Thứ Bảy ngày 25 tháng Sáu năm 2005
Tôi tên là Florence Gallo.
Tôi hai mươi chín tuổi và tôi là phóng viên.
Tám tiếng nữa, tôi sẽ chết, nhưng tôi còn chưa biết chuyện đó.
Lúc này, tôi đang ngồi trên bồn cầu, cố gắng đi tiểu vào một ống thử thai. Chỉ vài giọt nước mà mất không biết bao nhiêu thời gian, lại càng lâu thêm vì tôi đang lo lắng.
Khi rốt cuộc cũng xong việc, tôi đứng dậy và đặt que thử bằng nhựa lên thành lavabo. Ba phút nữa, tôi sẽ biết.
Tôi ra khỏi phòng tắm, cố gắng kiên nhẫn và lấy một chai nước trong tủ lạnh ra. Tôi đi vài bước trong phòng khách nhỏ, hít thở sâu để bình tĩnh lại. Tôi ngồi lên thành cửa sổ và ngửa mặt đón ánh mặt trời. Hôm nay là một thứ Bảy đầu hạ đẹp trời. Dưới bầu trời xanh ngắt và trong làn gió nhẹ hây hẩy, thành phố rung động trong một luồng năng lượng tích cực. Tôi ngắm nhìn những cư dân New York bận rộn đang đi lại trên vỉa hè. Và nhất là nghe tiếng hét của đám trẻ đang chơi đùa vọng lên từ dưới phố, khiến tôi cảm thấy vui vẻ như đang nghe nhạc Mozart.
Tôi muốn có thai. Tôi muốn có con, mặt dù chưa biết Alan sẽ phản ứng thế nào. Một phần trong tôi ngất ngây hạnh phúc. Tôi đang yêu. Rốt cuộc tôi cũng yêu! Tôi đã gặp người đàn ông tôi hằng chờ đợi. Tôi sống mãnh liệt từng giây phút chúng tôi bên nhau và sẵn sàng làm tất cả để chuyện của chúng tôi tiếp diễn. Nhưng niềm hưng phấn đó vẫn nhuốm một cảm giác tội lỗi khiến tôi như bị gãy cánh. Tôi ghét con người mình lúc này: “tình nhân” của anh. Một phụ nữ theo đuổi chồng của một phụ nữ khác, và ý thức được điều đó. Tôi chưa từng nghĩ mình có thể đóng một vai trong câu chuyện từng khiến mình đau khổ. Tôi lên sáu tuổi khi bố tôi bỏ nhà ra đi làm lại cuộc đời với một đồng nghiệp. Trẻ trung hơn, tươi mới hơn mẹ tôi. Tôi đã ghét người phụ nữ đó cũng giống như hôm nay tôi ghét cái cảm giác mình đang đánh cắp hạnh phúc của một người khác.
Tiếng chuông điện thoại làm những kỷ niệm đó đột ngột tan biến. Nhạc chuông vui vẻ mà tức thời tôi không nhận ra. Và nguyên do: đó là nhạc chuông tôi đã cài cho số điện thoại trả trước của Joyce Carlyle, nhưng không nghĩ là nó lại vang lên sớm một tiếng đồng hồ.
Tôi nhấc máy, nhưng không kịp thốt ra lời nào.
— Florence à? Joyce đây. Anh ta đã đổi giờ hẹn!
— Sao lại thế? Nhưng…
— Anh ta đến rồi! Tôi không thể nói chuyện với cô được!
Cảm thấy chị đang phát hoảng ở đầu dây bên kia, tôi tìm cách trấn an chị:
— Hãy làm đúng như kế hoạch mà chúng ta đã cùng lập ra, Joyce ạ. Hãy dùng băng dính gắn chặt điện thoại dưới bàn ăn, được không?
— Tôi… Tôi sẽ thử.
— Không, Joyce, đừng thử, hãy làm thế!
Hoảng sợ tột độ. Cả tôi cũng chưa chuẩn bị gì. Tôi đóng cửa sổ để không còn nghe thấy tiếng động từ đường phố nữa, bật loa điện thoại lên. Tôi ngồi trên bàn trong căn bếp nhỏ và mở chiếc máy tính mà em trai đã cho tôi mượn. Edgar Ở New York từ ba tuần nay. Sau ba năm học ở Ferrandi, anh chàng đã được tuyển vào Cafe Boulud và chiếm chỗ trong căn hộ của tôi trong lúc chờ tháng lương đầu tiên.
Tôi vụng về hành động: tôi chưa từng thích máy tính để bàn, nhưng Carrie, vợ Alan, đã đập vỡ chiếc Mac của tôi chiều qua khi ném nó vào tường văn phòng. Tôi mở một ứng dụng và cắm micro vào máy tính để ghi âm cuộc trò chuyện.
Trong một phút, chẳng có gì xảy ra. Thậm chí tôi còn nghĩ đường dây đã bị mất tín hiệu rồi bỗng nghe thấy một giọng đàn ông, kiên quyết, lạnh lùng. Những phút tiếp theo như có tích điện. Tôi sững sờ trước những gì mình nghe được. Rồi cuộc trò chuyện chuyển hướng xấu. Lý lẽ nhường chỗ cho đe dọa, cho những tiếng la hét, nức nở. Và đột nhiên, tôi hiểu rằng điều không thể vãn hồi đang xảy ra. Cuộc sống đang trượt khỏi đường ray, cái chết đang nhuốm bẩn. Tôi nghe thấy tiếng hét xé lòng của Joyce. Joyce đang kêu cứu. Joyce đang cầu cứu tôi.
Hai bàn tay tôi nhớp nháp mồ hôi. Cổ họng nghẹn lại.
Trong một lát, tôi đờ đẫn, như thể hai chân chỉ còn làm bằng bông. Rồi tôi lao vọt ra khỏi nhà. Phóng xuống cầu thang. Vỉa hè. Đám đông. Máu dồn dập trong các huyết mạch. Cabin điện thoại nằm đối diện với quán Starbucks. Lối sang đường cho người đi bộ. Chen lấn. Hai bàn tay tôi run bắn khi bấm số 911, rồi giọng tôi vang lên liền một mạch: “Tôi gọi để báo rằng đang có một vụ tấn công bạo lực, ờ số 6 phố Bilberry, nhà của chị Joyce Carlyle. Các anh nhanh lên cho! Có người đang giết chị ấy!”