Antibes, thứ Tư ngày 31 tháng Tám năm 2016
Còn ba tuần nữa là đến ngày cưới của đôi ta, kỳ nghỉ cuối tuần dài này giống như một khoảng thời gian quý giá, một khoảnh khắc riêng tư mà chúng ta tìm lại được dưới ánh mặt trời cuối hạ vùng bờ biển Côte d’Azur.
Buổi tối đã khởi đầu tốt đẹp: một chuyến đi dạo trên tường thành của thành phố cổ kính, một ly vang Merlot ngoài hàng hiên và một đĩa mì ống xốt sò thưởng thức dưới những mái vòm bằng đá đồ sộ của Michelangelo. Chúng ta đã trò chuyện đôi chút về công việc của em, công việc của anh, về lễ cưới sắp đến, dự kiến sẽ chỉ tổ chức hết sức thân mật, hai người bạn làm chứng và cậu con trai Théo của anh làm khách mời để vỗ tay mừng.
Trên đường về là sườn dốc cheo leo, anh lái chiếc xe mui trần đi thuê chậm rãi để em tận hưởng cảnh quan vùng bờ biển bị chia cắt bởi mũi đất. Anh vẫn nhớ như in thời khắc đó: ánh sáng trong veo tỏa ra từ đôi mắt màu ngọc lục bảo của em, búi tóc kiểu di gan, váy ngắn, áo bu dông da mềm em khoác bên ngoài chiếc áo thun vàng rực in câu khẩu hiệu “Power to the people”[1] chạy ngang. Mỗi lần đến quãng rẽ, khi sang số, anh lại ngắm nhìn đôi chân óng ả của em, chúng ta trao nhau nụ cười, em ngâm nga một ca khúc nổi tiếng một thời của Aretha Franklin. Trời rất đẹp. Không khí ấm áp khiến ta an lòng. Anh vẫn nhớ như in thời khắc đó: những ánh vàng lấp lánh trong mắt em, khuôn mặt em rạng ngời, những lọn tóc em bay trong gió, những ngón tay xinh xắn của em gõ nhịp trên bảng điều khiển xe.
Căn biệt thự chúng ta thuê nằm trong khuôn viên Khu biệt thự Làng ngọc trai, một lô nhà duyên dáng với chừng mười căn nhà nằm bên bờ Địa Trung Hải. Trong khi chúng ta ngược lên lối đi rải sỏi cắt ngang rừng thông tỏa hương, em đã tròn xoe mắt khi khám phá ra quang cảnh tuyệt đẹp xung quanh.
Anh vẫn nhớ như in thời khắc đó: lần cuối cùng chúng ta hạnh phúc bên nhau.
• • •
Tiếng ve kêu râm ran. Tiếng sóng dồi ru vỗ miên man. Làn gió nhẹ thổi pha loãng hơi ẩm dịu nhẹ trong không khí.
Trên hàng hiên nhô ra bên sườn vách đá, em đã thắp nến thơm và đèn rọi để xua muỗi, anh bật một đĩa nhạc của Charlie Haden. Như trong một tiểu thuyết của Fitzgerald, anh đứng sau quầy bar ngoài trời pha cho mỗi đứa mình một ly cocktail. Món ưa thích của em: một ly Long Island Iced Tea với thật nhiều đá viên và một lát chanh xanh.
Hiếm khi nào anh thấy em vui đến thế. Lẽ ra chúng ta đã có thể có một buổi tối hạnh phúc. Lẽ ra chúng ta phải có một buổi tối hạnh phúc. Nhưng thay vào đó, anh lại giam mình trong một ý nghĩ ám ảnh, một điều cũ rích lặp đi lặp lại vẫn lảng vảng trong đầu anh lâu nay, nhưng anh đã chế ngự được cho đến tận hôm đó: “Em biết không, Anna, giữa hai ta, người này không nên giữ bí mật với người kia.”
Tại sao nỗi lo sợ không thực sự hiểu em lại trỗi dậy đúng vào tối hôm đó? Phải chăng là vì ngày cưới của chúng ta đã cận kề? nỗi lo sợ khi quyết định một việc trọng đại? tốc độ nhanh chóng khi chúng ta quyết định gắn bó với nhau? Hẳn là tổng hòa của tất cả những thứ đó, cộng thêm câu chuyện cuộc đời của chính anh, vốn đã in hằn dấu ấn sự phản bội của những người anh tưởng đã hiểu rõ.
Anh đưa cho em một ly và ngồi xuống trước mặt em.
— Anh nói nghiêm túc này, Anna: anh không muốn sống trong dối trá.
— Thật trùng hợp: em cũng không. Nhưng không sống trong dối trá không có nghĩa là không có bất cứ bí mật nào.
— Vậy là em thừa nhận: em có những bí mật!
— Nhưng ai mà chẳng có bí mật, Raphael! Và như thế cũng rất ổn. Các bí mật tạo nên con người chúng ta. Chúng quyết định một phần nhân cách, quá khứ và sự bí ẩn của chúng ta.
— Anh thì chẳng giữ bí mật nào với em hết.
— Có lẽ anh nên giữ!
Em thất vọng và giận dữ. Cả anh cũng thế. Toàn bộ niềm vui và tâm trạng hân hoan lúc chập tối đã tan biến.
Cuộc trò chuyện lẽ ra nên ngừng vào lúc ấy, nhưng, dù không muốn, anh vẫn tiếp tục tấn công khi vận dụng toàn bộ lý lẽ để đưa ra câu hỏi vẫn luôn ám ảnh anh:
— Tại sao em luôn tránh né mỗi khi anh hỏi về quá khứ của em thế?
— Bởi vì, đúng theo tên gọi của nó, quá khứ là quá khứ. Ta không thể thay đổi được nó nữa.
Anh bức bối:
— Quá khứ làm sáng tỏ hiện tại, em biết rất rõ như thế còn gì. Chết tiệt, em đang tìm cách giấu giếm chuyện gì vậy?
— Em không giấu anh điều gì có thể đe dọa đến chúng ta. Hãy tin em! Hãy tin chúng ta!
— Em đừng có nói những câu sáo rỗng như thế nữa đi!
Anh vừa đấm tay xuống bàn, làm em giật nảy mình.
Khuôn mặt xinh đẹp của em méo xệch đi, trong một loạt các sắc thái từ đau khổ đến sợ hãi.
Anh giận dữ vì anh cần phải cảm thấy yên tâm. Anh mới chỉ quen biết em được sáu tháng và ngay từ lần gặp đầu tiên anh đã yêu mọi thứ ở em. Nhưng một phần những thứ đã quyến rũ anh ngay từ đầu - nét bí ẩn, sự dè dặt, kín đáo, tính cách độc lập của em - đã trở thành nguồn cơn lo lắng quay ngược lại với anh như một chiếc boomerang.
— Tại sao anh lại nhất quyết muốn làm hỏng hết mọi chuyện thế? em đã hỏi anh bằng giọng vô cùng mệt mỏi.
— Em biết đời anh thế nào rồi đấy. Anh đã từng phạm sai lầm. Bây giờ, anh không thể cho phép mình sai lầm thêm nữa.
Anh biết đã làm em khổ sở đến thế nào, nhưng anh có cảm giác mình đủ khả năng lắng nghe mọi chuyện, chịu đựng mọi thứ nhờ có tình yêu dành cho em. Nếu em có điều gì đó đau đớn cần thú nhận, anh muốn xoa dịu nỗi đau đó cho em bằng chia sẻ gánh nặng với em.
Lẽ ra anh nên lùi bước và bỏ qua chuyện này, nhưng cuộc tranh luận vẫn tiếp diễn. Và anh không hề nể nang em. Bởi anh cảm thấy rõ ràng rằng, lần này, em sẽ tiết lộ với anh điều gì đó. Thế nên, anh liên tục phóng lao, một cách rất có phương pháp, cho đến khi em thấm mệt nên không còn tự vệ được nữa.
— Anh chỉ tìm hiểu sự thật thôi, Anna ạ.
— Sự thật! Sự thật! Anh chỉ biết nói từ ấy, nhưng đã bao giờ anh tự hỏi liệu mình có thể chịu đựng sự thật hay chưa?
Cuộc tranh cãi nảy lửa đó gieo dần nỗi nghi ngờ vào tâm trí anh. Anh không còn nhận ra em nữa. Chì kẻ viền mắt của em chảy ra và một ngọn lửa anh chưa từng thấy ánh lên trong mắt em.
— Anh muốn biết liệu em có bí mật gì không hả, Raphaёl? Câu trả lời là có! Anh muốn biết tại sao em không muốn kể với anh không: bởi vì một khi biết chuyện, anh sẽ không chỉ không còn yêu em, mà sẽ còn ghét em nữa.
— Không đúng: anh đủ khả năng nghe mọi chuyện.
Ít ra đấy cũng là điều anh tin chắc vào lúc đó. Rằng dù em có tiết lộ bất cứ điều gì cũng sẽ không làm tổn thương anh được.
— Không, Raphaёl ạ, chỉ là anh nói thế thôi! Những lời lẽ như anh vẫn viết trong tiểu thuyết của mình, nhưng thực tế còn mạnh hơn lời lẽ.
Có điều gì đó đã bị đảo lộn. Con đê đã vỡ. Lúc ấy, anh thấy rõ điều đó, em cũng thế, em tự hỏi trong lòng anh đang thực sự nghĩ gì. Cả em cũng thế, em cũng muốn biết. Liệu em có còn yêu anh không. Liệu anh yêu em có đủ không. Liệu quả lựu đạn mà em sắp tháo chốt có phá hủy chuyện của đôi ta không.
Và thế là em lục túi xách lấy ra chiếc máy tính bảng. Em gõ mật khẩu và mở ứng dụng ảnh. Em chậm rãi lướt qua các bức ảnh để đến bức em đang tìm kiếm. Rồi em nhìn thẳng vào mặt anh, thì thầm điều gì đó và đưa máy tính bảng cho anh. Thế là anh được chiêm ngưỡng điều bí mật mà anh vừa bức bách em nói ra.
— Chính em đã làm việc đó, em nhắc lại.
Sững sờ, anh nheo mắt nhìn chăm chăm vào màn hình cho đến khi con buồn nôn khiến dạ dày anh quặn lên và buộc anh phải quay mặt đi. Một cơn rùng mình lan khắp người anh. Hai bàn tay anh run lên, máu rần rật ở thái dương. Anh đã chuẩn bị tinh thần cho mọi sự. Anh tưởng mình đã dự đoán được tất cả. Nhưng anh chưa từng nghĩ đến điều đó.
Anh đứng dậy, hai chân mềm nhũn. Anh chóng mặt, loạng choạng, nhưng buộc mình phải ra khỏi phòng khách bằng bước chân vững vàng.
Chiếc túi du lịch của anh vẫn nằm ở sảnh vào. Không hề nhìn em, anh vớ lấy nó và rời khỏi căn nhà.
• • •
Choáng váng. Nổi da gà. Ợ chua. Những giọt mồ hôi làm mắt anh nhòe đi.
Anh đóng sập cửa xe rồi lái đi trong đêm tối như một người máy. Giận dữ và cay đắng giày vò các mạch máu. Trong đầu anh, mọi thứ xô đẩy nhau: cảnh tượng dã man trong bức ảnh, nỗi khó hiểu, cảm giác cuộc đời mình vừa đổ sụp.
Đi được vài ki lô mét, anh nhìn thấy bóng hình vững chãi và thấp bè của pháo đài Carré nổi lên trên đỉnh vách đá, kiên cố bên trên dãy hầm hào công sự, chòi gác cuối cùng trước khi rời khỏi bến cảng.
Không. Anh không thể bỏ đi như thế. Ngay lúc ấy, anh đã hối tiếc về hành động của mình. Cú sốc đã làm anh mất bình tĩnh, nhưng anh không thể biến mất mà không nghe em giải thích. Anh đạp nghiến chân phanh rồi vòng xe lại ngay giữa đường, mũi xe chồm lên vỉa đất cao và suýt đâm vào một người lái mô tô đi ngược chiều.
Anh phải bảo vệ em và giúp em xua đuổi con ác mộng đó khỏi cuộc đời mình. Anh phải là người đàn ông mà anh đã tự hứa sẽ trở thành, người có thể thấu hiểu nỗi đau của em, chia sẻ và giúp em vượt qua nó. Anh lái xe hết tốc lực quay ngược lại: đại lộ Cap, bãi biển Ondes, bến cảng Olivette, trận địa pháo Graillon, rồi đến con đường hẹp dẫn vào khu biệt thự.
Anh đỗ xe dưới hàng thông rồi lao về phía ngôi nhà nơi cánh cửa ra vào vẫn đang hé mở.
— Anna! anh vừa hét gọi vừa lao vào sảnh.
Trong phòng khách không có ai. Sàn nhà đầy mảnh kính vỡ. Một cái giá xếp đầy bình sứ đã bị giật đổ, ụp xuống chiếc bàn thấp bằng thủy tinh thổi làm nó vỡ tan tành. Ở giữa đống hỗn độn đó là chùm chìa khóa anh đã tặng em vài tuần trước.
— Anna!
Ô cửa kính lớn có che rèm mở toang. Anh gạt những mảnh rèm vải đang bay phần phật trong gió để trở ra hiên. Anh lại hét gọi tên em lần nữa giữa thinh không. Anh bấm số điện thoại di động của em, nhung cuộc gọi của anh không có ai bắt máy.
Anh quỳ xuống và đưa hai tay lên ôm đầu. Em đang ở đâu? Đã có chuyện gì xảy ra trong vòng hai mươi phút anh vắng mặt? Anh vừa mở chiếc hộp Pandora nào khi khuấy động quá khứ?
Anh nhắm mắt và thấy lại vài mẩu nhỏ trong cuộc sống chung của hai ta. Sáu tháng hạnh phúc mà anh đoán là vừa bay xa mãi mãi. Những hứa hẹn về tương lai, về gia đình, về con cái không bao giờ thành hiện thực.
Anh giận mình.
Khẳng định rằng mình yêu ai đó phỏng có ích gì nếu ta không đủ khả năng bảo vệ người ấy?
❀ ❀ ❀
[1] Tiếng Anh trong nguyên bản, nghĩa là: Quyền lực thuộc về người dân. Đây là một khẩu hiệu khá nổi tiếng vào thập niên 1960,1970, được sử dụng nhiều trong các hoạt động văn hóa, chính trị của những người ủng hộ dân chủ. (Mọi chú thích nếu không có lưu ý gì thêm đều là của người dịch.)