Cô Gái Brooklyn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4.

❊ ❊ ❊

Phố Bilberry.

Angela Carlyle đặt cuốn album cũ lên tấm khăn phủ chiếc bàn ngoài thềm - cuốn sổ kỷ niệm mà những người ngày xưa thường tự làm, thay vì lưu trữ hàng mấy trăm tấm ảnh trong điện thoại rồi quên lãng chúng.

Gladys và Angela bắt đầu âu yếm lật giở từng trang trước mắt tôi. Lúc này, những chiếc van đóng nỗi nhớ đã mở hết. Qua các tấm ảnh, Joyce như được hồi sinh đôi chút. Chuyện đó khiến họ đau đớn, nhưng cũng làm họ thấy vui hơn.

Từng năm một lướt qua: 1988, 1989, 1990… và các bác ảnh không thể hiện những gì tôi đã chuẩn bị tinh thần đón nhận. Vào thời gian đó, Joyce không phải là một xác sống nghiện ngập như Marlène Delatour đã mô tả. Mà là một cô gái trẻ rạng rỡ, vui vẻ, tuyệt vời. Cựu biên tập viên của tờ Tây Nam đã nhầm lẫn chăng? Hay cô đã rút gọn câu chuyện, như thói quen nghề nghiệp? Trước mặt hai chị em gái họ, tôi dè dặt hỏi, lúc này tốt hơn hết là không nên đề cập đến chủ đề Joyce từng làm gái:

— Một nhà báo Pháp cho cháu biết rằng khi sinh Claire, cô Joyce đang nghiện cocain và heroin.

— Nói láo! Angela giận dữ. Joyce chưa từng động đến cocain. Nó có vấn đề với heroin, đúng thế, nhưng là rất lâu truớc đó rồi! Claire sinh năm 1990. Hồi đó, Joyce đã không còn dùng chất kích thích từ lâu. Nó đã quay lại sống ở nhà bố mẹ chúng tôi, ở Philadelphia, nó đã tìm được việc làm trong thư viện và thậm chí còn tình nguyện tham gia vào một trung tâm hoạt động xã hội của thành phố.

Tôi vừa thầm ghi nhớ thông tin này vừa ngắm nhìn những bức ảnh khác: ảnh của Claire, khi còn nhỏ, cùng với mẹ, bác gái, dì và bà ngoại. Nỗi xúc động khiến cổ họng tôi nghẹn lại. Thật bối rối và xót xa khi nhìn thấy cô gái tôi yêu ở độ tuổi lên sáu lên bảy. Tôi nghĩ đến mầm sống đang thành hình trong bụng nàng. Có thể là một bé gái giống nàng. Nếu tôi tìm lại được nàng.

Một lần nữa, các bức ảnh khác xa so với những hình ảnh bi thảm đầy rẫy trên báo chí. Chị em nhà Carlyle là những phụ nữ có học thức và khá thoải mái về mặt tài chính. Mẹ họ, bà Yvonne, là luật sư và đã làm việc cả đời tại văn phòng thị trưởng Philadelphia.

— Không có ảnh của bố các cô sao? tôi ngạc nhiên hỏi.

— Thật khó mà chụp ảnh một bóng ma, Gladys trả lời.

— Một làn gió thì đúng hơn, Angela chỉnh lại. Một làn gió với cái của quý treo lủng lẳng.

Hai người phụ nữ phá lên cười sặc sụa trong vô thức và tôi cũng không thể ngăn mình mỉm cười.

— Thế còn Claire? Bố cô ấy là ai?

— Chúng tôi không biết, Gladys vừa cam đoan vừa nhún vai.

— Joyce không bao giờ nói về chuyện đó và chúng tôi cũng chưa từng tìm cách khám phá xem anh ta là ai.

— Cháu thấy khó tin quá. Khi còn nhỏ, chắc hẳn cháu gái hai cô phải nhiều lần hỏi câu đó chứ!

Angela nhíu mày. Bà ghé sát vào mặt tôi gầm gừ:

— Cậu có thấy gã đàn ông nào trong album này không?

— Không ạ.

— Cậu có thấy gã đàn ông nào trong căn nhà này không?

— Đúng là không ạ.

— Không có, chưa từng có và sẽ không bao giờ có. Chúng tôi, người nhà Carlyle là như thế đấy. Chúng tôi sống không cần đàn ông. Chúng tôi là những nữ chiến binh Amazon.

— Cháu không chắc là phép loại suy đó đúng đắn đâu ạ.

— Tại sao?

— Trong thần thoại Hy Lạp, người ta kể rằng họ bẻ gãy chân tay của những bé trai. Hoặc họ móc mắt chúng để biến chúng thành nô lệ.

— Cậu hiểu rất rõ tôi muốn nói gì rồi đấy. Chúng tôi chẳng trông chờ gì ở đàn ông hết, nhãi ranh ạ. Đó là triết lý của chúng tôi, dù cậu thích hay không cũng mặc.

— Không nên cho tất cả đàn ông vào chung một rọ.

— Có, có chứ, chính xác là thế, đàn ông đều cùng một cả: bất lương, thay lòng đổi dạ, hèn hạ, lừa đảo, thích khoe khoang. Các người không đáng tin. Các người tưởng mình là chiến binh, nhưng thực ra chỉ là những con rối đáng thương bị điều khiển bởi dục vọng của chính các người. Các người tưởng mình nam tính, nhưng thực chất chỉ là kẻ săn đuổi những thứ vô giá trị.

Đến lượt tôi muốn tranh luận cho ra lẽ, và tôi kể cho hai người nghe về trải nghiệm của mình với Natalie, người đã bỏ tôi một tháng sau khi sinh con. Nhưng như thế vẫn không đủ để được hưởng sự khoan dung của họ.

— Đó chỉ là một ngoại lệ, lại càng khẳng định thêm quy luật, Angela tuyên bố.

Nắng đã tàn. Hơi nóng đã dịu, vẻ mặt dễ mến vẫn luôn có ích cho tôi, vì mặc dù không biết thực ra tôi là ai, nhưng hai người phụ nữ đã chuyển sang tâm sự với tôi. Angela đã thôi cảnh giác. Dù bà vẫn khẳng định điều ngược lại, nhưng tôi cảm thấy bà không vô cảm với câu chuyện của tôi.

Bà gấp cuốn album lại. Trong thoáng chốc, những đám mây tụ lại che khuất mặt trời rồi tỏa dần ra.

— Tại sao khi nãy cô lại bảo rằng cô cảm thấy có đôi chút trách nhiệm trong cái chết của cô Joyce?

— Tất cả chúng tôi đều có phần trách nhiệm, Gladys khẳng định.

Angela thở dài.

— Sự thật là chúng tôi thậm chí còn không có mặt ở đây vào cuối tuần khi chuyện ấy xảy ra. Chúng tôi đang ở nhà mẹ tại Philadelphia. Joyce đã không muốn đi cùng. Tôi ngờ rằng nó lại chìm vào nghiện ngập rồi, mặc dù nó vẫn chối.

Gladys góp chuyện:

— Chúng tôi đã đi nhanh về nhanh, vì mẹ chúng tôi vừa mổ khớp háng và không thể đi lại được. Bà cũng lo lắng muốn chết về vụ Claire bị bắt cóc, và thật lòng, tôi cũng không biết nếu chúng tôi có mặt ở đây thì có thay đổi được gì không.

— Chính xác thì mọi việc diễn ra thế nào ạ?

Angela lại lên tiếng:

— Chính tôi là người tìm thấy xác Joyce, trong phòng tắm, vào tối Chủ nhật khi chúng tôi quay về. Trên cánh tay nó có cắm một cái kim tiêm. Rõ ràng là nó đã bị ngã, đầu đập vào lavabo.

— Người ta không tiến hành điều tra sao?

— Có chứ, tất nhiên, Gladys cam đoan. Và bởi vì đó là một ca đột tử, nên bên Giám định Pháp y đã yêu cầu khám nghiệm tử thi.

Angela nói thêm:

— Cảnh sát đã ủng hộ yêu cầu đó do có một sự việc khiến mọi người rất bối rối: một cuộc gọi nặc danh đã báo rằng có vụ tấn công xảy ra ở địa chỉ nhà Joyce vào ngày nó chết.

Như có một luồng điện giật, cả người tôi nổi da gà từ chân đến đầu. Tôi biết cái cảm giác này. Trong quá trình viết một cuốn tiểu thuyết, sẽ luôn có lúc các nhân vật khiến bạn phải ngạc nhiên. Hoặc họ bắt đầu muốn làm những việc mà bạn không dự định cho họ làm, hoặc họ tiết lộ với bạn một điều động trời ngay giữa một cuộc đối thoại tuôn ra qua đầu các ngón tay bạn trên bàn phím. Trong những trường hợp đó, lúc nào bạn cũng có thể ấn phím “Delete” và làm như tất cả những chuyện đó chưa hề tồn tại. Nhưng thông thường, bạn sẽ không lựa chọn theo hướng đó, bởi điều nằm ngoài dự kiến ấy cũng chính là thời điểm hào hứng nhất của việc viết lách. Là thời điểm H khiển câu chuyện của bạn trở nên mới lạ. Và đó chính là cảm giác tôi nhận thấy khi nghe lời tiết lộ của Angela.

— Điều tra viên phân tích những cuộc gọi cuối cùng trên điện thoại của Joyce. Họ đã tạm giam kẻ bán thuốc cho nó, một thằng vô lại tép riu trong khu này. Tên đó thừa nhận đã bán cho Joyce một liều lớn đủ phê cả dịp cuối tuần, nhưng hắn có chứng cớ ngoại phạm rõ ràng vào chiều hôm nó chết nên đã được thả.

— Tối nghiêm túc hỏi:

— Liệu còn ai có bất cứ động cơ nào để sát hại chị em gái của các cô không?

Gladys mỉm cười buồn bã.

— Tôi không nghĩ thế, nhưng khi cậu đã rơi vào nghiện ngập, dù không muốn cậu cũng sẽ phải giao du với những thứ cặn bã của nhân loại.

Angela tiếp lời:

— Dù sao đi chăng nữa, kết quả khám nghiệm tử thi đã xác nhận tình trạng dùng thuốc quá liều. Vết thương ở đầu là tự nó gây ra khi ngã đập vào thành lavabo.

— Thế còn cuộc gọi nặc danh kia?

— Chuyện thường ngày ở huyện thôi. Trò của đám trẻ ranh để khiến cảnh sát phải nổi điên lên ấy mà.

— Dù sao, hai cô cũng không thấy là có quá nhiều điểm trùng hợp sao?

— Có chứ, tất nhiên, chính vì thế mà chúng tôi đã thuê một luật sư gửi cho chúng tôi một số nội dung của cuộc điều tra.

— Thế rồi sao ạ?

Đột nhiên, mắt Angela nhòa đi. Như thể bà tiếc nuối vì đã nói quá nhiều. Như thể bà nhận ra rằng bà không biết gì về tôi. Như thể bà đột nhiên nhớ ra điều tôi đã nói với bà nửa tiếng trước: “Có thể cháu có thông tin về cháu gái của hai cô.”

— Lúc trước cậu ám chỉ đến những thông tin gì vậy? Cậu nghĩ có thể cho chúng tôi biết điều gì về Claire?

Tôi biết rằng thời khắc này sẽ đến và nó sẽ diễn ra không mấy tốt đẹp. Điện thoại của tôi vẫn nằm trên bàn. Tôi chọn trong số các bức ảnh một bức đặc biệt. Bức selfie Claire và tôi chụp chung vào ngày hôm kia trước khi đến nhà hàng, chụp vội trên cảng Antibes với hậu cảnh là pháo đài Carré.

Tôi đưa điện thoại cho Angela.

Tất nhiên, ta có thể khiến một bức ảnh nói lên bất cứ điều gì, nhưng tôi tin rằng bức ảnh này không nói dối.

— Claire còn sống, tôi tuyên bố đơn giản.

Bà ngắm nhìn bức ảnh hồi lâu rồi bỗng lấy hết sức bình sinh ném điện thoại của tôi ra vỉa hè.

— Cút khỏi nhà tôi ngay! Cậu là kẻ lừa đảo! bà hét lên rồi òa khóc nức nở.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.