Cô Gái Brooklyn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 67 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2.

❊ ❊ ❊

Tôi đã ở bên ngoài.

Đêm tối, trời mưa, cơn say. Nỗi sợ.

Tôi chạy lao về phía trước mà không tự hỏi mình điều gì. Tôi đang đi chân trần - trong suốt thời gian vừa qua, chưa bao giờ hắn thèm cho tôi lấy một đôi tất -, chỉ mặc một chiếc quần thể thao chật ních và chiếc áo thun cũ dài tay.

Đất. Bùn. Bóng dáng chiếc xe bán tải nằm giữa đường, đèn pha vẫn bật sáng. Tôi đã sai lầm khi quay đầu lại. Kieffer đang bám sát gót tôi. Máu tôi đông lại. Tôi mở cánh cửa xe, đóng lại, mất không biết bao lâu để tìm ra hệ thống khóa điện. Một màn mưa nhỏ giọt trên kính chắn gió. Một cú đập. Kieffer điên cuồng gõ vào kính, khuôn mặt méo xệch vì căm thù, đôi mắt điên loạn. Tôi cố không đếm xỉa đến sức ép hắn gây ra. Tôi nhìn vào bảng điều khiển, hộp số. Trong đời mình, tôi chưa từng lái xe, nhưng theo những gì tôi cho là mình hiểu được, thì đây là một chiếc xe số tự động. Ở New York, tôi đã thấy nhiều phụ nữ đi giày Jimmy Choo gót cao mười hai phân và móng tay tỉa tót hoàn hảo ngồi trước tay lái những chiếc Porsche Cayenne to đùng. Tôi không ngốc hơn là…

Cú đập khiến tôi hét lên. Kính xe vừa vỡ tan. Tim tôi hẫng đi. Kieffer đã tìm được một thanh sắt. Hắn giơ nó lên để giáng thêm một cú nữa. Tôi rướn người trên ghế và nhấn chân vào bàn đạp. Chiếc xe bán tải bắt đầu chuyển động. Một cú gạt nước. Tôi đang ở trên một con đường rừng. Xung quanh tôi là bóng tối đen đặc. Những bụi cây đáng sợ, bầu trời tối mò, những bóng cây đen sì đầy đe dọa. Tôi cẩn trọng. Nhất thiết không được để mình bị tai nạn vào lúc này. Đi được chừng trăm mét, con đường bùn lầy mở rộng hơn một chút. Rẽ phải hay rẽ trái? Tôi đi theo hướng dốc xuống và tiếp tục nhấn ga. Vài khúc ngoặt rất ổn và tôi vững tin trở lại. Tôi bật đèn trần và phát hiện ra một chiếc túi trên ghế lái phụ. Chiếc túi vải màu vàng của tôi! Chiếc túi mà tôi đeo vào hôm bị bắt cóc. Tôi không kịp tự hỏi tại sao nó lại có mặt ở đây, bởi tôi nghe thấy tiếng động cơ đằng sau. Tôi kéo gương chiếu hậu vào hướng thuận lợi và nhìn thấy Kieffer đang ngồi trên xe mô tô lao theo tôi. Tôi tăng tốc, cố gắng kéo dài khoảng cách với hắn, nhưng càng lúc hắn càng xích lại gần hơn. Đường trơn trượt. Tôi vẫn nhấn ga. Một lối ngoặt nữa. Lần này, chiếc xe rời khỏi lòng đường và đâm vào một vách đá. Tôi thử lùi lại, nhưng chiếc xe bán tải đã bị sa lầy.

Nỗi kinh hoàng bắn vọt thành tia trong huyết quản tôi. Tôi vơ lấy chiếc túi và ra khỏi xe. Chân tôi lún sâu trong lớp đất sũng nước. Chiếc xe mô tô chỉ còn cách vài mét và sắp bắt kịp tôi. Tôi không thể ở lại con đường chính này nữa. Tôi liền đi cắt ngang rừng. Tôi chạy. Chạy. Cành cây cào vào mặt tôi, gai mâm xôi xé rách da tôi, đá đâm toạc chân tôi, nhưng tôi lại thấy thế là tốt. Tôi chạy. Trong vài giây, tôi được tự do, tôi còn sống và trên đời này không có gì tốt đẹp hơn thế. Tôi chạy. Tôi hòa làm một với thiên nhiên xung quanh. Tôi là nước mưa đang thấm ướt người tôi, tôi là cánh rừng đang bao bọc và nuốt chửng tôi, tôi là dòng máu đang cuộn chảy trong tim tôi. Tôi chạy. Tôi là nỗ lực đang khiến tôi mệt nhoài, là con mồi bị thương không chịu chấp nhận tiếng reo chặn được thú săn.

Đột nhiên, đất hẫng đi và tôi lăn xuống nhiều mét bên dưới, vẫn ôm chặt cái túi vào ngực. Tôi rơi xuống một con đường rải nhựa, không hề có đèn đường. Còn chưa kịp thở lấy hơi, tôi đã nghe thấy tiếng động cơ mô tô đang bắt kịp dấu vết tôi. Tôi quay ngoắt người chạy về hướng đối diện. Một chỗ ngoặt. Rồi đột ngột có hai chiếc đèn pha chói lóa, tiếng còi rít lên như thể nó đang bị ai đó đè nghiến vào. Một cú va đập.

Một cái hố đen lớn.

Tôi không chạy nữa.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.