Tiếng bánh xe rít lên.
Tiếng động cơ nhỏ dần.
Tôi mở mắt.
Trời vẫn tối đen; được tô điểm bằng quầng sáng vàng xung quanh các cây đèn đường. Tôi đang nằm sõng soài trong góc một bãi đỗ xe ngoài trời. Lưng tôi xước xát, một con đau nửa đầu khiến tôi xây xẩm mặt mày, hai bên hông nhói đau. Đầu tôi chảy máu. Chiếc túi vải được để cạnh tôi.
Nhưng mình làm cái quái gì ở đây thế này?
Nước mắt lăn trên má tôi. Có lẽ là tôi đang mơ. Có thể là tôi đã chết. Tôi chống hai tay nhỏm dậy. Không, chết không thể giống thế này được.
Tôi nhặt chiếc túi “của tôi” và mở ra xem bên trong có gì. Tôi nghĩ mình đang bị ảo giác, bởi vì bên trong, có hàng xấp, hàng xấp tiền. Hàng nghìn euro, có lẽ phải là hàng mấy chục nghìn. Trong đầu tôi mọi thứ đều mơ hồ đến nỗi thậm chí tôi còn chẳng tự hỏi tại sao kẻ bệnh hoạn đó lại chở từng này tiền trong chiếc xe bán tải của hắn. Trong ngăn túi bên, tôi còn thấy một cuốn sổ dày có bìa cứng màu xanh da trời và một cái thẻ điện thoại, và đúng vào thời khắc đó, đối với tôi hạt vừng thần kỳ này còn giá trị hơn nhiều so với hàng nghìn euro kia. Tôi bước vài bước trên mặt đường rải nhựa. Tôi đang ở giữa một công trình xây hình chữ U. Tòa nhà đầu tiên khá cũ, bằng gạch nâu, mái lợp đá bảng. Tòa còn lại hiện đại hơn, một hình hộp hoàn hảo bằng bê tông và kính.
Có tiếng động cơ, một chiếc đèn hiệu màu xanh lơ nhấp nháy, một chiếc xe cứu thương lao vào bãi đỗ. Tôi sợ thót cả bụng. Bất cứ lúc nào, tôi cũng chuẩn bị tinh thần sắp nhìn thấy Kieffer hiện ra. Tôi phải rời khỏi nơi này. Nhưng để đi đâu? Khi luồn lách giữa những chiếc xe, tôi nhìn thấy một tấm biển sáng trưng: “Trung tâm y tế Saveme”. Hóa ra, tôi đang ở trước một bệnh viện. Nhưng ai đã đưa tôi đến đây? Tại sao tôi lại ở trong cái sân sau này? Tôi đã bị ngất trong bao lâu?
Trong một lát, tôi ngần ngại định bước vào sảnh, nhưng rồi lại thôi. Tôi phải gọi cho mẹ. Tôi chỉ tin tưởng mình mẹ. Mẹ sẽ biết hướng dẫn tôi và bảo tôi phải làm gì.
Tôi rời khỏi khuôn viên bệnh viện và tiếp tục đi theo một con đường hai chiều, hai bên là những căn chòi nhỏ. Một tấm biển chỉ dẫn cho thấy trung tâm thành phố ở gần đây. Tôi bước đi. Mưa đã tạnh và lúc này không khí gần như mát mẻ. Tôi vẫn không biết đang là mấy giờ, cũng không biết đang là ngày bao nhiêu. Khi đi qua một căn nhà, tôi nhìn thấy vòm cổng nhỏ bên trên cửa ra vào, đằng trước cửa tất cả các thành viên trong gia đình phơi áo mưa và giày bết bùn. Tôi trèo qua hàng rào, lấy một chiếc áo gió và một đôi giày basket hẳn là của bà mẹ. Gần bằng cỡ của mình, tôi vừa nghĩ vừa vo tròn rồi nhét xuống dưới tấm thảm chùi chân hai tờ năm mươi euro lấy ra từ trong chiếc túi vải.
Tôi đi tiếp. Tôi cảm thấy chóng mặt, vẫn không thể tin nổi là mình đã tự do. Tôi nghĩ trước sau gì mình cũng sẽ tỉnh giấc mơ. Tôi vẫn đi. Như một kẻ mộng du. Lần này, thuốc an thần như muốn bẻ gãy chân tôi và khiến đầu óc tôi mụ mị. Tôi vẫn đi. Và chẳng mấy chốc, tôi đến Saveme, quảng trường Nhà ga. Đồng hồ nhà ga chỉ 1 giờ 45 phút sáng. Phía xa hơn, một tấm biển thông báo: “Strasbourg 54 km”. Vậy là tôi đang ở miền Đông nước Pháp. Điều đó tuyệt nhiên không gợi lên trong tôi cảm giác gì. Ví thử có ai đó bảo tôi đang ở Lausane hay Brest thì tôi cũng chẳng thấy băn khoăn hơn. Mọi thứ với tôi dường như quá vô thực.
Nơi này vắng hoe, ngoại trừ hai người vô gia cư đang ngủ đằng trước những ô kính cửa hàng. Ở lối vào nhà ga có một cabin điện thoại. Tôi bước vào, nhưng không đóng cửa. Mùi nước tiểu, nhớp nháp và ngột ngạt, nồng nặc trong “cái quách” này. Hai bàn tay tôi run lên khi nhét thẻ điện thoại vào khe. Tôi kiểm tra để chắc chắn rằng thẻ vẫn còn tiền và cố gắng đoán nghĩa tờ thông báo được ép plastic có in hướng dẫn để gọi điện thoại ra nước ngoài. Tôi đọc, nhưng không hiểu gì, bởi vì cả tờ hướng dẫn đầy những hình vẽ graffiti ngu ngốc, kiểu như: “Nước Pháp là thế đấy!”, “Nelly thích bú các lão già”, “Gewurztraminer sẽ thắng”, “Anne-Marie tượng sứ/ Anne-Marie tự sướng”, “Tôi là thi sĩ”.
Sau chừng năm phút và rất nhiều thao tác, cuối cùng tôi cũng nghe thấy tiếng đường dây. Sáu hồi chuông nối tiếp nhau với sự chậm chạp đến tuyệt vọng rồi cuối cùng mẹ tôi cũng nhấc máy. Lúc này tôi mới cảm thấy mình được giải thoát thực sự:
— Mẹ, là con đây, Claire đây! Con thoát được rồi, mẹ ơi! Con thoát được rồi.
Nhưng, ở đầu dây đằng kia, không phải mẹ tôi. Là một phụ nữ bình thản thông báo rằng mẹ tôi đã chết từ hai năm trước.
Lúc đầu, tôi có cảm giác thông tin đó không tác động được tới tôi, não tôi từ chối nó. Hai tai tôi ong ong và rất đau, như thể có ai đó đóng đinh vào màng nhĩ. Rồi mùi nước tiểu xộc lên tận óc. Tôi quỳ sụp xuống để nôn. Nhưng thậm chí tôi chẳng còn đủ sức làm việc đó. Và một lần nữa, tôi lại rơi vào một hố đen to tướng.