Tôi vô cùng ngạc nhiên khi thấy Natalie quay lại làm việc sau khi sinh con mười ngày. Những giờ làm thêm và vô số chuyến công tác gần như không cho cô được trải nghiệm trọn vẹn những tuần đầu - tuyệt diệu và kinh khủng ngang nhau - sau khi sinh con. Có vẻ như chuyện đó cũng không tác động nhiều đến cô. Tôi đã hiểu tại sao khi mà, một buổi tối, vừa cởi đồ trong phòng thay quần áo nối dài từ phòng ngủ, cô vừa thông báo với tôi bằng giọng yếu ớt:
— Bọn em đã chấp thuận đề xuất của Google. Họ sẽ mua lại phần lớn vốn của công ty.
Tôi sững sờ và phải nhiều giây sau mới nói được một câu:
— Em nói nghiêm túc đấy chứ?
Vẻ lơ đãng, cô cởi giày cao gót, xoa xoa bên mắt cá chân bị đau trước khi giáng trả:
— Hoàn toàn nghiêm túc. Ngay thứ Hai này, em sẽ đến làm việc cùng nhóm em ở California.
Tôi nhìn sững vào mặt cô, hoảng hốt. Cô vừa bay mười hai tiếng đồng hồ, nhưng chính tôi mới là người đang bị jet lag [1]
— Em không thể một mình quyết định chuyện này được, Natalie ạ! Chúng ta phải bàn bạc! Chúng ta phải…
Cô bần thần ngồi xuống mép giường.
— Em biết rõ là không thể yêu cầu anh đi theo em được.
Tôi nổi khùng.
— Nhưng anh buộc phải theo em! Anh nhắc cho em nhớ là chúng ta đang có một đứa con ba tuần tuổi đấy!
— Đừng có hét lên! Em là người đầu tiên đau khổ vì chuyện đó, nhưng em không thể làm được, Raphaёl ạ.
— Làm được chuyện gì?
Cô giàn giụa nước mắt.
— Làm một người mẹ tốt của Théo.
Tôi những muốn phản bác, nhưng cô đã nhắc đi nhắc lại vào mặt tôi câu nói khủng khiếp, bộc lộ tất cả những gì đang chất chứa trong lòng cô “Em không sinh ra để làm việc này. Em rất tiếc.”
Khi tôi hỏi cô dự tính cụ thể như thế nào về tương lai của chúng tôi, cô liền chĩa ánh mắt vô định vào tôi rồi hạ quân bài mà cô vẫn giấu trong ống tay áo ngay từ khi bắt đầu cuộc nói chuyện này:
— Nếu anh muốn nuôi dạy Théo ở Paris, một mình anh, em cũng không thấy có gì bất tiện cả. Nói thật lòng, thậm chí em còn nghĩ đó là giải pháp tốt nhất cho tất cả chúng ta.
Tôi đã gật đầu đồng ý, câm lặng, bàng hoàng trước vẻ vô cùng nhẹ nhõm mà tôi đọc thấy trên khuôn mặt cô. Cô, mẹ của con trai tôi. Rồi im lặng nặng nề bao trùm căn phòng và Natalie uống một viên thuốc ngủ trước khi nằm dài trong bóng tối.
Tôi trở về Pháp ngay sau đó hai ngày, về lại căn hộ của mình ở Montparnasse. Lẽ ra tôi có thể thuê một vú em, nhưng tôi không làm thế. Tôi kiên quyết sẽ chứng kiến con trai mình lớn lên. Và nhất là tôi đang sống trong nỗi ám ảnh bị mất con.
Suốt nhiều tháng ròng, mỗi lần chuông điện thoại reo, tôi lại chuẩn bị tính thần nghe thấy luật sư của Natalie thông báo rằng thân chủ của ông ta đã đổi ý và đòi được độc quyền nuôi giữ Théo. Nhưng cuộc gọi ác mộng đó không bao giờ xảy đến. Hai mươi tháng trôi qua mà tôi không hề nhận được tin tức gì của Natalie. Hai mươi tháng trôi qua như một tiếng thở dài. Vốn vẫn được đánh nhịp đều đặn bởi công việc viết lách, cuộc sống hằng ngày của tôi giờ đây bị ngắt nhịp bởi những bình sữa, những hộp đồ ăn giặm, những lần thay bỉm, những cuộc dạo chơi trong công viên, những lần tắm nước nóng 37 độ C và công việc giặt giũ lặp đi lặp lại. Rồi còn bị xói mòn bởi tình trạng thiếu ngủ, nỗi lo lắng trước bất cứ dấu hiệu nóng sốt nào và tâm trạng sợ hãi vì mình không đủ khả năng giải quyết mọi chuyện.
Nhưng có lẽ tôi sẽ không đánh đổi trải nghiệm này lấy bất cứ thứ gì trên đời. Đúng như năm ngàn bức ảnh lưu trữ trong điện thoại di động của tôi đã chứng tỏ, những tháng đầu tiên trong cuộc đời cậu con trai đã đưa tôi vào một cuộc phiêu lưu kỳ thú nơi tôi là diễn viên chính nhiều hơn là đạo diễn.
❀ ❀ ❀
[1] Tiếng Anh trong nguyên bản, nghĩa là: hội chứng rối loạn cơ thể sau những chuyến bay dài do chênh lệch múi giờ.