— Bố stop! Tự Théo! Tự Théo!
Ngồi trên chiếc ghế ăn của mình, con trai tôi giằng lấy chiếc thìa nhựa từ tay tôi để tự xúc nốt món bột nghiền rắc giăm bông. Sau khi đã chắc chắn là yếm của bé được buộc cẩn thận, tôi chộp lấy ly Caipirinha [1] thay cho cốc bỏng ngô, và giống như đang xem một buổi diễn, tôi ngắm nhìn bé thực hiện vụ tàn sát của mình. Các động tác của bé vẫn chưa được vững. Mũi, cằm, tóc, sàn nhà, chiếc ghế: tôi có cảm giác món bột nghiền đó hạ cánh khắp nơi ngoại trừ trong miệng bé. Nhưng có vẻ việc này khiến bé vui thích và cả tôi cũng phải phì cười.
Hương vị của nước Ý phảng phất trong không khí. Chúng tôi đang ngồi bên dưới mái vòm của khoảnh sân trong Bridge Club. Một chỗ náu mình đầy màu xanh và yên bình giữa lòng New York. Một không gian đậm chất thôn quê và nằm ngoài thời gian, chỉ mình nó đã đủ để lý giải cho cái giá cắt cổ của khách sạn này.
— Hắp nơi…, Théo nói.
— Đúng thế, anh bạn ạ: con để bột vương khắp nơi rồi. Chẳng có gì đáng khoe khoang đâu. Con có muốn ăn sữa chua bây giờ không?
— Không, xuống cơ!
— Bố không nghe thấy “giúp con ạ”.
— Giúp con ạ, bố, xuống.
Ừm, bé sẽ ăn sữa chua sau vậy. Tôi lấy khăn lau cho bé, một nhiệm vụ khó nhọc, bởi vì Théo quay đầu tứ phía để thoát khỏi tôi. Rồi tôi cởi yếm cho bé, nhấc bé khỏi ghế và để bé nhảy nhót tung tăng trong khung cảnh điền viên này, giữa những cây cọ, những loại cây ngoại nhập và cây trầu bà rủ xuống từ mấy bức tường.
Ở giữa sân là tượng một thiên thần mệt mỏi, được điêu khắc bằng đá cẩm thạch, và một vòi phun nước hai tầng ấn tượng có cây và hoa bao quanh. Tôi nhìn theo con trai luồn lách giữa những bụi cây được cắt tỉa cẩn thận tạo thành hoa văn hình học khiến ta nghĩ đến một mê cung. Hình ảnh bộ phim The Shining của đạo diễn Kubrick lướt qua tâm trí và khiến tôi rùng mình.
— Đừng đi xa quá nhé, Théo, được chứ?
Bé quay lại và dành cho tôi một nụ cười đáng yêu kèm với một cái vẫy tay khe khẽ.
Tôi vớ lấy điện thoại và xem xét những thiệt hại của nó sau khi bị Angela đối xử tàn tệ. Màn hình kính bị nứt, nhưng vỏ máy đã bảo vệ điện thoại đủ để nó vẫn tiếp tục hoạt động được. Tôi truy cập Wi-Fi của khách sạn và trong vòng mười phút cố gắng tìm lại dấu vết của Olivia Mendelshon, bạn của Claire, nhân chứng duy nhất trong vụ bắt cóc, nhưng vô ích. Tôi không tin lắm là sau hơn mười năm cô còn có thể cho tôi biết điều gì mang tính quyết định, nhưng đó là một trong những hướng điều tra hiếm hoi còn lại. Không phải vì nóng lòng mà tâm trí tôi kém sáng suốt. Tôi không ngừng nghĩ đến Claire, bị bắt cóc lần thứ hai trong đời.
Một nhân viên phục vụ cúi xuống bên tôi.
— Có người tìm ông, thưa ông Barthélémy.
Tôi quay nhìn về phía cửa ra vào gần quầy bar cocktail. Là Gladys, em gái út trong ba chị em nhà Carlyle. Bà đã thay chiếc váy trắng bằng áo bu dông da ngựa, một bộ đồ liền thân màu sắc sặc sỡ in họa tiết kính vạn hoa và một đôi giày gót cao đến chóng mặt. Tôi quan sát trong khi bà tiến đến, duyên dáng uyển chuyển lướt đi giữa những chiếc đèn lồng phong cách Ma Rốc dẫn đường cho lối đi lát gạch đất nung nằm giữa thảm cỏ.
Tôi nhẹ cả người khi nhìn thấy bà. Trước khi rời khỏi nhà họ, tôi đã viết nguệch ngoạc địa chỉ khách sạn lên danh thiếp của mình rồi nhét nó xuống dưới một cái cốc để trên mặt bàn kê ngoài thềm.
— Chào cô Gladys, cảm ơn cô đã đến.
Bà ngồi xuống chiếc ghế mây trước mặt tôi, nhưng vẫn im lặng.
— Cháu rất hiểu phản ứng của chị cô.
— Angela nghĩ cậu là một kẻ lừa bịp đang tìm cách đẽo tiền của chúng tôi.
— Cháu không muốn tiền.
— Tôi biết. Tôi đã tìm tên cậu trên Internet. Tôi nghĩ cậu kiếm sống tốt.
Cô nhân viên phục vụ lại gần. Gladys gọi một cốc trà xanh bạc hà.
— Cho tôi xem lại bức ảnh, bà yêu cầu.
Tôi đưa bà chiếc điện thoại và cho chạy lướt nhiều bức ảnh của Claire. Bà ngắm nghía như bị thôi miên, cho đến khi lệ dâng lên trong mắt.
— Nếu cậu không muốn tiền, thì cậu muốn gì đây?
— Muốn hai người giúp cháu, để tìm lại cô gái mà cháu yêu.
Vì phải trông chừng Théo đang say sưa với con mèo vằn của khách sạn, tôi phải mất đến mười lăm phút mới giải thích được một cách chi tiết cho bà vụ tìm kiếm của tôi. Từ khi tôi gặp Claire rồi vụ cãi cọ giữa chúng tôi ở miền Nam nước Pháp cho đến chuỗi các sự kiện đã dẫn tôi tới New York. Tôi chỉ lược bớt việc Claire có thai để câu chuyện đỡ nặng nề.
Dán mắt vào môi tôi, bà lắng nghe chuyện tôi kể, nửa hoài nghi, nửa say sưa. Gladys là một phụ nữ thông minh. Bà suy nghĩ một lát rồi nhận xét:
— Nếu những gì cậu nói với tôi là thật, tôi không hiểu tại sao cậu lại không báo cảnh sát.
— Bởi vì có lẽ Claire sẽ không muốn cháu làm thế.
— Làm sao cậu có thể tin chắc như thế?
— Cô nghĩ xem. Từ gần mười năm nay, cô ấy đã tìm cách trốn tránh cảnh sát! Cháu muốn tôn trọng bí mật mà cô ấy đã dày công che giấu.
— Kể cả mạo hiểm mạng sống của con bé sao? bà thốt lên.
Tôi không có câu trả lời cho câu hỏi đó. Tôi đã lựa chọn cách làm mà tôi cho là đỡ tệ nhất. Lúc này, tôi đã quyết định sẽ làm theo lựa chọn đó đến cùng.
— Cháu đang làm hết khả năng để tìm lại cô ấy, tôi giải thích.
— Ở đây, ở Harlem này sao?
— Cháu nghĩ một phần của lời giải thích việc cô ấy biến mất sẽ được tìm thấy ở đây, đúng thế. Trong quá khứ của cô ấy.
— Nhưng cậu là tiểu thuyết gia, không phải điều tra viên.
Tôi tránh nói với bà rằng trong đầu tôi, điều đó cũng không khác biệt nhiều lắm. Thay vì thế, tôi cố gắng trấn an bà.
— Marc Caradec, một người bạn của cháu, một cảnh sát nổi tiếng, đang tiếp tục điều tra tại Pháp.
Tôi đưa mắt tìm con trai. Bé đang cố gắng leo lên một cái vò bằng đất nung cao gấp đôi người bé.
— Cẩn thận đấy, Théo.
Cứ nói đi, bố, ai thèm nghe chứ…
Gladys nhắm mắt để suy nghĩ tập trung hơn. Tiếng róc rách êm dịu của đài phun nước nhắc nhớ đến những đĩa CD thư giãn mà bác sĩ châm cứu của tôi vẫn mở trong phòng chờ.
— Từ tận đáy lòng, tôi vẫn nuôi một hy vọng mong manh là Claire còn sống, bà thổ lộ. Khi cháu gái tôi bị bắt cóc, tôi hai mươi tư tuổi, và tôi vẫn nhớ rằng, trong những tuần sau đó, tôi đã…
Gladys tìm cách diễn đạt.
“… tôi đã thường xuyên có cảm giác mình đang bị theo dõi. Chẳng có căn cứ cụ thể nào, nhưng cảm giác đó rất thật.
Tôi để bà nói tiếp.
— Ngay cả khi người ta tìm thấy ADN của con bé ở nhà gã ấu dâm đó, tôi vẫn nghĩ là còn thiếu nhiều mảnh trong bức tranh ghép hình đó.
Thật lạ lùng: tất cả những người có liên quan mật thiết đến cuộc điều tra này đều có cùng cảm giác đó.
— Cô thực sự không biết ai là cha của Claire sao?
— Không, và tôi nghĩ điều đó không có gì quan trọng hết. Joyce có nhiều nhân tình, nhưng chị ấy không tha thiết với ai cả. Cậu hiểu rõ rồi đấy: trong gia đình, chúng tôi là những phụ nữ tự do, theo nghĩa cao quý của từ đó.
— Thật ra sự căm thù đàn ông đó xuất phát từ đâu vậy?
— Đó không phải là căm thù. Chỉ là quyết tâm không trở thành nạn nhân thôi.
— Nạn nhân của điều gì?
— Cậu là người có học thức, Raphaёl ạ. Không đến lượt tôi phải giải thích với cậu rằng, trong tất cả các xã hội loài người và ở tất cả các thời kỳ, sự thống trị của đàn ông đối với đàn bà vẫn luôn hiện hữu. Sự độc tôn mạo xưng đã ăn sâu vào đầu óc con người ta đến nỗi nó trở thành một điều tự nhiên và hiển nhiên. Ngoài ra, chúng tôi lại còn là phụ nữ da đen…
— Nhưng không phải tất cả đàn ông đều như thế.
Bà nhìn tôi như thể tôi chẳng hiểu gì hết.
— Đây không phải là vấn đề cá nhân, bà ngao ngán nói. Đây là vấn đề về sinh sản của toàn xã hội, là vấn đề… Thôi, bỏ qua đi: hy vọng cậu làm điều tra viên giỏi hơn là nhà xã hội học.
Bà nhấp một ngụm trà rồi mở chiếc túi xách xinh xắn đỏ rực bằng da trăn.
— Tôi không biết chính xác cậu tìm gì ở đây, nhưng tôi đã sao cho cậu những thứ này, bà thông báo và lấy ra một tói giấy đựng tài liệu.
Tôi lật giở mấy trang đầu. Đó là những giấy tờ tư pháp mà Angela đã có được trước đây nhờ viên luật sư bà thuê.
— Ở đây không thể hiện toàn bộ hồ sơ của cảnh sát, nhưng cậu có một cái nhìn mới mẻ. Có thể cậu sẽ phát hiện ra chi tiết nào đó mà chúng tôi đã để tuột mất.
Gladys chăm chú nhìn tôi một lát để đánh giá, rồi quyết định. Bà còn có thứ khác cho tôi.
— Và nếu đã quyết định điều tra, cậu có thể ghé qua chỗ này, bà khuyên rồi đưa cho tôi chiếc chìa khóa treo lủng lẳng ở đầu một móc khóa quảng cáo.
— Đây là chìa khóa của cái gì vậy ạ?
— Của một khoang chứa đồ nơi cất giữ một phần đồ đạc của Joyce và con gái chị ấy. Đến đấy đi. Có thể cậu sẽ tìm thấy thứ gì đó.
— Điều gì khiến cô tin như thế?
— Vài tuần sau khi Joyce chết, chúng tôi đã thuê một chỗ trong kho hàng này để cất một số đồ đạc của chị ấy. Ngày chúng tôi đến nơi, khoang chứa đồ đặt trước rốt cuộc lại chưa dọn xong, do những người thuê trước chậm chuyển đồ ra. Người chủ đã đề nghị chúng tôi dùng tạm một khoang khác, kèm theo điều kiện sẽ bớt tiền thuê cho chúng tôi.
Bà nói nhanh đến nỗi tôi phải chật vật lắm mới theo kịp, nhưng đoạn kết của câu chuyện có vẻ hấp dẫn.
— Và cậu đoán được gì không? Ngày hôm sau, khoang đồ lẽ ra phải giao cho chúng tôi đã cháy rụi. Quá nhiều điều ngẫu nhiên, đứng không?
— Họ tìm cách làm biến mất điều gì chứ?
— Cái đó thì cậu phải tự tìm hiểu thôi, nhà văn ạ.
Tôi nhìn bà thêm vài giây nữa mà không nói gì. Việc đó khiến tôi cảm thấy dễ chịu, bởi vì qua một số biểu cảm trên khuôn mặt mình, bà nhắc tôi nhớ đến Claire.
Bà nhắc anh rằng anh nhớ em biết chừng nào.
— Cảm ơn cô đã tin tưởng cháu.
Gladys bĩu môi hoài nghi rồi nhìn thẳng vào mắt tôi.
— Tôi tin cậu vì tôi không thể làm gì khác được, dù tôi vẫn không chắc rằng cô gái mà cậu nói với chúng tôi có thực sự là Claire hay không. Nhưng tôi cảnh báo trước: phải mất nhiều năm Angela và tôi mới để tang xong người chị em của mình. Bây giờ, cả hai chúng tôi đều đã có con, và tôi sẽ không để một kẻ rao bán hy vọng phá hủy tổ ấm của chúng tôi đâu.
— Cháu không bán gì cả, tôi tự vệ.
— Cậu là tiểu thuyết gia. Cậu bán những câu chuyện đẹp đẽ.
— Rõ ràng là cô chưa đọc sách của cháu.
— Nếu Claire còn sống, hãy tìm nó về, tôi chỉ yêu cầu cậu có thế.
❀ ❀ ❀
[1] Món cooktail quốc gia của Brasil được làm từ rượu rum cachaÇa (chế biến từ mía), chanh và đường. Đây là thức uống có cồn chưng cất phổ biến nhất tại Brasil.