và hãm hiếp suốt hơn hai năm trời. Đó sẽ là cái nhãn dán lên tôi. Không thể tẩy sạch. Tôi sẽ là dị nhân trong gánh xiếc buộc phải trả lời cả đống câu hỏi. Con quái vật đó đã làm gì cô? Bao nhiêu lần? Như thế nào? Cảnh sát sẽ muốn biết. Tòa án sẽ muốn biết. Cánh phóng viên sẽ muốn biết. Tôi sẽ trả lời, nhưng mỗi câu trả lời sẽ lại dẫn đến một câu hỏi khác. Họ sẽ còn hỏi mãi. Hỏi thêm nữa. Để tôi thổ lộ tất cả. Thêm nữa và thêm nữa.
Có thể một ngày nào đó tôi sẽ yêu. Tôi sẽ gặp người đàn ông yêu tôi, làm tôi cười và tôn trọng sự độc lập cũng như nhu cầu được che chở của tôi. Thật tuyệt khi nghĩ đến điều đó. Hình dung ra cảnh chúng tôi gặp nhau, như trong một bộ phim. Chuyện đó sẽ xảy ra khi tôi ít chờ đợi nhất. Rốt cuộc, tôi đã dự tính như thế trong đầu mình. Và sẽ đến thời điểm anh biết được tôi là ai. Cô gái bị Kieffer bắt cóc. Cái nhãn đó sẽ che lấp tất cả những cái nhãn khác. Và có thể sau đó anh vẫn yêu tôi, nhưng không còn như trước nữa. Mà thông cảm nhiều hơn, thương hại nhiều hơn. Nhưng tôi không muốn lòng thương hại đó. Tôi không muốn là cô gái đó trong mắt người khác.
Tôi run lên. Tôi lạnh. Tôi đã thôi cảm thấy cuộc vượt ngục của mình giống như một chiến công và sự giải thoát. Tôi mạnh mẽ. Tôi có thể bứt mình ra khỏi mọi thứ. Tôi đã trải qua hai năm địa ngục. Tôi không muốn lại trở thành một con vật sợ sệt. Sau khi đã là con mồi của một kẻ tâm thần, không có chuyện tôi đánh đổi địa ngục này lấy một địa ngục khác.
Mắt tôi nhắm lại. Tôi kiệt sức. Hậu quả gián tiếp của những nỗ lực thể chất và tâm lý trong suốt những giờ phút tôi vừa trải qua. Ngồi trên chiếc ghế quầy bar, tôi đấu tranh để không gục xuống. Tôi lại nhìn thấy hình ảnh mẹ và nước mắt lại tuôn rơi. Tôi không biết mẹ chết như thế nào, nhưng đã biết rằng, theo một nghĩa nào đó, chính tôi đã giết mẹ.
Thời gian như tan loãng ra. Tôi không còn điểm mốc nào. Trong đầu tôi, một số chuyện đã rõ ràng, những chuyện khác hoàn toàn mờ mịt.
Đột nhiên, trên màn hình ti vi treo trong góc quán cà phê, tôi thấy thấp thoáng những hình ảnh có vẻ như siêu thực. Một ảo giác thực sự. Tôi dụi mắt và dỏng tai nghe người dẫn chương trình nói trên kênh tin tức:
“Phát hiện rùng rợn ở vùng Alsace nơi một vụ cháy lớn đã xảy ra sáng sớm nay tại một căn nhà trong khu rừng Petite Pierre, gần thành phố Saveme.
“Được một cảnh binh báo tin, lính cứu hỏa đã nỗ lực hiệu quả để chặn đứng ngọn lửa đang bắt đầu lan ra các khu vực rừng lân cận. Cuộc điều tra sẽ làm rõ nguyên nhân gây ra hỏa hoạn, bởi sau khi can thiệp dập tắt đám cháy, cảnh sát cứu hỏa đã phát hiện ít nhất bốn thi thể trong ngôi nhà thuộc về Heinz Kieffer, một kiến trúc sư người Đức đang…”
Tim tôi tan nát. cổ họng như có cục nghẹn dâng lên, nghẹt thở.
Trốn đi.
Tôi đặt tờ giấy bạc trên mặt quầy rồi đứng dậy không chờ nhận lại tiền thừa. Tôi vớ lấy chiếc túi và ra khỏi quán cà phê.
Claire Carlyle không còn nữa.
Từ nay trở đi, tôi là một người khác.