Trời đổ mưa từ khi Marc rời Nancy.
Lại lên đường. Lại một giờ rưỡi lái xe về phía Đông, nhưng chuyến đi này không dễ chịu bằng hồi chiều, do có rất nhiều xe trọng tải lớn mà nền đường thì trơn trượt.
Viên cảnh sát quay về sở cảnh binh Phalsbourg. Như ông đã lo ngại, Muselier không có ở đó, nhưng Solveig làm thêm giờ, cô đang vào Facebook, sau màn hình máy tính.
— Thế nào, đại úy, ông đã quyết định qua đêm ở vùng đất xinh đẹp của chúng tôi sao?
Caradec chẳng có tâm trạng nào để đùa:
— Muselier đâu?
— Ông ấy về nhà rồi, tôi nghĩ thế.
— Chính xác là ở đâu?
Nữ cảnh binh lấy một tờ giấy trong khay máy in rồi phác ra cho ông một sơ đồ.
— Trung tá sống ở đây, cô giải thích và dùng bút đánh một dấu chữ thập. Ở Kirschatt, một nơi khỉ ho cò gáy nằm giữa Steinbourg và Hattmatt.
Tì cánh tay lên quầy lễ tân, viên cảnh sát day day thái dương để xua đuổi cơn đau nửa đầu vừa chớm xuất hiện. Toàn những cái tên cứ như anh em sinh đôi, mang âm hưởng vùng Alsace, bắt đầu khiến ông căng thẳng thần kinh.
Ông nhét tấm sơ đồ vào túi, cảm ơn Solveig rồi lại lên đường giữa cơn mưa. Trong lúc ông vượt qua ba mươi ki lô mét, trời đã gần về đêm. Giữa bóng tối, đèn hiệu báo cạn dầu trên xe sáng lên. Đen thật! Đã mấy tháng nay chiếc Range của ông bị rỉ dầu đôi chút, nhưng ông đã cẩn thận “tự sửa ở nhà” trước khi rời Paris. Ông thầm cầu nguyện để tình hình không tồi tệ hơn. Đi tiếp vài ki lô mét, đèn hiệu tắt. Báo động giả. Chiếc xe cũng chính là hình ảnh của ông: mệt mỏi, hỏng hóc, có thể trở thành nạn nhân của những lần kiệt sức nhưng rốt cuộc vẫn chưa thể chết được.
Theo chỉ dẫn của Solveig, ông rời tỉnh lộ 6 để rẽ vào một con đường đất hẹp chạy vào rừng. Đúng lúc ông tưởng mình đi nhầm, thì con đường bỗng mở ra một vạt rừng trống nhỏ, ở giữa là một trang trại kiểu Alsace có tường lát gỗ. Một căn nhà nông thôn cũ kỹ, giống với đống đổ nát hơn là một hình ảnh trong tạp chí Nghệ thuật & Trang trí.
Mưa đã tạnh. Caradec đỗ xe rồi đi vài bước trên nền đất bùn nhão nhoét. Ngồi trên một chiếc ghế thấp kê trước cửa, dưới ánh sáng của bóng đèn không chao, Franck Muselier đang nốc cạn một lốc bia.
— Tôi đang chờ anh đây, đại úy ạ. Tôi biết là anh sẽ quay lại, anh ta vừa cam đoan vừa tung cho ông một lon bia.
Marc bắt lấy nó.
— Lại đây ngồi đi, anh ta vừa nói vừa chỉ vào chiếc ghế ngoài trời bằng gỗ bách hương đã kê sẵn bên cạnh.
Caradec vẫn muốn đứng hơn và châm một điếu thuốc. Viên cảnh binh phá lên cười.
— Chiếc túi màu vàng, tất nhiên rồi! Chính vì nó mà tôi đã làm hỏng bét mọi việc, như một thằng lính mới.
Marc không chớp mắt. Như trong một buổi tạm giữ, Muselier đã nhũn như chi chi. Không cần phải hỏi nhiều nữa, chỉ cần nghe các câu trả lời. Dần dần, viên cảnh binh sẽ hạ bài.
— Anh phải hình dung ra tôi vào thời điểm đó. Không phải là cái hũ chìm đang ở trước mặt anh đâu. Tôi đã kết hôn, đã có một đứa con trai. Hồi ấy, tôi là một tay cớm giỏi và có tham vọng. Làm ơn cho tôi xin điếu thuốc!
Marc chìa gói thuốc và bật lửa cho anh ta. Muselier châm lửa, rít một hơi dài rồi ngậm trong miệng một lát trước khi nhả khói.
— Anh muốn biết chuyện gì đã thực sự xảy ra vào buổi tối tệ hại hôm đó, đúng không? Cái ngày thứ Năm ngày 25 tháng Mười năm 2007 kỳ lạ đó, tôi đã ở Metz cả tối, trong căn hộ của cô nàng bồ nhí, Julie, bán hàng ở Trung tâm mua sắm Lafayette. Anh biết câu nói này chứ: “Theo tình tình phớt, phớt tình tình theo”. Hoàn toàn đúng với tình cảnh của hai đứa bọn tôi. Bọn tôi lại cãi nhau thêm lần nữa. Lần đó, bọn tôi đã chiến cả rượu và cocain. Tôi lên xe về vào nửa đêm. Lúc đó tôi say mèm và phê đứ đừ. Tôi bắt đầu tụt dốc.
Anh ta lại rít một hơi thuốc dài và uống một ngụm bia rồi nói tiếp:
— Tôi lái xe được gần một tiếng đồng hồ thì việc đó xảy ra. Tôi say đến nỗi đi nhầm đường và đang tìm cách quay trở lại tỉnh lộ. Đúng lúc đó thì nó xuất hiện trước xe tôi, chẳng biết từ đâu lao ra, và đứng sững ở đó, giống như một con nai, trong ánh đèn pha của xe tôi.
— Claire Carlyle, Marc đoán.
— Phải lâu sau tôi mới biết con bé tên như thế. Nó gầy như một cái bóng, chỉ mặc cái quần ngủ và chiếc áo thun. Khủng khiếp nhưng cũng rất đẹp. Tôi đã lấy hết sức bình sinh đạp ga, nhưng vẫn đâm vào nó và nó ngã nhào ra đất.
Anh ta ngừng lại một lát để đưa ống tay áo lên chùi nước mũi, chẳng khác nào một đứa trẻ con.
— Tôi không biết phải làm sao. Tôi ra khỏi xe và cúi xuống xem xét. Đó là một đứa con gái, một đứa trẻ lai xinh xắn, rất gầy. Nó khoảng chừng mười lăm, mười sáu tuổi gì đó. Một cái túi vải màu vàng nằm lăn lóc trên mặt đất bên cạnh nó. Lúc đầu, tôi tưởng mình đã giết chết nó, nhưng khi ghé sát vào mặt nó, tôi hiểu rằng nó vẫn còn thở. Nó bị xây xước vài chỗ, nhưng có vẻ không bị thương.
— Cậu đã làm gì?
— Sẽ là nói dối nếu tôi nói với anh là đã không nghĩ đến việc bỏ trốn. Nếu gọi cứu hộ hoặc cứu thương, cảnh binh sẽ đến ngay. Họ sẽ cho tôi thổi vào quả bóng chết tiệt đó, và tôi sẽ phải trải qua màn xét nghiệm nước bọt. Một cảnh binh với hai gram cồn và lỗ mũi đầy bột thì sẽ chẳng có gì tốt đẹp cả. Tôi sẽ phải phân trần với vợ, trước đó tôi đã bảo với cô ấy là tôi phải làm muộn.
— Thế rồi sao?
— Tôi đã hoảng loạn. Tôi bế con bé lên rồi đặt nó nằm vào ghế sau. Tôi nhặt túi của nó và vòng lại hướng Saveme mà không biết rõ mình sẽ quyết định thế nào. Trên đường, tôi đã tò mò lục trong chiếc túi để xem con bé có giấy tờ tùy thân không, và thế là… Chết tiệt! Cả đời tôi chưa từng thấy nhiều tiền như thế bao giờ. Hàng chục xấp tiền. Hàng trăm ngàn euro.
— Tiền chuộc cậu nhóc Boisseau…
Muselier gật đầu.
— Tôi sững sờ cả người. Tất cả những chuyện đó chẳng thể cắt nghĩa nổi. Con bé ấy làm gì với số tiền lớn đến thế? Tôi không muốn nghĩ đến chuyện đó. Tôi còn có việc khẩn cấp hơn cần giải quyết. Và thật nực cười, anh thấy không, bởi vì trên đường đi, tôi đã hy vọng trở lại. Tôi vẫn nghĩ mình có thể thay đổi được mọi việc. Chị dâu tôi là y tá ở Bệnh viện Đại học Saveme. Tôi đã chần chừ định gọi cho chị ấy. Rốt cuộc, tôi đã chọn một giải pháp khác: để tránh bị phát hiện, tôi đã để con bé và cái túi ờ đằng sau bệnh viện, tại khu giặt là. Rồi tôi bỏ đi. Tôi lái xe đi vài ki lô mét, sau đó gọi cho bệnh viện bằng số điện thoại ẩn để báo với họ là có người bị thương rồi gác máy ngay lập tức.
Viên cảnh binh dốc lon bia vào miệng như thể người ta nạp nhiên liệu cho một động cơ. Trên khuôn mặt phì nộn của anh ta, mồ hôi rịn ra thành từng giọt to tướng.
Chiếc áo sắc phục màu xanh da trời phanh cúc đến tận rốn, để lộ ra những túm lông xám xịt.
— Ngày hôm sau, ngay từ sáng sớm, tôi đã lao đến bệnh viện. Viện cớ là đang tiến hành điều tra về tình hạng ăn cắp thuốc xảy ra từ nhiều tháng trước trong kho của một số hiệu thuốc trong vùng, tôi đã hỏi han được các nhân viên và nhanh chóng hiểu ra rằng con bé không có ở đó. Tôi đã bí mật hỏi chị dâu tôi. Chị ấy khẳng định rằng bộ phận trực đã nhận được cú điện thoại của tôi hôm trước, nhưng các y tá không tìm thấy ai ở nơi được chỉ dẫn cả. Tôi không muốn tin điều đó: hẳn là con bé đã tỉnh lại và đi mất! Thật may, họ nghĩ đó là một cuộc gọi quấy rối như thỉnh thoảng vẫn nhận được, và họ đã không ghi lại hay báo cho ai hết.
Trời lại mưa. Những tán lá cây xào xạc. Trong bóng tối, khu rừng xung quanh trở nên ngột ngạt và khiến người ta cảm thấy lo lắng. Một vành đai được tạo bởi những pháo đài thực vật, dày đặc, nhưng bất trắc, không thể ngăn cản kẻ thù nếu có luồn lách đến tận ngôi nhà. Những giọt nước to tướng rơi xuống mặt và vai Caradec, nhưng vì đang sốt ruột muốn biết phần tiếp theo của câu chuyện, dường như ông không nhận ra điều đó.
— Diễn biến của các sự kiện làm tôi bị ngợp. Lo lắng, tôi quay lại đoạn đường nơi tôi đâm phải con bé, và chính ở đó tôi đã nhìn thấy cột khói bốc lên từ trong rừng.
Viên cảnh binh như thể đang sống lại thời khắc đó, đầy bồn chồn và hoảng loạn:
— Ngay khi người ta biết chuyện đã xảy ra trong căn nhà đó, tôi hiểu ra rằng con bé là một nạn nhân của Kieffer và nó đã trốn thoát được! Vì việc phân tích ADN diễn ra chậm chạp, phải chờ đến gần hai tuần mới biết được tên nó: Claire Carlyle. Tất cả mọi người đều tưởng nó đã chết, nhưng tôi thì biết không phải thế! Tôi vẫn luôn tự hỏi sau đó nó ra sao và làm thế nào mà nó thoát được các mắt lưới điều tra. Tôi không hiểu tại sao không bao giờ có người nào nhắc đến số tiền khổng lồ mà Kieffer giữ ở nhà hắn và rõ ràng là đã bị con bé lấy cắp. Cuối cùng, câu trả lời đã được Maxime Boisseau mang dâng cho tôi… chín năm sau.
Vẫn thản nhiên, khuôn mặt không để lộ cảm xúc, Caradec tiếp nối câu chuyện bằng một câu hỏi:
— Ngoại trừ số tiền, còn có thứ gì khác trong túi không?
— Hả?
— Nghĩ đi.
Muselier chật vật mãi mới nhớ lại được.
— Ờ… vâng, một thẻ điện thoại và một… như kiểu một cuốn sổ to có bìa cứng màu xanh lơ.
— Cậu đã đọc bên trong viết gì chứ?
— Không, tôi còn việc khác phải làm chứ, anh nghĩ mà xem!
Trời càng lúc càng mưa to. Cảm thấy mình đã biết khá đủ thông tin, Caradec kéo cao cổ áo và quay gót đi.
Muselier theo ông ra đến tận xe, chân ngập trong bùn, van vỉ:
— Liệu nó có còn sống không? Con bé đó ấy! Tôi tin chắc là anh biết, đại úy ạ! Anh có thể cho tôi biết không, hả? Cùng là cảnh sát với nhau.
Marc trèo lên chiếc Range Rover mà không thèm nhìn người đồng nghiệp.
— Chuyện này như một phát súng đối với tôi! anh ta hét lên khi Marc khởi động xe. Giá tôi báo cho đội cứu hộ đâm phải con bé đó, có lẽ người ta sẽ thẩm vấn nó và có thể cứu được những bé gái khác! Chết tiệt! Tôi làm sao mà biết được cơ chứ!
Chiếc 4x4 đã đi xa, nhưng viên cảnh binh vẫn tiếp tục gọi với theo Caradec:
— Tôi làm sao mà biết được cơ chứ! anh ta hét.
Đôi mắt nhòa lệ và vằn tia máu.