Cô Gái Brooklyn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1.

❊ ❊ ❊

— Bố! Bố!

Tôi vừa bước qua cửa, con trai tôi đã chào đón bằng những tiếng kêu vừa ngạc nhiên vừa phấn khởi. Bằng bước chân nhanh nhẹn nhưng chưa vững, Théo lon ton chạy về phía tôi. Tôi nhấc bổng bé lên vào ôm siết lấy bé trong vòng tay. Lần nào cũng vậy, vẫn cảm giác được ban thánh thể đó, vẫn luồng sinh khí đó, vẫn sự nhẹ nhõm đó.

— Cậu qua đúng lúc dùng bữa sáng, Marc Caradec vừa nói vừa vặn chặt núm vú cao su vào bình sữa mà ông mới hâm nóng.

Viên cựu cảnh sát sống trong một xưởng vẽ nhìn ra sân trong của tòa nhà tôi ở, ngay trung tâm Montparnasse. Nhô hẳn ra bởi một vòm kính lớn, nơi này rất sáng sủa và trơ trụi: sàn gỗ vân sần, những kệ giá bằng gỗ mộc đã qua xử lý, chiếc bàn kiểu nông thôn đẽo từ một thân cây nhiều mấu. Trong một góc phòng, cầu thang lộ thiên dẫn lên căn gác lửng có những thanh xà to tướng chạy ngang.

Théo vớ lấy bình sữa và trèo lên chiếc ghế vải gập của bé. Ngay lập tức, toàn bộ sự quan tâm của bé dồn vào thứ sữa ấm và nhiều kem mà bé uống ừng ực như thể từ rất lâu rồi chưa được cho ăn.

Tôi nhân lúc tạm thảnh thơi này để lại chỗ Marc trong góc bếp mở ra khoảng sân.

Xấp xỉ lục tuần, mắt màu xanh xám, mái tóc ngắn rối bù, lông mày rậm, bộ râu màu muối tiêu. Tùy theo tâm trạng, khuôn mặt ông có thể lần lượt thể hiện niềm dịu dàng vô hạn hoặc sự lạnh lùng tột độ.

— Tôi pha cho cậu một cốc cà phê nhé?

— Ít nhất là một cốc đúp! tôi thở dài và ngồi xuống một trong những chiếc ghế quầy bar.

— Được rồi, cậu kể tôi nghe đã xảy ra chuyện gì chứ?

Trong khi ông chuẩn bị đồ uống cho chúng tôi, tôi thổ lộ với ông mọi chuyện, hay gần như thế. Việc Anna biến mất sau khi chúng tôi tranh cãi, khả năng nàng đã trở về Paris, việc nàng không ở căn hộ tại Montrouge, điện thoại của nàng bị tắt hoặc hết pin. Tôi cố tình bỏ qua bức ảnh mà nàng đã cho tôi xem. Tôi phải tìm hiểu thêm về chuyện này trước khi nói với bất kỳ ai.

Vẻ tập trung, trán nhăn lại, viên cựu cảnh sát trang nghiêm nghe tôi nói. Mặc chiếc quần jean thô, áo thun đen và đi đôi giày da đế thấp đã sờn, ông khiến tôi có cảm giác ông vẫn đang tại chức.

— Ông nghĩ sao về chuyện này? tôi kết luận màn độc thoại bằng một câu hỏi.

Ông bĩu môi và thở dài.

— Chẳng có gì đáng kể. Tôi không có nhiều dịp nói chuyện với cô nàng người yêu của cậu. Mỗi lần gặp cô ấy trong sân, tôi có cảm giác cô ấy tìm mọi cách để tránh tôi.

— Tính cô ấy thế: cô ấy dè dặt và hơi nhát.

Marc đặt cốc cà phê sủi bọt trên chiếc bàn trước mặt tôi. Dáng vóc của một đô vật tự do và cái cổ bò mộng hiện rõ mồn một trong khung cảnh ngược sáng. Trước khi bị thương ở trận đấu súng trong một vụ cướp ở quảng trường Vendôme và buộc phải nghỉ hưu sớm, Caradec từng là một tay cớm xuất sắc: một trong số những người hùng vào thời kỳ hoàng kim của BRB. Vào những năm 1990 đến 2000, ông đã tham gia vài vụ trong số những vụ được truyền thông rầm rộ nhất: phá băng cướp ở ngoại ô phía Nam, bắt giữ những kẻ cướp xe bọc thép thuộc nhóm Dream Team, vô hiệu hóa băng nhóm chuyên chôm chỉa của những người nổi tiếng nằm trong danh sách Who’s Who và cuộc vây bắt Pink Panthers, băng cướp nổi tiếng vùng Ban căng từng trộm cướp những cửa hàng đá quý lớn nhất thế giới suốt mười năm trời. Ông đã thú nhận với tôi là phải khó khăn lắm ông mới chấp nhận được việc bắt buộc phải về hưu. Ở ông giờ chỉ còn lại vẻ cũ mòn khiến tôi mủi lòng.

— Cậu biết gì về bố mẹ cô ấy? ông vừa hỏi vừa ngồi xuống trước mặt tôi rồi vớ lấy một cây bút và một cuốn sổ xé hẳn là thường dùng để lên danh sách đi chợ.

— Không nhiều lắm. Mẹ cô ấy là người Pháp, nhưng gốc Barbados. Bà đã chết vì bệnh ung thư vú khi Anna được khoảng mười hai mười ba tuổi gì đó.

— Bố thì sao?

— Một người Áo, đến Pháp vào cuối những năm 1970.

Ông chết cách đây năm năm trong một tai nạn lao động trên công trường đóng tàu Saint-Nazaire.

— Con gái duy nhất à?

Tôi gật đầu.

— Cậu có biết các bạn thân của cô ấy không?

Tôi thầm điểm lại những người mà tôi có thể liên hệ. Danh sách thật nghèo nàn, gần như không có ai. Khi lục tìm trong danh bạ trên điện thoại, tôi lần ra được số của Margot Lacroix, một nữ sinh viên nội trú là thực tập sinh phụ khoa ở bệnh viện Robert-Debré cùng thời gian với Anna. Tháng trước cô mời chúng tôi đến ăn mừng tân gia và chúng tôi đã rất thân thiện với nhau. Cô chính là người được Anna chọn làm nhân chứng trong lễ cưới.

— Gọi cô ấy đi, Caradec khuyên tôi.

Tôi thử vận may và bấm số của cô. Khi nhấc máy, Margot sắp sửa nhận ca trực. Cô khẳng định không hề có tin tức gì về Anna từ hai ngày nay.

— Em tưởng hai người đang có kỳ nghỉ uyên ương ở Côte d’Azur cơ mà! Mọi chuyện ổn cả chứ ạ?

Tôi lảng tránh câu hỏi và cảm ơn cô rồi gác máy. Tôi chần chừ, rồi hỏi Marc:

— Có báo cảnh sát cũng chẳng ích gì, đúng không?

Marc nuốt nốt ngụm cà phê espresso cuối cùng.

— Ở giai đoạn này, cậu cũng biết rõ chẳng khác gì tôi là họ sẽ không thể làm được gì đáng kể. Anna đã trưởng thành và không có cơ sở nào để nói rằng cô ấy đang gặp nguy hiểm, thế nên…

— Ông có thể giúp tôi không?

Ông chăm chú nhìn xéo tôi.

— Thật ra, trong đầu cậu đang nghĩ gì vậy?

— Ông có thể sử dụng các mối quan hệ của mình trong giới cảnh sát để lần theo điện thoại di động của Anna, tiếp cận các tín nhắn của cô ấy, theo dõi những lần rút tiền từ thẻ ngân hàng và các giao dịch từ tài khoản của cô ấy, cho phân tích…

Ông giơ tay lên ngăn tôi lại.

— Cậu không nghĩ như thế là hơi quá mức sao? Nếu tất cả cảnh sát đều làm thế mỗi lần cãi nhau với bạn gái…

Tôi bực bội đứng bật dậy khỏi ghế, nhưng ông đã túm ống tay áo tôi kéo lại.

— Bình tĩnh nào! Nếu muốn tôi giúp, thì cậu phải nói với tôi toàn bộ sự thật.

— Tôi không hiểu.

Ông lắc đầu và thở một hơi dài.

— Đừng giả vờ ngốc nghếch với tôi, Raphaёl ạ. Tôi đã có ba mươi năm kinh nghiệm hỏi cung đấy. Tôi biết khi nào người ta nói dối tôi.

— Tôi không nói dối ông.

— Không nói toàn bộ sự thật chính là nói dối. Chắc chắn phải có điều mấu chốt gì đó mà cậu chưa kể với tôi, nếu không cậu sẽ không lo lắng đến thế.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.