“Phòng bảo mật máy tính” phiên bản của Ayache là một căn phòng nhỏ phủ kín tường bằng cả chục màn hình trên đó hiển thị các hình ảnh đen trắng của hệ thống camera giám sát.
Ngồi vào sau bàn làm việc của mình, viên quản lý mở một trong số các ngăn kéo.
— Chúng tôi tìm thấy chúng mắc kẹt dưới một cái giá, anh ta vừa nói thêm vừa đặt lên bàn hai chiến lợi phẩm.
Thứ đầu tiên là điện thoại di động của Anna. Tôi nhận ra nó không chút do dự nhờ vào cái nhãn Chữ Thập Đỏ dán trên vỏ điện thoại. Ayache đẩy mức tôn kính của anh ta đến độ cho tôi mượn sạc điện thoại của chính anh ta, nhưng không thể nào bật được điện thoại lên. Màn hình đã vỡ tan. Không phải kiểu hỏng hóc mà ta gặp phải khi đánh rơi điện thoại. Hẳn kẻ nào đó đã cố tình dùng gót giày giẫm đạp nhiều lần thì mới làm nó ra nông nỗi ấy.
Chiến lợi phẩm thứ hai có giá trị hơn. Đó là chiếc túi xách nhỏ bằng da thằn lằn láng bóng được tô điểm bằng những tinh thể thạch anh hồng. Một trong những món quà đầu tiên tôi tặng Anna và được nàng mang theo tối trước đó, khi chúng tôi đi đến nhà hàng. Tôi nhanh chóng lục tìm trong túi xách: ví, móc chìa khóa, gói giấy Kleenex, bút, kính mát. Chẳng có gì đáng để ý.
— Băng ghi hình đây! Các anh sẽ nhìn thấy cảnh tàn sát đó!
Ayache đã lấy lại sức lực và không còn yên vị trên ghế của mình. Như thể đang đóng phim truyền hình dài tập của Mỹ, anh ta đích thân tự phong cho mình chức giáo chủ hình ảnh, tung hứng với các màn hình, điều chỉnh những đoạn tua chậm, tua nhanh và tua ngược.
— Thôi đừng có điều chỉnh nữa và cho chúng tôi xem đoạn phim đi, Marc cáu kỉnh.
Ngay từ hình ảnh đầu tiên, chúng tôi đã phải sửng sốt: một chiếc xe hổ báo lực lưỡng được làm lại khung sườn sẵn sàng lao bổ đến. Dáng dấp vạm vỡ, trang bị kính tối màu, thân xe được kéo dài bởi lưới tản nhiệt kép mạ crom.
Chúng tôi đưa mắt nhìn nhau giận dữ: chính là chiếc 4x4 đã suýt đâm vào chúng tôi!
Trên những hình ảnh đầu tiên của camera giám sát, chúng tôi nhìn thấy chiếc xe húc đổ thanh barie chắn cửa ra vào kho hàng trước khi đi theo cầu dẫn lên các tầng bên trên. Sau đó, chúng tôi gặp lại nó ở tầng trên cùng.
— Stop! Caradec thốt lên.
Ayache làm theo. Khi chăm chú quan sát chiếc SUV to tướng, tôi nhận ra loại xe này: một chiếc X6 BMW, sự giao thoa giữa xe địa hình và xe hai cửa. Khi có đứa con thứ hai, một trong những người bạn của tôi, tác giả tiểu thuyết trinh thám, đã mua chiếc xe này và ca ngợi những “phẩm chất” của nó với tôi: nặng ít nhất là hai tấn, dài năm mét, cao hơn một mét rưỡi. Mẫu xe mà tôi nhìn thấy trên màn hình trông còn đáng sợ hơn với thanh chống sốc được gia cố thêm, cửa kính tối màu, biển đăng ký xe bị che kín.
Marc tự tay ấn vào một nút để hình ảnh tiếp tục chạy.
Gã lái chiếc 4x4 biết rất rõ tại sao gã có mặt ở đó. Không chút ngần ngừ, gã lao thẳng đến dãy cuối cùng, vòng lại và dừng sững chiếc xe dưới vị trí máy quay. Chúng tôi chỉ nhìn thấy nắp ca pô, và hàng chục khoang cho thuê xếp hàng đằng trước. Rồi… chẳng còn thấy gì nữa.
— Đồ khốn kiếp, hắn đã di chuyển máy quay! Caradec rít lên giữa hai hàm răng.
Thật đen đủi. Gã đó - nhưng chẳng có gì cho thấy đó không phải là một phụ nữ, cũng không có căn cứ gì để khẳng định trong xe không có nhiều người - rõ ràng là đã xoay chiếc camera giám sát về phía tường. Trên màn hình, chỉ còn lại một thứ tuyết bẩn thỉu và xám xịt.
Giận dữ, Caradec đấm nắm tay xuống bàn, nhưng Ayache, như một nhà ảo thuật, còn có món đồ khác trong chiếc túi thần kỳ.
— Cho anh ta xem điện thoại của cậu đi, Giáo hoàng!
Anh chàng da đen đã cầm chiếc điện thoại hên tay. Một nụ cười rộng ngoác miệng khiến mặt anh ta sáng rỡ.
— Tôi ấy à, tôi đã quay được hết! Giáo hoàng già còn ranh ma hơn là…
— Đưa nó cho tôi! Marc kêu lên và giằng lấy chiếc điện thoại từ tay anh ta.
Ông thao tác trên điện thoại và cho chạy đoạn phim.
Nỗi thất vọng đầu tiên: hình ảnh tối om, bị giảm độ bão hòa màu, nhiễu chằng chịt. Dũng cảm, nhưng không liều lĩnh, Giáo hoàng đã đứng cách xa nơi diễn ra sự việc. Chúng tôi đoán thì đúng hơn là nhìn thấy chính xác cảnh tượng, nhưng điều cốt yếu đang ở đó. Đột ngột, dữ dội, điên cuồng. Trong tiếng ầm ĩ như ở địa ngục, chiếc 4x4 đâm liên hồi vào khoang chứa đồ, cho đến khi phá thủng nó. Rồi một gã đàn ông trùm kín mặt chui ra khỏi chiếc xe và bước vào trong ga ra. Khi bước ra, chưa đầy một phút sau, hắn vác Anna vắt ngang trên vai.
Bằng chứng cho thấy gã đàn ông đó không phải bạch mã hoàng tử đến giải thoát nàng, đó là Anna la hét và giãy đạp. Gã đó mở cốp xe và thô bạo quẳng nàng vào trong. Sau một khoảnh khắc ngắn ngủi trong khoang lái, gã lại chui ra, tay cầm hai chiếc bình xịt và vội vàng quay trở vào ga ra để dọn dẹp. Video dừng lại khi chiếc xe nhanh chóng khởi động lại rồi quay ra cổng kho.
Hy vọng tìm được một manh mối nào đó, Marc cho chạy lại đoạn phim ngay lập tức và bật loa điện thoại lên mức to nhất.
Cảnh khổ hình tái diễn: chiếc xe điên, vụ phá hủy khoang chứa đồ và Anna bị gã xa lạ kia bắt làm tù nhân.
Đúng lúc gã sắp vứt nàng vào cốp, tôi dỏng tai lên nghe chăm chú hơn. Chính là Anna đang gọi tôi.
Nàng gào tên tôi.
— Raphaёl! Giúp em với, Raphaёl! Giúp em!