Cô Gái Brooklyn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1.

❊ ❊ ❊

— Đứng yên trong đấy!

Giọng Caradec làm tôi giật mình. Tôi mở choàng mắt. Người tôi đầm đìa mồ hôi, tim đập thình thịch và vị đắng lan tỏa trong miệng.

— Chết tiệt, làm sao ông vào được đây?

— Tôi vẫn có chìa khóa phụ của nhà cậu mà.

Một chiếc bánh mì kiểu đồng quê kẹp dưới nách, tay kia kẹp một chiếc túi đi chợ, rõ ràng là ông vừa từ hiệu bánh mì-đồ khô ở góc phố quay về. Mắt tôi cồm cộm và người có cảm giác buồn nôn. Hai đêm liên tiếp thức trắng đã vượt quá những gì mà cơ thể tôi có thể chịu đựng. Tôi ngáp liền hai cái đến sái quai hàm rồi nặng nhọc đứng dậy khỏi chiếc ghế bành và vào bếp cùng Marc.

Liếc mắt nhìn qua đồng hồ treo tường: đã gần 8 giờ.

Chết tiệt. Cơn mệt mỏi đã bất ngờ ập đến và cuốn tôi đi trong vòng hơn một giờ đồng hồ.

— Tôi có tin xấu, Marc thông báo trong khi bật máy pha cà phê.

Từ lúc ông đột nhập vào nhà giờ tôi mới nhìn thẳng vào mắt ông. Vẻ mặt u ám của ông chẳng dự báo điều gì tốt đẹp cả.

— Làm sao mọi việc còn có thể tệ hơn được nữa chứ?

— Là chuyện về Clotilde Blondel.

— Bà hiệu trưởng trường trung học ư?

Ông gật đầu.

— Tôi vừa từ trường Sainte-Cécile quay về.

Tôi không tin vào tai mình.

— Ông đến đó mà không có tôi sao?

— Tôi đã đến tìm cậu một giờ trước, ông bực bội. Nhưng cậu đang ngủ li bì, thế nên tôi đã quyết định đến đó một mình. Tôi đã suy nghĩ cả đêm: Blondel là một trong những manh mối duy nhất của chúng ta. Nếu tôi hiểu đứng những gì cậu đã kể, thì bà ấy biết về chuyện này nhiều hơn những gì bà ấy nói với cậu. Tôi nghĩ có thể là sau khi xem băng ghi hình vụ tấn công người mà bà ấy đang bảo vệ, bà ấy sẽ sợ và ngả bài.

Trước khi nói tiếp, ông cho cà phê xay vào bình lọc.

— Nhưng khi tôi đến phố Grenelle, thì đang có cả đống cớm trước cổng trường. Tôi nhận ra vài người trong số họ: mấy tay ở Cục Cảnh sát tư pháp số 3. Toàn bộ nhóm của Ludovic Cassagne. Tôi đã lánh đi để họ không nhận ra tôi, và cắm chốt trong xe cho đến khi họ đi khỏi.

Tôi có một dự cảm không lành.

— Vậy cảnh sát làm cái quái gì ở Sainte-Cécile thế?

— Chính viên hiệu phó đã gọi cho họ: người ta tìm thấy Clotilde Blondel nằm bất tỉnh trong sân trường.

Tôi đột ngột thoát khỏi con buồn ngủ, không tin chắc là mình đã hiểu hết mọi chuyện.

— Tôi đã hỏi được ông làm vườn, Marc vừa nói tiếp vừa nướng những lát bánh mì. Chính ông ta đã phát hiện ra Blondel khi đến làm việc vào 6 giờ sáng nay. Cảnh sát nghĩ rằng có kẻ nào đó đã ném bà hiệu trưởng qua cửa sổ kính trong phòng làm việc của bà ấy. Một cú ngã từ tầng ba xuống.

— Bà ấy… chết rồi sao?

Marc bĩu môi nghi ngờ.

— Theo như những gì ông làm vườn đó nói với tôi, bà hiệu trưởng vẫn còn thở khi ông ta tìm thấy, nhưng đang trong tình trạng nguy kịch.

Ông lấy cuốn sổ nhỏ từ trong túi quần ra và đeo kính vào để đọc các ghi chép của mình

— Đội cứu hộ đã đưa bà ấy đi cấp cứu ở bệnh viện Cochin.

Tôi cầm điện thoại lên. Tôi không quen ai ở Cochin, nhưng có một người em họ, Alexandre Lèques, đang là phụ trách khoa Tim mạch ở bệnh viện Necker. Tôi để lại lời nhắn trong hộp thư thoại của cậu ta, nhờ cậu ta kích hoạt mạng lưới của mình và cho tôi biết tình trạng sức khỏe của Clotilde Blondel tiến triển ra sao.

Rồi tôi đổ vật ra chiếc ghế dài, chìm trong lo lắng và bị giày vò bởi cảm giác tội lỗi. Toàn bộ chuyện này là do lỗi của tôi. Bằng cách dồn Anna vào đường cùng, tôi đã buộc nàng phải tiết lộ với mình một bí mật lẽ ra không được tiết lộ. Tôi đã vô tình giải thoát những bóng ma bi thảm của quá khứ và giờ chúng đang nổi giận trong một dòng thác bạo lục.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.