Tỉnh Moselle. Đường cao tốc A4.
Lối ra số 44: PhalsbourgSarrebourg.
Vừa kiên nhẫn chờ trước cửa thu phí cầu đường duy nhất, Marc Caradec vừa liếc nhìn chiếc đồng hồ Speedmaster cũ kỹ của mình rồi đưa tay dụi mắt. Cổ họng ông khô khốc, hai mắt trợn trừng. Ông rời Paris từ lúc quá 11 giờ một chút, ngốn hết hơn bốn trăm ki lô mét trong vòng bốn tiếng rưỡi đồng hồ, chỉ cho phép mình nghỉ duy nhất một lần để đổ xăng tại một trạm xăng ở đoạn Verdun.
Viên cớm đưa một nắm tiền lẻ cho nhân viên thu phí rồi rẽ vào con đường tỉnh lộ dẫn đến tận Phalsbourg.
Nằm ven công viên tự nhiên Vosges, thành phố công sự cổ kính này là thành phố cuối cùng ở Lorraine trước khi vào địa hạt vùng Alsace. Marc đỗ chiếc Range Rover trên quảng trường Quân đội ngập tràn ánh nắng. Ông châm một điếu thuốc và đưa tay lên che mắt để khỏi bị nắng hắt. Trại lính cũ bằng sa thạch nâu đỏ, bức tượng đồng đồ sộ của một vị nguyên soái dưới thời Đế chế, tất tật mọi thứ, trong tỷ lệ ngoại hạng của nơi này, đều gợi nhớ đến truyền thống quân đội của thành phố. Một thời kỳ chưa xa lắm với các đoàn diễu binh và những lần duyệt binh mà mấy cậu bé tuổi đôi mươi phải è cổ thực hiện trước khi đi làm bia sống cho súng đạn. Ông nghĩ đến ông nội của chính ông, “đã hy sinh trên trận tuyến đánh quân thù” vào tháng Mười hai năm 1915, ở vùng Main de Massiges, Champagne. Ngày nay, may mắn thay, nơi này đã yên bình. Không còn tiếng gót giày cũng không còn những ca khúc hiếu chiến, thay vào đó là những người dân tươi cười ngồi bên mấy chiếc bàn kê ngoài hàng hiên, đang nhấm nháp cà phê Cappuccino dưới bóng dẻ.
Marc đã tranh thủ lộ trình dài từ Paris để săn tìm thông tin. Vài cú điện thoại là đủ để ông lần lại dấu vết của Franck Muselier, viên cảnh binh đã báo động và cũng là người đầu tiên đến nơi xảy ra đám cháy tại căn nhà của Heinz Kieffer. Hiện nay, anh ta đang chỉ huy một đội cảnh binh địa phương thuộc sở cảnh binh Phalsbourg. Marc đã liên hệ với thư ký của anh ta và dễ dàng đặt được hẹn. Cô gái tiếp chuyện ông ở đầu dây bên kia đã báo trước rằng sở cảnh binh sử dụng chung trụ sở với tòa thị chính, ông liền hỏi thăm đường một nhân viên sở quản lý đường bộ đang tỉa cây, rồi đi qua quảng trường lát đá xám và đá granit hồng.
Ông hít một hơi căng lồng ngực. Đã lâu rồi ông không đặt chân ra khỏi Paris và rất thích thú khi cuộc điều tra dẫn ông đi xa thủ đô. Trong giây lát, ông thả mình vào không khí êm đềm của nơi này, tặng cho mình một chuyến viễn du ngược thời gian về với nền Đệ tam Cộng hòa: lá cờ tam tài đang bay phần phật trong gió trên mặt tiền tòa thị chính, chuông nhà thờ điểm nửa giờ, âm thanh ồn ào trong sân chơi của trường làng.
Những ngôi nhà bao quanh quảng trường càng làm tăng thêm ấn tượng về “sức mạnh của sự im lặng”: những mặt tiền bằng sa thạch, những thanh xà hoen gỉ, những mái nhà rất cao, kiểu hai dốc, lợp bằng ngói đất nung.
Caradec bước vào tòa thị chính, một bốt lính cũ cũng là trụ sở của một bảo tàng lịch sử và một bưu điện. Bên trong tòa nhà, ông được bầu không khí mát mẻ dễ chịu chào đón. Dưới mái vòm cao vút, tầng trệt giống như một nhà thờ, với những bức tượng cẩm thạch và đồ gỗ sẫm màu. Sau khi hỏi thăm, ông được biết rằng trụ sở của cơ quan ông đang tìm nằm ở tầng trên cùng. Ông trèo lên cầu thang bằng gỗ sồi dốc đứng và đến hành lang dẫn thẳng tới một cánh cửa kính.
Được bố trí theo phong cách mới mẻ hơn, nơi này không được nhộn nhịp cho lắm. Ngoại trừ một cô gái trẻ ở quầy lễ tân, sở cảnh binh hình như vắng hoe.
— Tôi giúp gì được cho ông, thưa ông?
— Tôi là Marc Caradec, tôi có hẹn với Franck Muselier.
— Tôi là Solveig Maréchal, cô tự giới thiệu và vén một lọn tóc vàng ra sau tai. Tôi chính là người nói chuyện với ông qua điện thoại.
— Rất hân hạnh được gặp cô.
Cô nhấc điện thoại lên.
— Tôi sẽ báo với ông ấy là ông đã đến.
Caradec cởi bớt một cúc áo sơ mi. Dưới mái nhà này, trời nóng như ở địa ngục. Nguyên một tầng áp mái. Tường ốp gỗ màu vàng, khiến ta có cảm giác như bị thắng đường dưới ánh mặt trời.
— Trung tá sẽ tiếp ông sau hai phút nữa. Ông muốn uống nước không?
Ông sẵn lòng đón nhận. Nữ cảnh binh mời ông một cốc nước kèm theo một kiểu bánh quy xoắn đường làm bằng bột bánh su kem, ông ăn ngấu nghiến.
— Ông là cảnh sát, đúng không?
— Bởi vì tôi ăn như lợn sao?
Solveig đi khỏi trong tiếng cười như nắc nẻ. Cô chờ ông ăn xong bánh rồi dẫn ông vào văn phòng của cấp trên.