Chuyến đi kéo dài mãi không thôi.
Đầu tiên là Điện Invalides, đi qua sông Seine, ngược đại lộ Champs-Élysées và cửa ô Maillot. Sau đó là đường vành đai, đường cao tốc, sân vận động Stade de France và đường quốc lộ uốn lượn giữa La Courneuve, Saint-Denis và Stains.
Dù trời nắng, vùng ngoại ô vẫn có vẻ buồn tẻ, như thể màu sắc của bầu trời đã thay đổi, mờ dần đi, tan loãng ra để rồi đánh mất vẻ chói lọi và trở nên đồng điệu với những tòa nhà cho thuê giá rẻ cùng những công trình thô kệch nối tiếp nhau dọc theo trục đường chính mang những cái tên ca ngợi chủ nghĩa cộng sản: Romain-Rolland, Henri- Barbusse, Paul-Eluard, Jean-Ferrat…
Giao thông khiến Caradec bực bội. Thây kệ vạch kẻ đường liền trắng, ông vẫn vượt một chiếc xe van đang chạy chậm rì. Hậu quả thật tệ hại: một chiếc 4x4 to màu đen lao hết tốc lực đến trước mặt chúng tôi, há mõm, điên cuồng, say khướt, sùi bọt mép. Con vật khổng lồ đó suýt thì đâm vào chúng tôi. Viên cựu cảnh sát chỉ vừa kịp đánh tay lái và xổ ra một tràng chửi rủa.
Bây giờ, Marc tin chắc là cần phải tìm thấy Anna. Tôi thấy ông run rẩy vì giận dữ, thất vọng và sốt ruột, hoang mang chẳng kém gì tôi trước những ngóc ngách bất ngờ trong cuộc điều tra của chúng tôi. Chúng tôi tranh thủ trao đổi nốt thông tin trong chuyến đi. Dù đã mang lại rất nhiều kết quả, những cuộc điều tra của chúng tôi chỉ phác lên chân dung một cô gái càng ngày càng mờ mịt mà cả tôi lẫn ông đều không biết là nạn nhân hay thủ phạm.
“Cớm cũng chẳng thể làm tốt hơn được”, ông đã khẳng định như thế khi khen ngợi tôi vì đã định vị được chiếc điện thoại di động. Tôi cảm thấy ông tin tưởng vào hướng điều tra mới này. Ông lái xe rất nhanh, hai mắt dán chặt xuống đường, tiếc nuối vì không có còi hụ hoặc đèn hiệu trong tay “như thuở tươi đẹp xa xưa ấy”.
Màn hình GPS hiển thị số ki lô mét ngăn cách chúng tôi với đích đến. Áp trán vào cửa kính, tôi nhìn những phiến bê tông, những cấu kiện đúc sẵn, những mặt tiền tróc lở, những tòa nhà công vừa mới nhô lên khỏi mặt đất, nhưng đã mệt mỏi và đầy hình vẽ nham nhở. Sau khi bố mẹ ly hôn, tôi đã rời Côte d’Azur để theo mẹ về ngoại ô Paris và tôi cũng đã trải qua thời niên thiếu của mình trong kiểu khung cảnh toát lên dáng vẻ tuyệt vọng như thế này. Mỗi lần đặt chân trở lại nơi ấy, tôi vẫn có cảm giác khó chịu là mình chưa bao giờ thực sự đi khỏi đó.
Xanh. Vàng rồi đỏ. Caradec không đếm xỉa đến ngọn lửa đỏ rực trên đèn túi hiệu giao thông mà phóng đến bùng binh rồi lao vào một con đường không lối thoát với điểm cuối cùng là khối lập phương bốn tầng đồ sộ bằng bê tông cốt thép. Tòa nhà BoxPopuli, “chuyên gia kho chứa đồ của bạn”.
Viên cớm đỗ chiếc Range Rover trên bãi đậu xe gần như vắng tanh: một dải nhựa đường dài vươn ra trước cánh đồng dương xỉ bị thiêu đốt dưới ánh mặt trời.
— Kế hoạch là gì vậy? - Tôi vừa hỏi vừa xuống xe.
— Kế hoạch là thế này, ông vừa đáp vừa cúi xuống hộp đựng đồ lấy ra khẩu Glock 19 bằng polymer.
Caradec đã không trả lại cả súng công vụ lẫn phù hiệu. Tôi ghét cay ghét đắng các loại vũ khí nóng, kể cả vào thời điểm này tôi cũng không sẵn sàng phủ nhận các nguyên tắc của mình.
— Tôi nói nghiêm túc đấy, Marc.
Ông sập cửa và bước vài bước trên mặt đường nhựa bỏng giãy.
— Cứ tin vào kinh nghiệm của tôi, trong kiểu tình huống như thế này, kế hoạch tốt nhất là không có kế hoạch nào cả.
Ông nhét khẩu súng bán tự động vào thắt lưng rồi quả quyết bước về phía tòa lô cốt.