Vũ điệu của quỷ và những chiếc xe nâng hạ. Mùi bìa các tông cháy dai dẳng. Vũ đạo của đám xe nâng hàng và công ten nơ có bánh xe. Tầng trệt mở ra một khu vận chuyển hàng hóa kéo dài với loạt bến dỡ hàng đầy ứ phương tiện vận chuyển.
Caradec gõ vào vách kính của một văn phòng ở chân cầu thang bằng bê tông dẫn lên các tầng.
— Cảnh sát đây!- Ông thông báo và vẫy vẫy tấm thẻ ngành.
— Này, các anh làm tôi ngạc nhiên đấy! Tôi mới gọi cho các anh thậm chí chưa đầy mười phút! một người đàn ông nhỏ thó ngồi sau chiếc bàn kim loại liến thoắng thốt lên.
Marc quay sang phía tôi. Ánh mắt ông nói: “Tôi không hiểu gì cả, nhưng cứ để mặc tôi.”
— Patrick Ayache, tay nhân viên vừa tự giới thiệu vừa ra gặp chúng tôi. Tôi quản lý chỗ này.
Ayache có chất giọng rất nặng của một người Pháp ở Algérie. Dáng người béo lùn, khuôn mặt vuông vức và vui vẻ được viền quanh bởi mái tóc dày rậm. Chiếc áo sơ mi nhãn hiệu PaÇonnable phanh rộng cổ để lộ sợi dây chuyền vàng. Nếu tôi xây dựng một nhân vật như thế này trong tiểu thuyết, thế nào cũng bị la lối là biếm họa.
Tôi liền để mặc cho Marc lèo lái mọi sự:
— Anh giải thích cho chúng tôi xem chuyện gì đã xảy ra.
Ayache ngoắc tay ra dấu mời chúng tôi đi theo anh ta vào một lối nhỏ dành riêng cho nhân viên, dẫn đến các lồng thang máy. Anh ta né người sang một bên để chúng tôi vào trước, bấm nút tầng trên cùng rồi thông báo:
— Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy thứ đó!
Trong khi buồng thang máy chuyển động đi lên, tôi nhìn qua lớp kính thấy những dãy thùng gỗ và công ten nơ niêm chì chạy dài đến hút tầm mắt.
— Chính tiếng ồn đã báo động chúng tôi, anh ta nói tiếp. Cứ như một vụ tông xe liên hoàn vậy: một loạt những cú va đập siêu mạnh trong tiếng tôn bị nghiến nát loảng xoảng, chẳng khác gì đường cao tốc chạy qua ngay trên đầu chúng tôi!
Thang máy mở ra một thềm nghỉ lát gạch vuông.
— Đây là tầng cho thuê tự do, Ayache giải thích và dẫn chúng tôi đi theo. Khách hàng có thể thuê các khoang có kích thước bằng một ga ra lớn và có quyền ra vào khoang của mình bất cứ lúc nào.
Tay quản lý này đi cũng nhanh chẳng kém gì nói. Bước chân anh ta nghiến kèn kẹt trên mặt sàn phủ chất dẻo và chúng tôi gần như phải vất vả mới theo kịp. Hết lối đi này đến lối đi khác. Giống hệt nhau. Nỗi kinh hoàng tuyệt vọng của một bãi đỗ xe dài vô tận.
— Đây rồi, ở đây, cuối cùng anh ta cũng thông báo và chỉ tay vào một khoang chứa đồ lớn có cánh cửa đã bị phá hỏng, khiến ta có cảm giác nó bị khoan thủng.
Một anh chàng da đen có mái tóc màu xám đang đứng gác trước cửa. Áo polo trắng, áo khoác vải kaki, mũ cát két hiệu Kangol.
— Anh ta là Giáo hoàng, Ayache giới thiệu với chúng tôi.
Đi vượt lên trước Caradec, tôi lại gần để xem xét thiệt hại.
Hai cánh cửa không còn lại gì đáng kể.
Chứng đã tuột khỏi bản lề. Kể cả hai thanh trợ lực cũng chẳng có tác dụng gì trước cú tấn công. Mặt thép mạ kẽm quăn queo, gãy gập, rách nát. Treo trên những cái móc bằng kim loại, những sợi xích bị rứt đứt khỏi hai ổ khóa treo lủng lẳng trong không trung.
— Một chiếc xe tăng đã gây ra chuyện này à?
— Ông không tin nổi là mình lại nói đúng đâu! - Giáo hoàng thốt lên. Một chiếc 4x4 đã phá thủng cửa kho hai mươi phút trước. Nó leo lên dây qua cần dẫn và lao vào cánh cửa cho đến khi cánh cửa bị phá tung. Giống hệt một xe phá thành thực thụ.
— Camera theo dõi đã ghi lại hết, Ayache bảo đảm. Tôi sẽ cho hai anh xem băng video.
Tôi bước qua lỗ thủng để vào bên trong khoang.
Hai mươi mét vuông được chiếu sáng rực. Trống không.
Ngoại trừ mấy cái giá cao vững chãi bằng kim loại được hàn thẳng vào sàn nhà và hai bình xịt vứt lăn lóc. Một chiếc màu trắng, chiếc kia màu đen. Trông giống như bình giữ nhiệt Thermos được gắn thêm nút xịt. Quấn xung quanh một cái cột bằng thép là mấy sợi dây thừng, những mầu vải nhựa cách điện còn sót lại, một dây rút mới bị cắt dứt.
Ai đó đã bị giam ở đây.
Anna đã bị giam ở đây.
— Cậu ngửi thấy mùi đó không? - Marc hỏi tôi.
Tôi gật đầu. Thực ra đó chính là một trong những thứ đầu tiên tôi nhận ra. Thứ mùi nồng nặc pha trộn bốc lên trong khoang. Khó mà xác định được là mùi gì: như thể mùi cà phê mới rang lẫn với mùi đất sau mưa.
Viên cớm quỳ xuống xem xét hai chiếc bình xịt.
— Ông biết đây là cái gì không?
— Xin giới thiệu với cậu Ebony & Ivory, ông nói vẻ lo lắng.
— Đen và trắng. Giống như tiêu đề bài hát của Paul McCartney và Stevie Wonder?
Ông gật đầu xác nhận.
— Đây là sản phẩm thủ công sản xuất từ các loại chất tẩy rửa dùng trong bệnh viện. Một hỗn hợp pha trộn xóa hoàn toàn các dấu vết ADN có trên hiện trường vụ án. Một thứ chuyên nghiệp đấy. Bộ đồ nghề của một bóng ma hoàn hảo.
— Tại sao lại có hai bình xịt?
Ông chỉ vào chiếc bình màu đen.
— Ebony chứa chất tẩy rửa cực mạnh sẽ phá hủy chín mươi chín phần trăm các dấu vết ADN.
Rồi ông chỉ vào chiếc bình xịt màu trắng.
— Còn Ivory là sản phẩm che phủ có thể thay đổi cấu trúc của một phần trăm còn lại. Nói chung, cậu đang có trước mặt công thức kỳ diệu cho phép đá đít đám cảnh sát khoa học trên toàn thế giới.
Tôi ra khỏi khoang chứa đồ và lại gần Ayache.
— Ai thuê khoang này?
Viên quản lý xòe hai bàn tay tỏ ý không hiểu.
— Chẳng có ai hết. Nó để không từ tám tháng nay!
— Có gì khác trong ga ra này không? Caradec đến bên chúng tôi hỏi.
— Chẳng có gì hết, Giáo hoàng vội vã trả lời.
Viên cớm hít vào một hơi thật sâu. Với vẻ mặt vừa mệt mỏi vừa lo lắng, ông lại gần Patrick Ayache và mở miệng như để đe dọa, nhưng thay vì thế ông lại đặt tay lên vai anh ta. Trong vài giây, nắm tay Caradec đã rời khỏi xương quai xanh của anh chàng người Pháp gốc Algérie để lần dọc theo cần cổ anh ta. Ngón cái ấn sâu vào vùng thanh quản trong khi ngón trỏ khép cứng lại trên đốt sống cổ. Bị nghẹt thở bởi hai gọng kìm đó, Ayache không cầm cự được lâu. Hoảng hốt trước cảnh bạo lực đột ngột ấy, tôi do dự định can thiệp. Caradec cho đó là trò lừa bịp trong khi rõ ràng hai gã này nói thật, ít ra là tôi tin như thế cho đến khi Ayache giơ tay lên ra hiệu đầu hàng. Viên cớm lỏng tay ra, nhưng chỉ để cho anh ta kịp lấy hơi. Rồi, với một nỗ lực thống thiết để cứu vớt thể diện, Ayache nói:
— Tôi đảm bảo với hai anh là không có gì khác ngoài hai thứ mà tôi đang giữ trong phòng bảo mật máy tính.