Cô Gái Brooklyn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 62 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3.

❊ ❊ ❊

New York.

Số 6 phố Bilberry - nơi Claire từng sống suốt thời thơ ấu và cũng là nơi mẹ nàng đã chết - là nơi tọa lạc của một căn nhà màu mận với một ô cửa hai cánh màu trắng, bên trên là khoảng tường nứt vỡ.

Trong khi tôi ngắm nghía căn nhà đã nhiều phút, một phụ nữ xuất hiện dưới hàng hiên. Tóc hung, khuôn mặt rất nhợt nhạt phủ đầy tàn nhang. Bụng chửa vượt mặt.

— Anh là người của hãng bất động sản à? chị hỏi tôi, ánh mắt khó chịu.

— Không, thưa chị, không phải. Tôi tên là Raphaёl Barthélémy.

— Tôi là Ethel Faraday, chị vừa nói vừa đưa tay cho tôi theo phong cách châu Âu. Anh nói giọng Pháp, chị nhận xét. Anh từ Paris đến à?

— Vâng, tôi mới bay sáng nay.

— Tôi là người Anh, nhưng ba mẹ tôi sống ở Pháp đã được vài năm rồi.

— Thật sao?

— Vâng, ở vùng Luberon, làng Roussillon.

Chúng tôi trao đổi vài ba câu tầm phào về nước Pháp và tình hình thai nghén của chị: thật không thể chịu nổi khi mang bầu trong cái nóng như thế này, không hẳn đã là một ý tưởng hay khi có đứa con thứ ba vào lúc bốn mươi tư tuổi, “mà tôi không thể đứng nổi nữa rồi, anh có phiền không nếu tôi ngồi xuống? Tôi vừa pha trà đá, anh muốn uống không?”

Rõ ràng là Ethel Faraday đang buồn chán và sẵn sàng chấp nhận bất cứ ai làm bầu bạn. Và thế là trong tư thế ngồi trước cốc trà, dưới hàng hiên, tôi đã thú nhận với chị ít nhất là một phần mục đích chuyến viếng thăm của mình:

— Tôi là nhà văn và tôi đang tiến hành điều tra về một cô gái đã sống trong nhà chị hồi cô ấy còn nhỏ.

— Thật sao? chị ngạc nhiên. Hồi nào?

— Trong khoảng những năm 1990 và đầu những năm 2000.

Chị nhíu mày.

— Anh chắc chắn là ở đây chứ?

— Vâng, tôi nghĩ thế. Căn nhà này từng thuộc về bà Joyce Carlyle, đúng không?

Ethel gật đầu.

— Tôi và chồng tôi đã mua lại nó từ các chị em gái của bà ấy.

— Các chị em gái của bà ấy ư?

Ethel chỉ tay về phía Đông.

— Angela và Gladys Carlyle. Họ sống ở cuối phố, số 299. Tôi không quen họ lắm, nếu không muốn nói là chẳng hề quen biết gì. Cá nhân tôi chẳng có gì mâu thuẫn với các bà ấy cả, nhưng họ không phải là những phụ nữ dễ mến nhất khu này.

— Anh chị mua lại căn nhà này khi nào?

Chị cắn môi dưới suy nghĩ:

— Năm 2007, khi chúng tôi từ San Francisco quay về. Đúng lúc tôi đang có bầu đứa con đầu tiên.

— Hồi đó, chị có biết rằng có người đã chết vì dùng thuốc quá liều trong nhà này không?

Chị nhún vai.

— Sau đó tôi mới biết, nhưng với tôi đó chỉ là chuyện vô thưởng vô phạt. Tôi không tin vào những chuyện tầm phào về lời nguyền hay nhà bị ma ám. Chắc chắn ta phải chết ở đâu đó chứ, đúng không?

Chị nhấp một ngụm trà rồi chỉ vào những ngôi nhà xung quanh.

— Với lại, nói riêng với anh nhé, ở đây là Harlem! Anh có nhìn thấy tất cả những ngôi nhà xinh xắn mà các gia đình nhỏ tử tế, trong sạch và thức thời rất thèm muốn kia không? Hồi những năm 1980, trước khi được cải tạo lại, chúng là nhà hoang, bị đám buôn bán thuốc phiện chiếm cứ hoặc bị biến thành ổ nghiện. Tôi thách anh tìm thấy dù chỉ một căn không có người chết bất đắc kỳ tử trong đó đấy.

— Chị biết là Joyce Carlyle có một cô con gái chứ?

— Không, tôi không biết.

— Khó mà tin được lắm.

Chị ngạc nhiên.

— Tại sao tôi phải nói dối anh chứ?

— Thật sự là chị chưa từng nghe nói đến cô bé trong khu này đã bị bắt cóc vào năm 2005 tại miền Tây nước Pháp sao?

Chị lắc đầu.

— Năm 2005, chúng tôi sống ở California, thung lũng Silicon.

Để tìm chút hơi mát, chị áp cốc trà lên trán rồi nói tiếp:

— Tôi muốn hỏi lại cho chắc: anh nói là con gái của chủ cũ nhà này đã bị bắt cóc, đúng không?

— Đúng, bởi một con quái vật độc đoán có tên là Heinz Kieffer.

— Cô bé ấy tên là gì?

— Claire. Claire Carlyle.

Trong khi tôi không trông mong gì từ chị nữa, khuôn mặt vốn tái xanh của Ethel Faraday chợt sững lại và chuyển sang trắng bệch.

Tôi…

Chị định nói câu gì đó rồi bỗng im bặt. Trong vài giây, ánh mắt chị bối rối rồi chìm vào mông lung, trở về với những ký ức xa xăm.

— Nghĩ lại thì đúng là đã xảy ra chuyện gì đó, một lát sau chị nói. Một cú điện thoại kỳ lạ, đúng vào hôm chúng tôi tổ chức tiệc mừng tân gia. Hôm đó là… ngày 25 tháng Mười năm 2007. Chứng tôi đã chọn ngày đó để mời bạn bè vì hôm ấy cũng là sinh nhật tròn ba mươi tuổi của chồng tôi.

Để gom góp kỷ niệm, chị lại dừng một lát mà tôi cảm thấy như dài dằng dặc. Tôi lên tiếng để giục chị nói tiếp:

— Vậy là ngày hôm đó, chị nhận được một cú điện thoại…

— Lúc đó có lẽ khoảng 8 giờ tối. Bữa tiệc đang vào đoạn cao trào. Chúng tôi bật nhạc và mọi người cười nói rất to. Tôi đang ở trong bếp, bận rộn cắm nến lên bánh ga tô thì chuông điện thoại gắn trên tường vang lên. Tôi nhấc máy và còn chưa kịp nói câu nào thì nghe thấy một giọng hét lên: “Mẹ ơi, con đây, Claire đây! Con thoát được rồi, mẹ ơi! Con thoát được rồi.”

Lúc này, chính tôi mới đờ đẫn cả người, một con ớn lạnh chạy khắp cơ thể khiến tôi tưởng như đang ngồi trên ghế điện. Múi giờ giữa Pháp và bờ Đông nước Mỹ lệch nhau sáu tiếng. Nếu Ethel nhận được cú điện thoại đó vào khoảng 8 giờ tối, thì có nghĩa là Claire đã gọi vào lúc 2 giờ sáng. Có lẽ là nhiều tiếng trước khi vụ cháy xảy ra. Như Marc và tôi suy đoán, đứng là Claire đã thoát được khỏi nanh vuốt của Kieffer, nhưng ngược với những gì chúng tôi vẫn nghĩ, nàng không thoát ra vào buổi sáng, mà là trong đêm hôm trước. Điều này làm thay đổi mọi chuyện…

Lúc này, Ethel lại nói tiếp:

— Tôi đã hỏi ai đang ở đầu dây, và khi nghe thấy giọng tôi, tôi nghĩ cô ấy đã hiểu là đang không nói chuyện với mẹ mình.

Có điều gì đó khiến tôi băn khoăn.

— Nhưng làm sao Claire lại gọi đến nhà chị được sau từng ấy thời gian? Khi dọn đến, anh chị không giữ số của chủ cũ chứ?

— Chúng tôi vẫn giữ. Đường dây vẫn chưa bị cắt, chỉ bị khóa tạm thời, và khi chúng tôi liên hệ với AT&T [1], họ đã đề xuất giải pháp này với chúng tôi. Hồi đó người ta thường làm thế. Nhất là như thế sẽ rẻ hơn mở một thuê bao mới, và vì chúng tôi đang túng bấn…

— Thế sau cuộc gọi đó, chị không báo cảnh sát sao?

Ethel mở tròn mắt, khó chịu:

— Anh nói tầm bậy tầm bạ gì thế! Làm sao tôi lại phải làm thế chứ? Tôi chẳng biết gì về chuyện này và cũng không hiểu cô gái đó là ai.

— Thế chị đã trả lời cô ấy thế nào?

— Tôi nói sự thật thôi: tôi bảo cô ấy là Joyce Carlyle đã chết.

❀ ❀ ❀

[1] AT&T là một công ty viễn thông đa quốc gia có trụ sở tại Texas, cung cấp dịch vụ điện thoại cố định lớn nhất ở Mỹ.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.