Quận Tám.
Caradec nháy đèn, hạ tấm chắn nắng và đỗ xe vào khu vực giao hàng trên quảng trường Saint-Philippe-du- Roule.
Nhà Spontini đặt cửa hàng trong một khu vực có cửa kính chạy dài ở góc giao giữa phố La Boétie và đại lộ Franklin-Roosevelt. Cửa tiệm màu sô cô la, diềm cửa vàng óng: hiệu bánh mì - bánh ngọt này tỏ ra mình thuộc dòng cao cấp, bày bán đủ loại bánh mì bánh ngọt màu mè. Marc bước qua cửa và quan sát mấy cô bán hàng đang chuẩn bị cho giờ ăn trưa của khu phố kinh doanh này bằng cách bày trong tủ kính nào sandwich, nào bánh nhân rau và xa lát đựng trong túi hút chân không. Quang cảnh này đánh thức con đói trong ông. Việc Raphaёl bất ngờ quay về đã khiến ông bỏ mất bữa sáng và suốt từ hôm trước đó đến giờ ông chưa nuốt thứ gì vào bụng. Ông gọi một chiếc bánh sandwich kẹp giăm bông Parma và đề nghị được nói chuyện với Manuel Spontini. Bằng một cái hất hàm, cô phục vụ chỉ ông sang quán rượu đối diện.
Caradec băng qua phố. Ngồi ngoài hiên, mặc quần âu và áo sơ mi, Manuel Spontini đang đọc L’Équipe trước cốc bia đã vơi một nửa. Miệng ngậm xì gà loại nhỏ, kính Ray-Ban trễ xuống sống mũi, anh ta chưng ra mấy lọn tóc mai cong cong và mái tóc dựng như bàn chải, chúng khiến anh ta có dáng dấp của Jean Yanne trong những bộ phim của Chabrol hoặc Pialat.
— Anh Manuel Spontini? Ta có thể nói chuyện vài phút không?
Caradec chiếm ưu thế bằng đòn đánh úp, ngồi xuống trước mặt anh ta, chống khuỷu tay lên bàn như thể để thách anh ta chơi vật tay.
— Nhưng… Chúa ơi, ông là ai?- Chủ cửa hàng bánh mì kêu lên the thé và lùi lại.
— Đại úy Caradec, BRB. Tôi đang điều tra về Anna Becker.
— Không biết.
Marc thản nhiên chìa cho anh ta xem ảnh Anna trên màn hình điện thoại của ông.
— Chưa gặp bao giờ.
— Tôi khuyên anh nên nhìn kỹ hơn.
Spontini thở dài rồi cúi xuống màn hình.
— Một con búp bê đen nhỏ xinh! Tôi sẵn lòng xơi cô ta.
Với tốc độ như sét đánh, Caradec túm tóc Spontini và ấn đầu anh ta xuống mặt bàn bằng kim loại, làm cốc bia nẩy lên rồi rơi xuống vỉa hè vỡ tan.
Những tiếng hét của gã chủ cửa hàng bánh mì khiến anh chàng nhân viên phục vụ quán cà phê chú ý.
— Tôi gọi cảnh sát đây!
— Cảnh sát chính là tôi, nhóc ạ! Marc đáp lại và lôi chiếc thẻ ra bằng bàn tay đang rảnh. Mang cho tôi một ly Perrier đi thì hơn.
Anh chàng phục vụ chuồn thẳng. Caradec buông tay.
— Ông suýt làm tôi vỡ mũi rồi đấy, chết tiệt thật! Spontini rên rỉ.
— Im ngay. Hãy cho tao biết về Anna, tao biết là mày đã cho cô ấy thuê một phòng. Kể đi.
Spontini vớ lấy một nắm khăn giấy để thấm máu đang rỉ ra từ lỗ mũi trái.
— Tên cô ta không phải như thế.
— Giải thích đi.
— Họ cô ta là Pagès. Pauline Pagès.
Giống như người ta vẫn hạ quân chủ bài khi chơi bài bơlốt, Caradec vứt lên mặt bàn thẻ căn cước giả của Anna. Spontini nhặt lên ngắm nghía.
— Ờ, đây chính là cái thẻ cô ta đã cho tôi xem lần đầu tiên tôi gặp cô ta.
— Đó là khi nào?
— Tôi không nhớ.
— Cố gắng lên.
Trong khi anh chàng phục vụ mang ly Perrier đến cho Marc, Spontini đắm chìm vào ký ức. Sau khi thấm máu, anh ta bắt đầu suy nghĩ thành tiếng:
— Sarko được bầu làm Tổng thống là khi nào nhỉ?
— Tháng Năm năm 2007.
— Ờ. Mùa hè năm đó, đã có một con bão dữ dội đổ xuống Paris và làm ngập tòa nhà của chúng tôi. Phải làm lại một phần mái nhà và cải tạo các phòng ngủ nhỏ. Việc sửa chữa kết thúc vào mùa thu. Tôi đã dán thông báo trong ba cửa hàng của mình. Và cô nàng Barbie lai xinh đẹp của ông là người đầu tiên xuất hiện.
— Vậy là vào tháng mấy?
— Hình như là tháng Mười. Cuối tháng Mười năm 2007. Cùng lắm là đầu tháng Mười một.
— Mày có khai báo tiền thuê nhà không?
— Ông nhìn kỹ tôi chưa, ông bạn? Với tất cả những gì họ nã của chúng ta, ông lại còn muốn tôi khai báo tiền cho thuê một căn phòng mười hai mét vuông sao? Thuê lậu, 600 euro tiền mặt mỗi tháng, ở hay không thì tùy. Và lúc nào cô nàng cũng trả đủ.
— Năm 2007, cô ấy vẫn còn vị thành niên. Chắc chỉ khoảng mười sáu tuổi.
— Giấy tờ của cô ta không nói thế.
— Giấy tờ của cô ấy là giả mạo và mày đã nghi ngờ chuyện đó.
Manuel Spontini nhún vai.
— Dù cô ta mười lăm hay mười chín tuổi, thì tôi cũng chẳng thấy có gì khác biệt cả. Tôi đâu có tìm cách ngủ với cô ta. Tôi chỉ cho thuê phòng thôi mà.
Khó chịu, anh ta xê dịch chiếc ghê kêu kèn kẹt trên mặt nhựa đường và tìm cách đứng dậy, nhưng Caradec đã nắm lấy cánh tay anh ta giữ lại.
— Lần đầu tiên gặp mày, trông cô ấy thế nào?
— Tôi làm sao mà nhớ được, chết tiệt thật! Đã gần mười năm rồi!
— Mày càng trả lời nhanh thì chúng ta càng sớm xong việc.
Spontini trút một hơi thở dài.
— Hơi sợ sệt, đầu óc để đâu đâu. Với lại, những tuần đầu tiên, tôi cho là cô ta gần như không bao giờ ra khỏi phòng. Cứ như thể cô ta sợ mọi thứ.
— Nói tiếp đi. Nhả ra cho tao hai, ba thông tin nữa, rồi tao sẽ chuồn.
— Tôi biết đâu đấy… Cô ta nói mình là người Mỹ, nhưng đến Paris để học đại học.
— Sao lại thế, sao lại là người Mỹ? Mày tin cô ấy à?
— Dù sao thì cô ta cũng nói giọng Mẽo. Thật ra, tôi chẳng thèm quan tâm. Cô ta đã trả trước cho tôi ba tháng tiền thuê nhà, và với tôi chỉ có điều đó là quan trọng. Cô ta nói rằng bố mẹ cô ta là người trả tiền.
— Mày có gặp bố mẹ cô ấy không?
— Không, tôi chưa từng gặp ai. À! Có… một bà tóc vàng khá sang trọng thỉnh thoảng đến thăm cô ta. Khoảng bốn mươi tuổi, kiểu người “sang chảnh”. Ngược với con bé, tôi lại rất ấn tượng với bà ta. Kiểu Sharon Stone hoặc Geena Davis, ông biết loại người đó chứ?
— Mày biết tên bà ta không?
Tay chủ cửa hàng bánh lắc đầu. Caradec hỏi tiếp:
— Quay lại với cô gái đi. Có thể cô ấy đã dính vào chuyện gì đó ám muội chăng?
— Chẳng hạn như chuyện gì?
— Ma túy? Mại dâm? Tống tiền?
Spontini mở tròn mắt.
— Tôi nghĩ ông chẳng hiểu gì, ông bạn ạ. Nếu ông bạn muốn nghe ý kiến tôi, thì đó chỉ là một cô gái muốn yên thân để học và sống. Một cô gái không muốn bị người khác làm phiền nữa.
Marc phẩy tay ra hiệu cho chủ cửa hàng bánh đi. Còn ông thì ngồi thêm một lát trên ghế, ngẫm nghĩ về những thông tin vừa nhặt nhạnh được. Ông đang sắp sửa lên đường thì điện thoại rung. Mathilde Franssens. Ông nhấc máy.
— Em đã tìm được thông tin.
— Vâng, em đã tìm thấy hồ sơ của Anna Becker. Nhưng nó không khớp chút nào với tất cả những gì anh đã nói với em. Nếu các dữ liệu này đúng, thì cô gái này là…