Cô Gái Brooklyn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 88 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2.

❊ ❊ ❊

Sáu năm trước, khi đi lấy vốn viết thực tế ở New York, tôi đã đánh mất điện thoại di động trên một chiếc taxi. Tôi trở về khách sạn sau một buổi tối ở nhà hàng và không phát hiện ra ngay là mình đã mất điện thoại. Đến khi tôi nhận ra và gọi đến hãng taxi thì đã quá muộn: một trong những khách hàng mà tài xế chở sau tôi đã nhặt được chiếc điện thoại và không muốn khai báo. Rất ngẫu nhiên, tôi gửi cho anh ta một tin nhắn bằng điện thoại của trợ lý báo chí. Một giờ sau, tôi nhận được cuộc gọi từ một người nói tiếng Anh bập bõm, đề xuất trả lại tôi chiếc điện thoại với giá là 100 đô. Tôi đã dễ dãi chấp thuận. Địa điểm gặp nhau được đưa ra là một quán cà phê ở quảng trường Thời đại, nhưng khi tôi vừa đến nơi thì kẻ tống tiền kia lại gọi để báo với tôi rằng giá tiền đã thay đổi. Lần này gã đòi 500 đô, và tôi phải đưa cho gã tại một địa chỉ ở quận Queens. Và thế là tôi đã hành động như đáng lẽ phải làm ngay từ đầu: kể chuyện với hai cảnh sát đầu tiên tôi gặp được. Chỉ trong vài phút, ho đã lần ra dấu vết chiếc điện thoại của tôi nhờ hệ thống định vị toàn cầu, bắt giữ kẻ trộm và trả lại điện thoại cho tôi.

Tại sao tôi không làm như thế với điện thoại của Anna?

Bởi vì có thể nó đã bị tắt hoặc hết pin…

Nhưng cứ thử xem sao.

Máy tính vẫn mở trước mặt tôi. Tôi hỏi nhân viên phục vụ mật khẩu để truy cập wifi của quán cafe, rồi đăng nhập vào trang web điện toán đám mây của nhà sản xuất. Bước đầu tiên không có gì khó khăn: chỉ cần nhập tên đăng nhập, nói cách khác là địa chỉ email. Tôi gõ địa chỉ email của Anna, nhưng vấp phải bước thứ hai: mật khẩu của nàng.

Tôi không mất thời gian thử các mã hú họa. Cách làm đó chỉ hiệu quả trong mấy bộ phim và xê ri truyền hình dài tập. Tôi nhấp chuột vào đường dẫn “Quên mật khẩu”, một trang web mới mở ra và đề nghị tôi trả lời hai câu hỏi bảo mật mà Anna đã thiết lập khi tạo tài khoản đăng nhập.

+ Chiếc xe đầu tiên của bạn là mẫu xe nào?

+ Bộ phim đầu tiên bạn xem ở rạp là phim gì?

Câu hỏi đầu tiên rất dễ. Trong đời nàng, trước giờ Anna chỉ sở hữu duy nhất một chiếc xe hơi: chiếc Mini màu “hạt dẻ sên đường” mà nàng mua lại cách đây hai năm. Mặc dù không dùng nhiều đến nó, nàng vẫn rất thích chiếc xe mui trần đó. Mỗi lần nói về nó, nàng không dùng từ “chiếc Mini” hay “chiếc mui trần” mà dùng “chiếc Mini Cooper”. Tôi liền gõ câu trả lời đó vào ô tương ứng. Và tin chắc mình đã đúng.

Đến câu hỏi thứ hai.

Về điện ảnh, không phải lúc nào chúng tôi cũng thống nhất với nhau. Tôi thích Tarantino, anh em nhà Cohen, Brian De Palma, những bộ phim kinh dị cũ và những bộ phim thành công hiếm hoi thuộc loại phim nhóm B. Nàng lại thích những thứ trí tuệ hơn, dòng Télérama: Michael Haneke, anh em nhà Dardenne, Abdellatif Kechiche, Fatih Akin, Krzysztof Kieslowski.

Điều đó cũng chẳng giúp tôi tiến xa thêm chút nào: hiếm có đứa trẻ nào lại bắt đầu việc thưởng thức điện ảnh bằng Dải ruy băng trắng hay Cuộc đời đôi của Véronique.

Tôi dành thời gian suy nghĩ. Ta thường dẫn con cái đến rạp chiếu phim khi chúng được mấy tuổi nhỉ? Tôi vẫn nhớ rất rõ lần đầu tiên được đi xem phim: mùa hè năm 1980, bộ phim Chú nai Bambi, ở rạp Olympia, phố Antibes, thành phố Cannes. Lúc đó tôi sáu tuổi và đã khẳng định là bị bụi bay vào mắt để giải thích tại sao mình lại khóc vào đoạn nai mẹ chết. Walt Disney chết tiệt.

“Anna” hiện nay hai mươi lăm tuổi. Nếu nàng xem bộ phim đầu tiên vào lúc sáu tuổi, thì lúc đó là vào năm 1997. Tôi tra cứu những bộ phim thành công năm đó trên Wikipédia và một bộ phim đập vào mắt tôi: Titanic. Thành công trên toàn thế giới. Không ít cô nhóc thời đó hẳn đã quấy rầy bố mẹ để được đi xem Leo. Tin chắc là mình đã tìm ra, tôi gõ tên bộ phim với tốc độ ánh sáng, xác nhận và…

Những câu trả lời mà bạn vừa đưa ra không tương ứng với câu trả lời trong hồ sơ của chúng tôi. Đề nghị kiểm tra lại thông tin cá nhân và thử lại.

Thất vọng. Tôi đã vui mừng quá sớm, và lúc này, tôi chỉ còn hai lần nhập trước khi hệ thống tự động khóa lại.

Không vội vàng, tôi sắp xếp lại mọi việc. Anna và tôi không cùng thế hệ. Hẳn nàng đã đi xem phim trước sáu tuổi, nhưng thế là khi nàng lên mấy ?

Google. Ngón tay tôi lướt trên bàn phím. “Dẫn con cái đi xem phim vào tuổi nào?” Hàng chục trang web hiển thị. Chủ yếu là các diễn đàn dành cho gia đình và tạp chí phụ nữ. Tôi lướt qua những trang web đầu tiên. Dường như có một quan điểm thống nhất; hai tuổi là quá sớm, nhưng có thể thử vào lúc ba hoặc bốn tuổi.

Quay trở lại với Wikipédia. 1994. Anna lên ba tuổi và bố mẹ dẫn nàng đi xem… Vua sư tử, bộ phim dành cho trẻ em thành công nhất vào năm ấy.

Thử lại lần nữa… và thất bại lần nữa.

Chết tiệt! Chân trời tối sầm. Không được phép sai lầm nữa. Tôi đã tự huyễn hoặc mình. Trò chơi có vẻ dễ dàng, nhưng có quá nhiều khả năng, quá nhiều biến số cần tính đến. Tôi sẽ không bao giờ tìm ra mật khẩu của Anna mất.

Thử lại lần cuối để chiến thắng trong vinh quang nào. 1995. Anna bốn tuổi. Tôi nhắm mắt để thử hình dung ra nàng vào tuổi đó. Một bé gái hiện ra trong đầu tôi. Da nâu, đường nét thanh tú, ánh mắt màu ngọc bích gần như trong suốt, nụ cười rụt rè. Đây là lần đầu tiên nàng đến rạp. Và bố mẹ dẫn nàng đi xem… Lại ngó qua bách khoa thư Online. Năm đó, bộ phim tuyệt diệu Câu chuyện đồ chơi đã làm các phòng vé tắc nghẹt. Tôi gõ câu trả lời và đặt ngón tay lên phím Enter để xác nhận. Trước khi ấn phím, tôi nhắm mắt lần cuối cùng. Cô bé gái vẫn ở đó. Hai bím tóc đen, quần yếm bằng vải jean, áo thun màu rực rỡ, giày trắng tinh. Nàng rất vui. Bởi vì bố mẹ dẫn nàng đi xem Câu chuyện đồ chơi? Không, cảnh này không ăn khớp với Anna mà tôi biết. Tôi quay ngược về trước và thầm chiếu lại bộ phim trong đầu mình. Noel 1995. Anna gần năm tuổi. Đây là lần đầu tiên nàng đến rạp và chính nàng đã chọn phim. Bởi vì tuy còn bé nhưng nàng đã thông minh và độc lập. Nàng biết mình muốn gì. Một bộ phim hoạt hình thú vị trong đó nàng có thể nhập vai nữ chính và học hỏi nhiều điều. Tôi lại lướt qua danh sách các bộ phim thành công trong năm đó một lần nữa, rình chờ giọng nói nội tâm của cô bé gái. Pocahontas. Cô gái thuộc bộ tộc người Powhatan mà các nhà đồ họa của Disney đã tặng cho những đường nét của Naomi Campbell. Một cơn rùng mình chạy dọc người tôi. Trước cả khi xác nhận câu trả lời, tôi tin chắc mình đã tìm đúng. Tôi nhập mười chữ cái kỳ diệu đó vào và một trang web mới hiện ra cho phép tôi đặt lại mật khẩu. Yes! Lần này, câu trả lời đã đúng. Tôi chạy chức năng định vị toàn cầu điện thoại, và chỉ vài giây sau, một chấm xanh nhạt nhấp nháy trên màn hình.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.