Cô Gái Brooklyn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 67 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3.

❊ ❊ ❊

Hoảng hốt, May Soo-yun lùi lại và nhìn tôi như thể tôi là một kẻ thần kinh. Ít ra, vào lúc này, lớp băng cũng đã nứt vỡ. Trong vài giây, cô nhắm mắt và tôi khó mà đoán biết được chuyện gì sắp xảy ra. Liệu cô có rút từ trong túi ra một thanh kiếm Hàn để chặt đầu tôi không? Thay vì thế, cuối cùng cô đưa ra một nhận xét:

— Giả thiết của anh vẫn không cho biết ai đã giết Joyce.

— Chính vì thế tôi mới cần đến chị.

— Nghi phạm của anh là ai? Một trong hai chị em gái của Joyce chăng?

— Tôi không biết gì hết. Tôi chỉ muốn tìm hiểu xem có điều gì hữu ích trong phần còn lại của tập hồ sơ không thôi.

— Chẳng có gì có thể khai thác được trước tòa, cô đảm bảo.

— Chị vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi.

— Tôi sẽ kể cho anh nghe một chuyện, anh Barthélémy ạ. Anh là nhà văn, nên chắc là sẽ thấy thú vị đấy.

Trong phòng có một máy bán đồ giải khát tự động, cô đứng dậy, lấy tiền lẻ trong túi quần jean ra và mua một lon trà matcha.

— Về cơ bản, tôi học chuyên ngành khoa học, cô vừa kể vừa tựa lưng vào chiếc máy. Nhưng tôi vẫn luôn muốn đối đầu với thực địa và cuộc sống của con người theo khía cạnh cụ thể nhất. Sau khi làm xong tiến sĩ sinh học, tôi đã thi đỗ vào Sở Cảnh sát Thành phố New York. Lúc đầu, tôi thích nghề này và khá thành công với nó, nhưng mọi thứ đã hỏng bét vào năm 2004.

Cô uống một ngụm trà xanh rồi nói tiếp:

— Hồi đó, tôi được cử về đồn cảnh sát khu vực số 52, ở khu Bedford Park thuộc quận Bronx. Tôi đã điều tra hai vụ án giống nhau như hai giọt nước, chỉ cách nhau có vài ngày. Một người đàn ông đột nhập vào nhà các nạn nhân, đều là phụ nữ trẻ, hãm hiếp rồi tra tấn trước khi kết liễu họ. Hai vụ án vừa khủng khiếp vừa bẩn thỉu, nhưng lại có vẻ dễ giải quyết bởi vì kẻ sát nhân đã để lại cả đống dấu vết di truyền học: kẹo cao su, mẩu thuốc, lông, móng tay. Còn thuận lợi hơn nữa, vì hắn ta có hồ so lưu trong CODIS, cơ sở dữ liệu di truyền học của FBI.

— Và thế là chị đã bắt được kẻ sát nhân?

Cô gật đầu.

— Đúng, ngay khi có được những kết quả phân tích đầu tiên. Cậu ta tên là Eugene Jackson. Một thanh niên da đen hai mươi hai tuổi, sinh viên một trường thiết kế. Đồng tính, nhút nhát, rõ ràng là thông minh. Cậu ta có tên trong cơ sở dữ liệu sau khi bị kết tội khoe thân ba năm trước. Một vụ cá cược giữa bạn bè với nhau bị đổ bể, hồi đó cậu ta biện bạch như vậy. Một chuyện chẳng có gì nghiêm trọng, nhưng cậu ta đã bị kết án phải theo dõi tâm lý. Khi bị hỏi cung, Eugene đã phủ nhận các vụ hãm hiếp và giết người, nhưng bằng chứng ngoại phạm của cậu ta rất mơ hồ, và nhất là kết quả xét nghiệm ADN đã cột chặt cậu ta. Đó là một thằng nhóc yếu đuối. Trong tuần lễ sau khi bị tống giam ở Rikers, cậu ta bị các bạn tù tàn hại. Được chuyển đến bệnh viện của nhà tù, cậu ta đã treo cổ ngay trước khi diễn ra phiên tòa.

Im lặng một lúc lâu. May thở dài rồi quay lại ngồi đối diện với tôi. Nhìn khuôn mặt bơ phờ của cô, tôi đoán đó vẫn chưa phải là điều tồi tệ nhất. Một số ký ức giống như bệnh ung thư: thuyên giảm không có nghĩa là đã khỏi.

— Một năm sau, tôi rời Bronx, nhưng vẫn còn những vụ án khác kiểu đó. Những cô gái trẻ bị hãm hiếp và tra tấn trước khi bị giết. Lần nào kẻ sát nhân cũng có hồ sơ trong cơ sở dữ liệu và tặng cho chúng tôi những dấu vết di truyền của mình. Điều tra viên tiếp quản công việc của tôi thấy chuyện đó hơi quá dễ dàng và anh ta đã đúng. Con quỷ giấu mặt đằng sau những trò quái gở đó tên là André de Valatte.

— Tôi chưa từng nghe nói đến chuyện này.

— Các nhà nghiên cứu tội phạm và báo chí đã gọi hắn là “kẻ cắp ADN”. Hắn là y tá người Canada làm việc tại một trung tâm y tế, nơi các phạm nhân tình dục bị theo dõi. Đặc biệt là những người mà hắn thu thập được các dấu vết di truyền rồi đặt ở hiện trường những vụ án mà hắn gây ra. André de Valatte là kẻ giết người hàng loạt duy nhất theo kiểu này. Nạn nhân thực sự của hắn không chỉ là những cô gái bất hạnh bị hắn giết chết, mà còn là những người đàn ông bị hắn đẩy vào cảnh phải chịu tội thay và hủy hoại cuộc sống của họ. Đó mới là hành trình thực sự của hắn.

Tôi thần người trước câu chuyện của nữ cựu cảnh sát. Câu chuyện này đáng được dựng thành một kịch bản trinh thám, nhưng tôi không hiểu tại sao cô lại liên hệ nó với vụ giết hại Joyce.

— Chính vì tôi mà Eugene đã tự sát, người phụ nữ châu Á than thở. Đã mười hai năm nay cái chết của cậu ta đè nặng lên lương tâm tôi, và tôi không thể chịu đựng nổi khi biết mình đã rơi vào bẫy của Valatte.

— Chị đang định nói gì với tôi vậy, May?

— Rằng ADN là thứ hiệu quả nhất, nhưng cũng tồi tệ nhất trong mọi thứ. Vả, trái với những gì chúng ta hằng tin tưởng, bản thân nó không phải là một bằng chứng.

— Chuyện đó thì có liên quan gì đến Joyce?

— Có một dấu vết ADN tại hiện trường, cô đón ánh mắt tôi và thú nhận.

Trong một lát, thời gian đông đặc lại. Rốt cuộc chúng tôi đã đến đích.

— Một dấu vết khác với ADN của Joyce và các chị em gái?

— Đúng thế.

— Vậy thì là của ai?

— Tôi không biết.

— Sao lại thế, sao chị lại không biết? Tại sao hồi đó chị không khai thác nó?

— Bởi vì tôi vừa thoát khỏi vụ Valatte. Tôi đang ở thế yếu và sẽ không tòa án nào nghe tôi chỉ với bằng chứng duy nhất này.

— Tại sao?

Có điều gì đó tôi chưa nắm được. May Soo-yun vòng vo và không nói hết với tôi.

— Để hiểu được điều đó, có lẽ anh phải tự đọc toàn bộ hồ sơ điều tra.

— Làm sao tôi có được?

— Anh không thể. Dù thế nào chăng nữa, sau mười năm, tất cả dấu niêm phong đều đã bị hủy.

— Dấu niêm phong thì có thể, nhưng hồ sơ vẫn tồn tại đâu đó trong hồ sơ lưu của Sở Cảnh sát New York, đúng không?

Cô gật đầu xác nhận.

— Hãy lấy lại giúp tôi. Tôi đã đọc những bài báo về Transparency. Tôi biết là ngay trong nội bộ cảnh sát, kể cả ở cấp cao, các vị cũng có những người chỉ điểm nặc danh cung cấp thông tin về các vụ chệch đường.

Cô lắc đầu.

— Anh không biết mình đang nói gì đâu.

Tôi tiếp tục ngón bịp:

— Cảnh sát giúp các vị bởi vì họ xấu hổ khi phải thuộc về một thể chế mà người dân không còn tin tưởng. Một thể chế tàn nhẫn và quá đáng với những người yếu thế. Một thể chế, để kiếm thật nhiều tiền, luôn nhắm đến cùng những cộng đồng người đó. Một thể chế tay vấy máu, nhưng lại được hưởng sự miễn trừ gần như tuyệt đối. Một thể chế…

Cô cắt ngang bài diễn văn sử dụng biện pháp lấy đầu của tôi:

— Được rồi! Anh thôi đi! Tôi sẽ cố gắng liên hệ với người nào đấy để tìm hồ sơ đó cho anh.

— Cảm ơn chị.

— Đừng cảm ơn tôi, và nhất là đừng có vui mừng hão. Khi anh hiểu ra tại sao tôi không thể làm gì hồi đó, anh sẽ biết là mình đã mất thờigian và sẽ chỉ cảm thấy cay đắng hơn thôi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.