— Bà giúp việc nhà cậu vẫn chưa qua chứ?
— Phải đầu giờ chiều bà ấy mới đến.
— Càng tốt! Marc phấn khởi.
Chúng tôi đã băng qua sân đến tận căn hộ của tôi và bây giờ chúng tôi đang ở trong bếp, một phòng góc chạy dài nhìn ra đồng thời cả phố Campagne-Première lẫn vỉa hè cùng những cánh cửa chớp nhiều màu sắc trên ngõ Địa ngục. Dưới chân chúng tôi, Théo và Fifi đang vui vẻ chơi trò dán rồi bóc những con vật có gắn nam châm lên cánh cửa tủ lạnh.
Sau khi xem xét chậu rửa, Caradec mở cửa máy rửa bát.
— Chính xác là ông đang tìm thứ gì?
— Thứ gì đó mà có lẽ Anna là người duy nhất chạm vào. Chiếc cốc mà cô ấy đã uống cà phê sáng hôm qua chẳng hạn.
— Cô ấy uống trà, trong cái đó, tôi cho biết và chỉ tay vào một chiếc cốc kiểu Thổ Nhĩ Kỳ có vẽ hình Tintin, cái cốc mà nàng đã mang về sau chuyến tham quan bảo tàng Hergé.
— Cậu có cái bút nào không?
Đúng là câu hỏi nực cười dành cho một nhà văn, tôi nghĩ và đưa cho ông chiếc bút bi nước.
Marc cầm bút xỏ qua quai cốc nhấc lên rồi đặt chiếc cốc xuống một tờ giấy lau đa năng mà ông đã trải lên mặt bàn. Rồi ông mở khóa một cái túi nhỏ bằng da mềm, lấy ra một ống thủy tinh có chứa thứ bột đen và một chiếc bút lông, một cuộn băng dính cùng mảnh bìa cứng.
Bộ đồ nghề của cảnh sát khoa học.
Bằng cử chỉ thành thục, ông nhúng đầu bút lông vào bột rồi phết lên chiếc cốc, với hy vọng các hạt bụi sắt và than sẽ tiết lộ những dấu vân tay mà Anna để lại.
Cảnh tượng mà tôi đã từng mô tả trong một cuốn tiểu thuyết. Chỉ có điều ở đây chúng tôi đang sống trong thực tại. Và người bị truy tìm không phải là kẻ sát nhân, mà là cô gái tôi yêu.
Viên cớm thổi vào chiếc cốc cho bay hết phần bột thừa, rồi giương mục kỉnh lên để xem xét bề mặt cốc.
— Cậu nhìn thấy cái vết này không? Đó là ngón cái của người yêu cậu đấy, ông hài lòng thông báo.
Ông cắt một mẩu băng dính và vô cùng cẩn trọng dùng nó để cố định dấu vân tay trên mảnh bìa.
— Chụp ảnh đi, ông bảo tôi.
— Để làm gì?
— Tôi không còn liên hệ với nhiều người ở BRB. Phần lớn đồng nghiệp cũ của tôi đã về hưu, nhưng tôi biết một gã ở đội Trọng án: Jean-Christophe Vasseur. Một gã tầm thường và một tay cớm tồi, nhưng nếu ta có một dấu vân tay có thể khai thác và tuồn cho hắn 400 euro, hắn sẽ chấp nhận so sánh nó với cơ sở dữ liệu của FAED.
— Hệ thống lưu trữ vân tay số hóa ư? Nói thật lòng, tôi không nghĩ Anna đã từng liên quan đến bất cứ vụ án hay tội phạm nào đâu. Hay đã từng ngồi tù.
— Có thể ta sẽ phải ngạc nhiên. Tất cả những gì cậu kể với tôi về nhu cầu kín đáo đến bệnh hoạn đó khiến tôi nghĩ rằng cô ấy có gì đó cần che giấu.
— Ai mà chẳng có điều gì đó cần che giấu, đúng không?
— Thôi những câu đối đáp sặc mùi tiểu thuyết ấy của cậu đi. Hãy chụp ảnh như tôi bảo và gửi nó vào mail cho tôi, trước khi tôi liên hệ với Vasseur.
Tôi dùng điện thoại chụp nhiều kiểu, rồi nhờ ứng dụng chỉnh sửa ảnh, tôi thay đổi ánh sáng và độ tương phản để dấu vân tay hiện lên rõ hết mức. Trong lúc thao tác, tôi say sưa ngắm nhìn những đường rãnh và đường chỏm uốn lượn, xoay vòng, chồng lên nhau để tạo thành một mê cung duy nhất và bí ẩn không có bất kỳ kim chỉ nam nào.
— Bây giờ ta làm gì? tôi vừa hỏi vừa gửi bức ảnh vào hộp thư của Caradec.
— Ta quay lại nhà Anna ở Montrouge. Và tiếp tục tìm cô ấy. Cho đến khi tìm thấy.