Cô Gái Brooklyn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 67 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4.

❊ ❊ ❊

Vóc người vạm vỡ, giọng nói trúc trắc cùng khuôn mặt béo núc, Franck Muselier ra gặp Marc và bắt tay ông.

— Cảm ơn vì đã tiếp tôi. Tôi là Marc Caradec: tôi là…

— Tôi biết ông là ai, đại úy ạ! viên cảnh binh ngắt lời và chỉ cho ông một cái ghế. Một nhân viên BRB cừ khôi: băng cướp người Salvador, băng nhóm ở ngoại ô phía Nam, những chiếc xe bọc thép trong vụ cướp của nhóm Dream Team. Tuy chưa gặp mặt nhung đã nghe danh ông rồi.

— Nếu ông đã nói thế.

— Dù thế nào, ông cũng đã khiến chúng tôi phải ước ao! Ở cái xứ này thì lấy đâu ra những vụ đỉnh như thế.

Muselier rút từ túi áo ra một chiếc khăn mùi soa và thấm mồ hôi trán.

— Hơn nữa, chúng tôi thậm chí còn chẳng có điều hòa!

Anh ta bảo Solveig mang cho họ hai cốc nước và nhìn chằm chằm vào người đối thoại, môi nở một nụ cười điềm tĩnh.

— Nào, có chuyện gì mà tôi lại được vinh dự tiếp một nhân viên BRB đây?

Trước mặt một cảnh binh, Caradec không muốn nói dối:

— Tôi phải nói ngay với ông để khỏi hiểu nhầm: tôi đã về hưu và đây là việc riêng thôi.

Muselier nhún vai.

— Nếu có thể giúp ông một tay thì chuyện đó với tôi không thành vấn đề.

— Là thế này, tôi quan tâm đến vụ Carlyle.

— Tôi chẳng biết gì về vụ đó cả, anh ta khẳng định và kéo áo sơ mi xuống để che cái bụng phệ.

Marc nhíu mày. Giọng ông trở nên cứng rắn hơn:

— Claire Carlyle, ông nhắc lại. Một trong những nạn nhân của Heinz Kieffer. Cô bé mà người ta không bao giờ tìm thấy xác.

Mặt Muselier sáng lên, hơi phật ý. Được rồi, tôi hiểu hơn rồi. Là vì anh chàng Boisseau, không? Chính cậu ta đã thuê ông sao?

— Không hề. Anh chàng Boisseau đó là ai vậy?

— Bỏ qua đi, viên cảnh binh lảng tránh trong khi Solveig khép cửa văn phòng lại sau khi đã mang vào hai chai nước nhỏ.

Muselier mở chai nước của mình rồi tu thẳng qua miệng chai.

— Chính xác thì ông muốn biết điều gì về Kieffer?- Anh ta hỏi và đưa mu bàn tay lên lau miệng. Ông cũng biết rằng tôi không phải là người điều tra vụ đó, đúng không?

— Nhưng chính ông là người đầu tiên đến hiện trường vụ cháy. Tôi muốn biết ông phát hiện ra nó trong hoàn cảnh nào.

Viên cảnh binh cười căng thẳng.

— Tôi những muốn nói với ông rằng đó là nhờ tài đánh hơi của tôi, nhưng thật ra, mọi việc hoàn toàn là do ngẫu nhiên. Giá ông cho tôi biết trước động cơ tìm kiếm của anh, thì tôi đã tìm lại cho ông tờ cung mà tôi làm hồi ấy. Tôi có thể gửi fax cho ông sau nếu ông muốn.

— Tôi rất muốn thế. Trong khi chờ đợi, ông vẫn có thể nhắc lại cho tôi những nội dung cơ bản nhất.

Muselier gãi gãi phía sau tai và bằng một nỗ lực gần như siêu phàm, anh ta đứng dậy khỏi ghế để bước đến trước tấm bản đồ treo tường đính sau bàn làm việc.

— Thôi được, ông có biết đôi chút về nơi này chứ?

Không chờ câu trả lời, anh ta nói tiếp:

— Ở đây, ở Phalsbourg này, chúng ta đang ở vùng giáp ranh giữa Lorraine và Alsace, được chưa?

Anh ta vớ lấy một cái thước kẻ nằm lăn lóc trên bàn và chỉ một vùng trên bản đồ: một sa bàn tái hiện vùng này như ta vẫn thường thấy trong các trường học ngày xưa.

— Tôi sống ở mạn Alsace, nhưng hồi vụ án xảy ra, tôi đang làm ở đội cảnh binh xã Sarrebourg, tỉnh Moselle. Mỗi sáng tôi phải chạy xe hơn ba mươi cây số.

— Như thế vẫn còn hơn các phương tiện giao thông công cộng ở Paris, Marc nhận xét.

Muselier làm như không nghe thấy câu nói của ông.

— Hôm đó, khi đang trên đường đến chỗ làm, tôi nhìn thấy một cột khói đen bốc lên từ khu rừng. Tôi đã tò mò và gọi cho đội cứu hộ. Chỉ có thế thôi.

— Lúc đó là mấy giờ?

— Khoảng 8 giờ 30.

Marc lại gần tấm bản đồ.

— Căn nhà của Kieffer nằm ở đâu?

— Ở chỗ đó, viên cảnh binh chỉ vào khu vực giữa rừng khẳng định.

— Vậy là, giống như mọi sáng khác, ông đang trên đường đến đội cảnh binh…

Caradec lấy bút ra khỏi túi áo. Vừa nói vừa làm - nhưng không tháo nắp chiếc bút bi Bic -, ông chỉ trên bản đồ con đường mà viên cảnh binh đã đi.

— … và ở đây, vào khoảng 8 giờ 30, ông đã nhìn thấy khói bốc lên… từ chỗ này.

— Đúng thế, đại úy ạ.

Marc vẫn lịch sự:

— Tôi đã đi qua đèo Saveme. Thật lòng mà nói, tôi không hiểu làm thế nào ta có thể nhìn thấy bất cứ thứ gì ở khu vực đó của khu rừng lắm.

— Chuẩn luôn, viên cảnh binh trả lời. Như tôi đã nói rõ trong tờ cung, tôi không đi bằng đường chính.

Anh ta lại chỉ thước kẻ lên bản đồ.

Tôi đã đi qua một lối tắt nối với đường D133, ở quãng này.

— Và với tất cả lòng kính trọng tôi dành cho ông, tá ạ, ông làm trò quỷ quái gì trên một con đường rừng xa xôi như vậy vào sáng sớm tinh mơ thế?

Muselier vẫn không tắt nụ cười.

— Ông có thích đi săn không, đại úy? Bởi vì với tôi, đó là một thú vui lớn, một niềm đam mê.

— Ở đây thì săn được gì?

— Hoẵng, lợn rừng, hươu, thỏ hoang. Nếu may mắn ra, anh có thể vớ được gà gô và chim trĩ. Tóm lại, vào ngày đó - hôm ấy là một sáng thứ Sáu trong tháng Mười khu vực săn bắn đã mở được vài tuần, nhưng tất cả các dịp cuối tuần trước đều công cốc.

Anh ta quay lại ngồi và nói tiếp:

— Trời cứ mưa mãi không dứt! Lần đó, rốt cuộc thì theo dự báo thời tiết, cũng sẽ có hai ngày rất đẹp trời. Tôi là thành viên Câu lạc bộ săn bắn Moselle, và tôi cùng đám bạn đã dự kiến sẽ tận dụng hết hai ngày cuối tuần đó. Vì thế tôi đã đi theo con đường ấy để rà lại các địa điểm, chuẩn bị cho ngày hôm sau. Kiểm toa lại tình trạng đường mòn và ranh giới, vân vân. Tôi thích ngắm mặt tròi mọc trong rừng sau con mưa, tôi thích hít hà các loại mùi dưới tán rừng.

Ông là cảnh binh, ông bạn ạ, đâu phải người trồng coi khu vực săn bắn, Marc nghĩ nhưng không đưa ra nhận xét nào. Trơn tuột và sặc mùi thẳng thắn giả tạo, gã này không rõ ràng, nhưng Marc không tìm ra điểm yếu nào để tấn công anh ta.

Ông kín đáo thở dài và lái câu chuyện trở về trọng tâm: 

— Vậy là từ ngoài đường ông đã nhìn thấy khói…

— Đúng thế. Và bởi vì tôi đang đi xe công vụ - một chiếc Megane ngon lành, đại khái thế tôi đã dùng radio thông báo được cho cả các đồng nghiệp lẫn đội cứu hỏa.

— Rồi ông đến tận nơi?

— Đúng thế, để yên tâm là đội cứu hộ sẽ đến và chắc chắn là không có người đi dạo hoặc đi săn nào lang thang quanh đó. Logic mà, đúng không?

— Phải rồi, ông đã làm đúng việc của mình.

— Ông thật tốt khi công nhận như thế.

Muselier mỉm cười và kéo một bên vạt áo lên lau chiếc kính Ray-Ban Aviator. Caradec vẫn không chịu buông tha:

— Nếu ông cho phép, tôi muốn hỏi thêm một hai câu nữa…

— Thế thì thật nhanh nhé, người kia vừa trả lời vừa xem đồng hồ. Tôi phải đến gặp người của mình ở bùng binh trên đường A4. Đám nông dân đã dựng hàng rào chắn đường từ sáng nay và…

Caradec cắt ngang lời anh ta:

— Tôi đã đọc lại những bài báo hồi đó. Người ta nói tương đối ít về xe của Kieffer. Chiếc xe nơi người ta đã tìm thấy dấu vết gien của Claire Carlyle ấy.

— Không chỉ có dấu vân tay của cô bé đó, viên cảnh binh lưu ý. Có dấu vết của tất cả các nạn nhân khác. Và anh biết tại sao không? Bởi vì đó chính là chiếc xe mà gã điên ấy dùng để chuyên chở các con mồi của hắn. Khi các kỹ thuật viên giám định hình sự đến nơi để lấy mẫu, tôi đã có thể quan sát chiếc xe tang khốn kiếp đó dưới mọi góc độ. Kieffer đã lắp vào xe một thứ kiểu như cái lồng, két sắt hoặc một chiếc quan tài cách âm to tướng.

Caradec lục túi áo và rút ra một bài báo mà ông đã trong căn hộ của Raphaёl.

— Đây là bức ảnh duy nhất mà tôi tìm được, ông vừa vừa đưa nó cho viên cảnh binh.

Muselier quan sát bức ảnh. Đen trắng, ố vàng.

— Đúng là nó, một chiếc xe bán tải Nissan Navara.

— Thế còn đây là cái gì, ở đằng sau ấy?

— Là mô tô của Kieffer. Một chiếc 125 phân khối kiểu cào cào. Nó bị bó chặt trong thùng xe bán tải.

— Nó làm cái quái gì ở đó?

— Làm sao mà tôi biết được cơ chứ?

— Với tư cách là một cảnh binh, hẳn ông phải có cách giải thích.

Muselier lắc đầu.

— Tôi chưa bao giờ đặt ra câu hỏi đó. Như đã giải thích với ông, tôi không phụ trách vụ này. Mà này, chỗ đồng nghiệp với nhau, ta có thể xưng hô thân mật được không?

— Tất nhiên, Marc hưởng ứng. Cậu có biết Kieffer trước khi vụ việc vỡ lở không?

— Chưa gặp bao giờ, cũng chưa từng nghe nói đến.

— Thế nhưng cậu thường săn bắn gần nhà hắn, không phải sao?

— Rừng rộng mênh mông mà, Muselier vừa đáp vừa đứng lên với lấy áo vest. Thôi, bây giờ thì tôi phải đi thật rồi.

— Một câu hỏi cuối cùng nếu cậu cho phép, Caradec hỏi, ông vẫn ngồi trên ghế. Mười năm sau vụ việc, làm sao cậu có thể nhớ được nhãn xe của hắn? Bức ảnh hoàn toàn mờ mịt.

Viên cảnh binh không hề tỏ ra nao núng:

— Đúng thế, là vì vụ của Boisseau! Tôi tưởng anh đến hỏi tôi chính là về vụ này.

— Kể cho tôi nghe đi.

Ngần ngừ một lát, viên cảnh binh lại ngồi xuống. Có điều gì đó trong cuộc trò chuyện này khiến anh ta thích thú. Trong trò chơi mèo vờn chuột này, anh ta có cảm giác mình là kẻ bất khả chiến bại.

— Gia đình nhà Boisseau-Desprès, anh có biết họ không?

Marc lắc đầu.

— Thực ra cũng không phải mỗi anh không biết. Ít người biết họ lắm, kể cả trong vùng này. Tuy nhiên, ta có thể tìm thấy tên họ trong danh sách một trăm năm mươi gia đình có tài sản lớn nhất nước Pháp. Những con người rất kín đáo, xuất thân từ một dòng họ hoạt động lâu đời trong ngành công nghiệp ở Nancy, hiện đang đứng đầu một đế chế nhỏ trong lĩnh vực phân phối vật liệu xây dựng cho các công trình công cộng.

— Có liên quan gì đến vụ án của tôi?

Muselier thích thú trước vẻ sốt ruột của người đối thoại.

— Anh hãy hình dung là sáu tháng trước, tôi đã được đón tiếp tại đây một trong những hậu duệ của gia đình đó: Maxime Boisseau, một thằng nhóc hai mươi tuổi, mong manh, hiếu động, khó ở. Nó cũng ngồi đúng chiếc ghế anh đang ngồi bây giờ, trình bày với tôi một bài diễn văn lộn xộn, giải thích rằng nó đang phải theo một khóa điều trị tâm lý và chính bác sĩ tâm lý đã khuyên nó đến gặp tôi để rốt cuộc cũng được thừa nhận là nạn nhân và…

Caradec sốt ruột:

— Cậu làm ơn nói ngắn gọn được không?

— Nhưng phải biết anh muốn gì đã chứ! Tóm lại, tôi đã chăm chú lắng nghe câu chuyện của nó, và tóm tắt lại là thế này: ngày 24 tháng Mười năm 2007, thằng nhóc ấy, khi đó mới mười tuổi, khẳng định đã bị một gã bắt cóc ở ngay trung tâm Nancy.

— Ngày 24 tháng Mười? Hai ngày trước vụ cháy?

— Chuẩn luôn! Một vụ án chớp nhoáng. Chỉ hơn hai mươi tư giờ từ thời điểm bắt cóc đến lúc giao tiền chuộc. Thằng bé nói với bọn tôi là hồi đó, nó đã nhanh trí ghi nhớ biển số xe của kẻ bắt cóc. Chín năm sau, nó đọc lại cho bọn tôi, bọn tôi nhập số đó vào cơ sở dữ liệu, và anh đoán xem?

— Chính là biển số xe bán tải của Kieffer, Marc đã hiểu ra.

— Trúng phóc! Anh có công nhận là chuyện này thật điên rồ không? Lúc đầu, bọn tôi nghĩ là thằng bé bịa chuyện, nhưng chính anh cũng đã nói: biển số đó không hề bị rò rỉ trên báo chí.

— Thằng bé Boisseau đó còn nói gì với cậu nữa?

— Theo nó nói, bố nó đã trả tiền chuộc mà không hề phán đối, cũng không báo cảnh sát. Vụ trao đổi diễn ra ở một khu rừng gần đây: 500.000 euro, giao cho Kieffer trong một cái túi vải màu vàng.

Nghe nhắc đến chiếc túi, Marc cảm thấy một luồng adrenalin bốc lên, nhưng ông vẫn tỏ ra thản nhiên. Ông không có ý định tặng cho tay cảnh binh này bất cứ món quà nào, dù là nhỏ nhất.

— Thằng bé có kể chi tiết với cậu vụ bắt cóc nó không?

Nó có bị xâm hại không?

— Không, nó đảm bảo rằng Kieffer đã không chạm vào nó. Sau đó, nó bắt đầu nói lung tung. Lúc thì nó khẳng định là Kieffer có một tòng phạm, lúc lại không nói rõ như thế.

Một tòng phạm ư?

— Tại sao thằng bé lại đến tìm cậu?

— Cũng vì lý do giống anh thôi. Nó đã tìm kiếm trên Internet và bắt gặp tên tôi được nhắc đi nhắc lại trong nhiều bài báo.

— Thế tại sao bố mẹ nó không bao giờ đâm đơn kiện?

— Để cho vụ này không vỡ lở. Đó cũng chính là điều mà cậu con trai trách cứ họ! Vợ chồng nhà Boisseau- Desprès coi như đã tự giải quyết xong vấn đề và họ không bị ảnh hưởng gì nhiều vì nửa triệu euro đó. Im lặng là vàng: trong trường họp này, câu ngạn ngữ thể hiện toàn bộ ý nghĩa của nó.

Solveig gõ cửa và đẩy cửa bước vào, không chờ được mời.

— Meyer đang tìm gặp ông, thưa trung tá: một chiếc máy kéo đang phá công trình điêu khắc ở vòng xoay trên đường A4.

— Chết tiệt, lũ nhà quê ngu ngốc! - Viên cảnh binh bực bội hét và đứng lên.

Caradec cũng đứng lên theo.

— Cậu có thể cho tôi xem biên bản ghi lời khai của Maxime Boisseau không?

— Tôi không ghi. Về khía cạnh hình sự, đến nay câu chuyện của cậu ta không còn ý nghĩa gì nữa. Sau nhiều lần phối hợp xử lý, anh cũng biết rõ như tôi là vụ án sẽ bị chấm dứt tố tụng. Anh muốn chúng ta truy tố ai bây giờ nữa?

Caradec thở dài.

— Ít ra cậu cũng biết thằng bé đó đang trú ngụ ở đâu chứ?

— Không hẳn. Nó đang mâu thuẫn với gia đình. Theo thông tin mới nhất, nó đang làm cho một hiệu sách lớn ở Nancy: Sảnh sách.

— Tôi biết rồi.

Trong lúc Muselier khoác áo vest, Solveig thổ lộ với Marc:

— Tôi làm việc cho tạp chí Cảnh sát quốc gia. Lúc này, tôi đang viết một bài báo về những nhân vật nổi tiếng trong ngành. Có lẽ tôi có thể phỏng vấn ông chăng?

— Thật lòng là tôi không có thời gian.

— Nếu vậy thì chỉ một câu hỏi thôi: phải có phẩm chất quan trọng nào mới có thể trở thành một cảnh sát giỏi?

— Chắc chắn là phải phát triển máy phát hiện nói dối của chính mình. Đó chính là thứ hữu ích nhất với tôi trong các cuộc điều tra: tôi biết khi nào người ta nói dối tôi.

— Thế còn tôi, tôi có nói dối anh không? Muselier hỏi.

— Có, anh đã nói dối tôi một lần, Caradec khẳng định, ông lại quay về cách xưng hô khách sáo.

Không khí căng thẳng tăng thêm một nấc.

— Thế sao? Anh quả là người ngạo mạn! Giải thích xem tôi đã không nói thật với anh lúc nào?

— À, đó chính là điều tôi còn phải tìm.

— Vậy đấy, lúc nào tìm ra thì đến gặp tôi nhé!

— Tôi sẽ không quên đâu.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.