Cô Gái Brooklyn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4.

❊ ❊ ❊

Đó là một cái túi đeo vai to bằng vải màu vàng có toang trí logo hình tròn của nhãn hiệu Converse. Bị bao phủ bởi một lớp bụi mỏng, lớp vải đã phai màu. Vốn có màu vàng xám, bây giờ nó đã ngả sang màu cháo lòng, cho thấy nó đã tồn tại từ lâu.

Chiếc túi quá nặng khiến người ta không khỏi nghi ngờ. Vừa phấn khích vừa lo lắng, tôi kéo khóa túi, e dè không biết mình sẽ tìm thấy thứ gì bên trong.

Chết tiệt!

Tôi đã đúng khi cảm thấy lo ngại.

Chiếc túi đựng đầy những xấp tiền.

Tôi lùi lại một bước như thể đống tiền đó đang sống và sắp nhảy bổ vào mặt mình.

Caradec đổ ụp cái túi lên bàn - chủ yếu là những tờ 50 và 100 euro. Tiền chất đống trên mặt quầy bếp, tạo thành một kim tự tháp lún sụt trên phần móng tạm bợ.

— Có tất cả bao nhiêu?

Ông đếm vài xấp và nheo mắt tính nhẩm:

— Tôi đoán khoảng 400.000 euro, ước chừng thế.

Atina, em đã làm gì vậy?

— Theo ông, ở đâu ra số tiền này? tôi hỏi một câu gàn dở.

— Dù thế nào thì cũng không phải là tiền công khám bệnh của Anna ở bệnh viện.

Tôi nhắm mắt lại một lát và lấy tay bóp gáy. Chừng này tiền mặt có thể bắt nguồn từ một vụ cướp, do bán một lượng ma túy rất lớn, do đe dọa tống tiền một người rất giàu có… Còn gì nữa?

Một lần nữa bức ảnh ba thi thể cháy đen lại hiện lên trong đầu tôi. Chắc chắn phải có mối liên hệ với số tiền này. Nhưng là mối liên hệ gì?

— Cậu còn chưa hết ngạc nhiên đâu, anh bạn ạ.

Bên trong túi, trong một cái túi nhỏ nằm ngang có khóa kéo, Caradec vừa tìm thấy hai tấm thẻ căn cước dán cùng một ảnh của Anna lúc mười bảy hoặc mười tám tuổi. Thẻ đầu tiên đề tên Pauline Pagès, thẻ thứ hai đề tên Magali Lambert. Hai cái tên hoàn toàn xa lạ với tôi.

Marc lấy lại chúng từ tay tôi để quan sát thật kỹ.

— Thẻ căn cước giả, đương nhiên rồi.

Mất phương hướng, tôi để mặc cho ánh mắt chạy trốn qua cửa sổ. Bên ngoài, cuộc sống vẫn tiếp tục. Anh mặt trời thản nhiên tuôn tràn trên các mặt tiền của tòa nhà đối diện. Một dây thường xuân quấn quanh một ban công, vẫn đang là mùa hè.

— Cái này là đồ bỏ đi, ông vừa khẳng định vừa huơ huơ tấm thẻ đầu tiên. Một bản sao tồi sản xuất tại Thái Lan hoặc Việt Nam. Với 800 euro, cậu có thể tìm thấy loại này tại bất cứ thành phố hơi có vấn đề nào. Một mánh của dân nghiện.

— Thế còn tấm thẻ thứ hai?

Giống như một tay buôn kim cương gặp viên đá quý, ông chỉnh lại kính rồi săm soi tấm thẻ bằng con mắt lão luyện.

— Cái này thì rõ ràng là tốt hơn nhiều, mặc dù không còn mới. Sản xuất tại Liban hoặc Hungari. Khoảng chừng 3.000 euro. Cái này không qua được nếu kiểm tra sâu, nhưng cậu có thể yên tâm dùng nó bình thường hằng ngày.

Thế giới bắt đầu quay cuồng. Tất cả các mốc định hướng của tôi đều sụp đổ. Phải mất đến một phút tôi mới tỉnh táo trở lại.

— Ít ra lúc này mọi việc cũng đã rõ ràng, Caradec dứt khoát. Chúng ta không còn cách nào khác là tiếp tục lần theo dấu vết trong quá khứ của Anna Becker.

Tôi cúi đầu. Một lần nữa, bức ảnh khủng khiếp với ba thi thể cháy đen lại phá vỡ tâm trí tôi. Cùng với giọng Anna thì thầm lí nhí: “Chính em đã làm việc này. Chính em đã làm việc này…”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.