Cô Gái Brooklyn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1.

❊ ❊ ❊

Nối từ Phalsbourg đến Nancy là một con đường lớn vắng tanh, vô tận và khiến người ta yên lòng.

Ngồi trước tay lái chiếc 4x4 cũ kỹ, Caradec thích sự đơn điệu này, nó khiến ông cảm thấy thư thái: những bãi chăn thả, những đàn gia súc, mùi phân bón, những cánh đồng nối tiếp cánh đồng cùng những chiếc máy kéo nhẩn nha trên mặt đường nhựa, và ông cũng chẳng vội vã gì mà phải vượt lên trước.

Trên bảng điều khiển, ánh mặt trời chiếu vào tạo nên những hình phản chiếu như một ống kính vạn hoa. Từ chiếc radio gắn hên xe đang phát ra những bản nhạc jazz tinh tế theo phong cách tối giản của nhạc công kèn trumpet Kenny Wheeler. Theo những lần di chuyển của ông, chiếc CD đã quay vòng trong xe ông từ mười năm nay. Đây là món quà cuối cùng mà vợ ông tặng cho ông trước khi ra đi.

Trước khi chết.

Trong suốt chuyến đi, Marc nghĩ đến những chuyện viên cảnh binh đã kể với ông. Ông thầm tua lại cuộc trò chuyện của họ như thể đã ghi âm nó. Ông để những câu trao đổi giữa hai người tự nhắc lại. Ông tiêu hóa chúng. Và tự khen mình đã nghe theo bản năng. Ông đã ngay lập tức có linh cảm rằng Muselier là một nhân chứng quan trọng mà những điều tra viên đầu tiên đã đánh giá thấp. Ông biết rằng viên cảnh binh đã nói dối, nhưng vẫn còn phải làm nhiều việc mới có thể tóm được anh ta.

Khi vào đến khu dân cư của Nancy, ông ngập ngừng không biết có nên để lại lời nhắn vào hộp thư thoại của Raphaёl không. Không, còn quá sớm. Ông muốn chờ có thêm nhiều thông tín cụ thể hơn nữa.

Vào đến trung tâm thành phố, ông định đỗ xe ở nơi có biển cấm đỗ đằng trước hiệu sách, nhưng lại từ bỏ ý định. Mạo hiểm với nguy cơ có thể bị cẩu xe đi mất là việc làm không hợp lý. Ông tìm được một chỗ trong bãi đỗ xe Saint-Jean, gần nhà ga và trung tâm thương mại lớn, một tòa nhà có hình dáng bè bè, xây toàn bộ bằng bê tông từ những năm 1970.

Ông đi bộ rời khỏi khu phố không chút duyên dáng, bị các công trình làm biến dạng đó.

Xám xịt, tẻ nhạt, thê lương, không chút sinh khí: hình ảnh về Nancy trong ông không có chút gì tích cực. Tuy nhiên, chính ở nơi này, vào năm 1978, ông đã gặp cô gái sẽ trở thành vợ ông. Hồi đó, là thanh tra trẻ (như người ta vẫn gọi khi ấy) vừa mới tốt nghiệp trường Cannes-Écluse, Marc miễn cưỡng tham dự lớp đào tạo nghiệp vụ kéo dài một tuần, tổ chức tại khoa Văn học và khoa học xã hội thuộc trường đại học Nancy. Chính ở đó, trong một giảng đường, khi trao đổi về bài học, ông đã gặp Élise. Élise hai mươi tuổi, là sinh viên văn học cổ điển và sống trong một phòng ký túc xá ở phố Notre-Dame-de-Lourdes.

Marc làm việc tại Paris. Suốt hai năm, trong khi chờ Élise học xong, ông đã đi đi lại lại như con thoi giữa hai thành phố. Ông vẫn nhớ những tối khi mà trong một con bốc đồng, ông rời thủ đô và đi gặp bà, vô tư lao về phía Nancy sau tay lái chiếc R8 Gordini. Ông cảm thấy mắt mình nhòe đi. Người ta chỉ trải qua những việc như thế một lần duy nhất, nhưng ngay lúc đó, người ta hiếm khi ý thức được giá trị của nó. Và đó là một trong những bi kịch của cuộc đời.

Chết tiệt. Lẽ ra ông không nên mở van xả ký ức. Lẽ ra ông phải chặn đứng chúng, chiến đấu giáp lá cà với chúng, không nhường cho chúng dù chỉ một tấc đất, nếu không ông sẽ tiêu đời.

Ông chớp mắt, nhưng hình ảnh của Élise vẫn khắc sâu trước mắt ông. Một cô gái miền Đông đích thực. Khuôn mặt quả quyết và buồn rầu, mái tóc màu tro, đôi mắt màu trong veo như pha lê. Thoạt nhìn, đó là một vẻ đẹp lạnh lùng, xa xôi, gần như không thể chạm tới. Nhưng khi đã thân thiết, bà trở nên hoàn toàn trái ngược: vui vẻ, quyến rũ, đầy nhiệt thành.

Chính Elise đã đưa ông đến với văn học, hội họa và nhạc cổ điển. Đòi hỏi cao, nhưng không chảnh chọe, bà lúc nào cũng ôm sách trên tay: khi là một cuốn tiểu thuyết, khi thì một tập thơ, hoặc một catalogue triển lãm. Nghệ thuật, thế giới tưởng tượng và những ảo ảnh là một phần không thể thiếu trong thế giới của bà. Khi đưa ông đến với không gian nhạy cảm đó, Élise đã biến đổi ông. Nhờ có bà, Caradec đã ngộ ra một điều: thế giới không bó hẹp trong thực tại bẩn thỉu của những cuộc điều trái Thế giới rộng lớn hơn, khó nắm bắt hơn, khiến người ta chóng mặt hơn.

Trong lúc đi thơ thẩn giữa thành phố, Marc cảm thấy mình đang thất bại trong cuộc chiến. Ông mở ngăn đựng tiền lẻ trong ví lấy ra một viên Lexomyl rồi bẻ làm đôi. Viên đạn cuối cùng của ông. Một viên thuốc ngậm dưới lưỡi. Nhờ tới sự chi viện của hóa học để khỏi gục ngã. Để khoanh vùng nỗi đau vì đã không đủ khả năng yêu Élise mạnh mẽ hơn. Vì đã không đủ khả năng giữ bà lại.

Ông cảm thấy tác dụng của viên thuốc gần như tức thì. Các hình ảnh bớt dữ dội, nỗi căng thẳng giảm đi một nấc. Trong khi hình ảnh vợ ông nhạt nhòa đi, những lời của Flaubert mà bà rất thích trở lại trong tâm trí ông: “Mỗi người chúng ta đều có một cung cấm trong tim mình. Tôi đã xây bít nó lại, nhưng nó không bị phá hủy.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.