Khi tôi tỉnh dậy, đã là 6 giờ sáng. Như một xác sống, tôi vào ga và tìm được một chỗ trên chuyến tàu đi Paris.
Tôi đổ sụp xuống ghế, áp mặt vào cửa kính, và lại thiu thiu ngủ cho đến khi một nhân viên soát vé kéo tôi tỉnh giấc. Vì không có vé tàu, nên tôi trả tiền phạt cộng với giá vé bằng tiền mặt. Gã đó bỏ tiền vào túi mà không đưa vé cho tôi. Tôi nghĩ chính gã cũng chưa tỉnh ngủ hẳn. Rồi tôi lại thiếp đi ngay lập tức. Một giấc ngủ tồi tệ đầy mộng mị chập chém. Tôi chỉ nhớ rằng sau khi qua Reims một chút, tàu dừng lại giữa một nơi nào đó và đứng bất động suốt hơn tiếng rưỡi. Trong toa, mọi người càu nhàu. Lời chửi rủa của họ khiến tôi nghĩ đến những hình vẽ graffiti thô tục trong cabin điện thoại: “Đất nước chết tiệt”, “Không có lấy một thằng giải thích xem chuyện gì đang xảy ra”, “Lại một vụ đình công khốn kiếp của chúng nó đây”, “Cầu cho mau tư nhân hóa hết đi”…
Rồi cuối cùng tàu cũng tiếp tục chạy, và do chậm trễ, nên tận 10 giờ 30 nó mới đến Paris.
Bây giờ thì sao đây?…
Trong cả nửa chuyến đi, tôi không ngừng nghĩ đến Candice Chamberlain.
Candice là một cô gái rất tốt bụng và xinh đẹp sống cách nhà tôi ở Harlem chừng một trăm mét. Chị lớn hơn tôi, nhưng chúng tôi thường trò chuyện với nhau trên đường đi học về. Chị là học sinh giỏi, một cô gái tốt muốn thoát khỏi cuộc sống ở nơi đó. Chị thường cho tôi mượn sách, khuyên tôi những điều xác đáng và cảnh báo tôi trước không ít những ảo tưởng.
Thế nhưng, một hôm, sau sinh nhật lần thứ mười sáu ít lâu, chị đã đi theo nhóm mấy gã trai sống ở khu Baumer Appartments, một khu phức hợp nhà cho thuê giá rẻ nằm phía trên phố 150 một chút. Tôi không biết tại sao chị, bình thường vốn dè dặt và cẩn trọng đến thế, lại dấn thân vào cảnh khổ nhục đó, cũng không biết chính xác mọi chuyện đã diễn ra thế nào. Tất cả những gì tôi biết, đó là mấy gã đó đã nhốt chị trong nhà chứa rác bỏ không ở tầng hầm một tòa chung cư của khu. Tất cả những gì tôi biết, đó là chúng đã lần lượt hãm hiếp chị trong nhiều ngày liền, và phải mất hai tuần cảnh sát mới tìm ra và giải thoát chị.
Sau khi nằm viện vài ngày, Candice trở về sống cùng bố mẹ, ở phố 134, gần nhà thờ Tân giáo. Kể từ lúc đó, giới truyền thông bắt đầu bị kích động. Ngày cũng như đêm, các nhà báo, phóng viên ảnh và thợ săn ảnh cắm chốt trước căn nhà của gia đình Chamberlain. Mỗi sáng, khi đến trường, tôi đều nhìn thấy phóng viên và thợ quay phim đang quay những thước phim để minh họa cho việc họ đang tác nghiệp trực tiếp trên các kênh truyền hình địa phương và quốc gia.
Đã nhiều lần, bố của Candice yêu cầu giới truyền thông tôn trọng nỗi đau của con gái ông, và cút đi cho, nhưng không ai thèm nghe ông. Candice là người da đen, còn một trong những kẻ hãm hiếp chị là người da trắng. Các cộng đồng và chính khách cố gắng chính trị hóa một bi kịch, mà theo tôi, thể hiện sự dã man hơn bất cứ vấn đề phân biệt chủng tộc nào.
Hồi đó, tôi mười một hay mười hai tuổi gì đó, và câu chuyện đã khiến tinh thần tôi bị tổn thương. Chừng ấy người lớn làm trò chết tiệt gì trước căn nhà đó chứ? Tất cả họ đều đã ăn học đàng hoàng. Họ trông đợi gì, khi tụ tập thành một bầy chó săn, chen lấn nhau trước hàng rào như thế? Họ trông đợi gì khi lục lọi trong thùng rác quá khứ, hy vọng vớ được một lời chứng của ông hay bà hàng xóm nào đó, của bạn bè chị hồi nhỏ, để rồi sau đó mổ xẻ, tách nó khỏi bối cảnh, liên tục nhào nặn nó, khoái trá với thứ dầu đáng buồn nôn mà họ đổ thêm vào lửa ấy? “Đó là nguyên tắc tự do thông tin”, một trong số những phóng viên đã trở lời như thế khi tôi hỏi chị ta vào một chiều đi học về. Nhưng thông tin về cái gì chứ? Một cô gái trẻ đã trải qua thứ không thể gọi tên và gia đình cô phải đau đớn cùng cô. Có cần phải thêm vào nỗi đau đó việc tấn công và thói nhìn trộm của họ nữa không? Có thực sự cần phải sản xuất ra những hình ảnh chẳng có mục đích nào khác ngoài thêm mắm giặm muối cho mấy câu chuyện trong quán rượu và khiến người xem rùng mình để bán được những tờ phụ đính quảng cáo ngu ngốc không?
Và điều gì phải đến đã đến. Một buổi sáng, bà Chamberlain phát hiện xác con gái nằm sõng soài trong bồn tắm đầy nước đỏ ngầu máu. Candice đã cắt cổ tay trong đêm. Theo như tôi được biết, chị bạn tôi đã không để lại thư tuyệt mệnh giải thích hành động của mình, nhưng tôi vẫn luôn nghĩ rằng chị đã gục ngã vì nhận ra rằng mình sẽ không bao giờ có được cuộc sống bình thường nữa. Trong mắt người khác, chị sẽ luôn là cô gái đã bị hãm hiếp trong những thùng rác ở khu Baumer Appartments.
Điên lên vì đau đớn, bố chị, ông Darius Chamberlain, đã vớ lấy khẩu súng và lao ra hiên. Rất bình tĩnh, ông nạp đạn rồi thong thả quan sát trước khi bắn nhiều phát vào nhóm người, khiến nữ phóng viên đã dạy tôi về “nguyên tắc tự do thông tin” bị thương nặng và giết chết một thợ quay phim vốn cũng có hai đứa con.
Từ ngày hôm đó, tôi không còn bất cứ ảo tưởng nào. Ở nhà gã Kieffer ngu ngốc kia cũng có sách. Đó là cách giải trí duy nhất hắn cho phép tôi: một thư viện nhỏ với những giá sách hắn đã đặt trong phòng giam của tôi. Những cuốn sách cũ về triết học và tâm lý học của mẹ hắn trước đây. Trong hai năm, trừ đôi chút ghi chép trên những quyển vở mà Kieffer tịch thu mỗi khi viết hết, tôi không có cách giết thời gian nào khác ngoài đọc sách. Tôi đọc đi đọc lại vài cuốn đến nỗi có những đoạn đã thuộc lòng. “Con người không hề là sinh vật nhu nhược, có trái tim khao khát yêu thương”, Freud đã viết như thế trong cuốn Sự khó chịu trong văn minh. Đúng thế, con người chính là động vật ăn thịt người tồi tệ nhất. Con người gây chiến tranh chống lại chính con người. Ở sâu thẳm trong mình, con người chất chứa đầy bạo lực, hung hăng, xung năng chết, mong muốn thống trị đồng loại, bắt đồng loại phải làm nô lệ đồng thời sỉ nhục họ.