Cô Gái Brooklyn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 67 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1.

❊ ❊ ❊

Đột nhiên thấy lạnh tê tái, Franck Muselier bỏ những lon bia xuống mấy viên gạch lát ngay trên nền đất và bước vào nhà.

Phòng khách cũng chính là hình ảnh của anh ta: cũ kỹ, già yếu, đáng thương. Một căn phòng có trần thấp tịt, bừa bãi, đầy những đồ gỗ bong tróc và được trang trí bằng những chiến lợi phẩm săn bắn phủ đầy bụi: một cái đầu lợn rừng nhồi rơm, mấy cặp sừng hươu, một con gà rừng thuộc da.

Anh ta châm lửa trong lò sưởi rồi uống một ngụm lớn rượu vang Riesling, nhưng vẫn chưa đủ làm ấm người và quên đi câu chuyện của Claire Carlyle. Trong kho dự trữ riêng của anh ta, chỉ còn một chút cần sa và hai ba viên thuốc. Không phải thứ anh ta cần tối nay. Anh ta gửi một tin nhắn SMS cho người vẫn bán thuốc cho anh ta, Laurent Escaut, một thằng nhóc vô tích sự thường tự xưng là Escobar.

Đó là một thực tế mà người ta không thường xuyên nói đến trên bản tin truyền hình, nhưng ngay cả ở vùng nông thôn, chất kích thích cũng có mặt khắp nơi. Trong số những vụ mà Muselier từng xử lý (trộm cướp, tấn công, thanh toán lẫn nhau…), ma túy đều ít nhiều có liên quan. Ngay cả ở những xứ xa xôi hẻo lánh nên thơ và đầy hoa với chỉ khoảng ba trăm dân, ta cũng tìm thấy chất bột trắng sau những cánh hồng.

Hai gram, OK, thằng bé bán lẻ ma túy trả lời gần như ngay lập tức. Trong khi chờ nó, Franck buông mình ngồi phịch xuống ghế xô pha. Anh ta khiến mọi người thương hại, nhưng lòng thương không đủ để kéo theo bất kỳ thay đổi nhỏ nhặt nào trong cuộc đời anh ta. Trong cuộc chiến giữa quyết tâm và sức ì trong anh ta, sức ì luôn chiến thắng. Viên cảnh binh cởi cúc áo, xoa bóp vùng cổ. Anh ta thấy khó thở, anh ta thấy lạnh. Có lẽ anh ta cần hơi ấm và cái mùi khiến người ta thấy được an ủi từ con chó của mình, nhưng con Mistoufle già nua đã chết từ hồi mùa xuân.

Ranh giới phân định. Có tội hay vô tội? Bởi vì không thể quyết định được số phận mình, anh ta hình dung mình đang tự bào chữa trước một tòa án tưởng tượng. Sự việc, chỉ có các sự việc thôi: chín năm trước, anh ta đã đâm vào một bé gái đang lơ ngơ chạy trên con đường đó vào nửa đêm. Anh ta đã đưa con bé đến tận bệnh viện và thông báo. Chắc chắn là lúc ấy anh ta đang phê lòi kèn, nhưng vẫn đã làm những việc cần thiết. Hơn nữa, sau đó nếu con bé muốn bỏ trốn, thì nó cũng có tội chẳng kém gì anh ta.

Anh ta nghe có tiếng xe đi đến.

Escobar đã không lần chần.

Muselier, nô lệ của ma túy, đứng bật dậy.

Anh ta mở cửa bước ra hiên và nhìn thấy một dáng người qua màn mưa. Có ai đó đang đi về phía anh ta, nhưng không phải Escobar.

Khi bóng người hiện ra rõ hơn, viên cảnh binh nhận thấy một khẩu súng đang chĩa về phía mình.

Sững sờ, anh ta há miệng, nhưng không thể kêu dù chỉ một tiếng.

Ranh giới phân định. Có tội hay vô tội? Rõ ràng là có một người khác đã quyết định giúp anh ta. Anh ta cúi đầu tỏ ý phục tùng.

Rốt cuộc, như thế này có lẽ cũng tốt, Franck nghĩ trước khi hộp sọ vỡ tung.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.