Miền Trung Tây nước Mỹ
Trước khi rời khỏi quán ăn và tiếp tục lên đường, Marc Caradec thanh toán tiền đổ xăng và gọi thêm một cốc bia. Trên radio, Van Morrison đã nhường chỗ cho Bob Dylan đang hát Sara, một trong những tác phẩm ưa thích của ông. Ông nhớ hồi đó đã mua đĩa hát ấy: vào giữa những năm 1970, album Desire, ngay trước khi nam ca sĩ ly hôn với vợ, nàng Sara trứ danh trong bài hát. Trong bài này, Dylan gọi lên những kỷ niệm, đóng khung những thời khắc nhớ nhung trong loạt câu từ đầy thơ mộng: một đụn cát, bầu trời, những đứa trẻ chơi đùa trên bãi biển, một cô gái được yêu mà ông ví như “viên đá quý rực rỡ”. Đoạn cuối bài hát úa tàn hơn: nỗ lực hòa giải đã thất bại. Trên bãi biển vắng vẻ chỉ còn một con tàu bị han gỉ gặm nhấm.
Câu chuyện đời ông.
Câu chuyện của mọi cuộc đời.
— Ông không muốn nếm thử món chính ngày hôm nay sao? cô nàng phục vụ vừa hỏi vừa đặt trước mặt Marc chai bia mà ông đã gọi.
Đó là một “cô gái trẻ” không còn trẻ lắm mà khách quen gọi là Ginger. Cô có mái tóc ngắn, nhuộm màu đỏ, và hai cánh tay có hình xăm giống như cánh tay của một biker [1].
— Cô đề xuất món gì? ông hỏi lấy lệ.
— Ức gà ướp thảo mộc và khoai tây nghiền tỏi.
— Tôi sẽ bỏ qua lượt của mình, cảm ơn cô.
— Giọng ông nghe rất gọi cảm, ông từ đâu đến vậy? cô hỏi.
— Paris.
— Tôi có một cô bạn đi tuần trăng mật ở đó đứng dịp bị khủng bố, cô thốt lên. Đáng sợ thật…
Caradec không bắt chuyện. Mỗi lần có người nhắc đến chủ đề này trước mặt ông, ông lại muốn nhắc đến câu nói của Hemingway: “Paris luôn đáng để bạn đến với nó, và bạn luôn nhận lại điều gì đó để đáp lại thứ bạn đã mang lại cho nó.”
— Điều gì đã đưa ông đến Fort Wayne, Indiana vậy? Ginger hỏi tiếp khi thấy ông không bắt chuyện.
— Một vụ án cũ. Tôi là cảnh sát.
— Và ông điều tra về chuyện gì?
— Tôi đang tìm một người đàn ông. Một người có tên là Alan Kowalkowsky. Tôi nghĩ chắc ông ta sống trong một trang trại cách xa đây một chút.
Ginger gật đầu.
— Ờ, tôi biết gã Alan khốn kiếp đó. Chúng tôi học cùng trường. Ông muốn gì ở anh ta?
— Tôi chỉ hỏi vài câu thôi.
— Sẽ khó cho ông đấy.
— Tại sao vậy?
— Bởi vì anh ta đã chết được mười năm rồi, cô ta lãnh đạm buông lời.
Marc sững sờ chịu trận. Ông muốn hỏi lại Ginger để biết rõ thêm, nhưng cô phục vụ đã bị những khách hàng khác gọi đi mất.
Chết tiệt.
Thông tin về cái chết đó khiến giả thiết của ông phức tạp hơn, nhưng không bác bỏ được nó. Marc vẫn nghĩ rằng email của Florence Gallo đã hạ cánh vào một hộp thư có tồn tại. Mặc dù không biết nhiều về tin học, nhưng ông lại có cả kho lương tri. Trong quán hàu, ông đã nảy ra ý tưởng tra danh bạ điện thoại trên mạng và có điều gì đó đã gây ấn tượng với ông. Ngoài danh sách đỏ, trên toàn bộ lãnh thổ nước Mỹ, có hàng trăm người mang họ Kowalkowski nhưng chỉ có bốn người mang họ Kowalkowsky, và một trong số đó tên là Alan, sống tại đây, ở ranh giới giữa Ohio và Indiana!
Từ khi phát hiện ra điều này, một ý nghĩ lặp đi lặp lại dai dẳng đã khắc sâu vào óc ông: thế nếu chính ông ta là người đã nhận được email của Florence? Một vụ nhầm lẫn tương tự cũng đã xảy ra với bản thân ông, hai năm trước. Một buổi sáng, ông thấy trong hộp thư của mình những bức ảnh trơ trẽn kèm theo bức thư khá dâm dục do một cô gái tên là Marie gửi cho người gần như trùng tên với ông, một gã Marc Karadec nào đó sống ở Toulouse và cũng có cùng nhà cung cấp đường truyền Internet với ông.
Một ngụm bia mát để suy nghĩ cho rõ ràng. Và một câu hỏi mới: nếu như gã Alan Kowalkowsky đó đã chết, thì giải thích thế nào về việc số điện thoại của anh ta vẫn tồn tại trong danh bạ?
Marc ra hiệu để gọi Ginger, nhưng cô thích nán lại với một gã trai trẻ đang săm soi chiếc cổ áo trễ vai của mình hơn. Marc thở dài rồi lấy ra tờ hai mươi đô la và vẫy về phía cô.
— Ông đừng tưởng có thể mua được tôi, Ginger buông lời rồi chạy lại để nhét tờ giấy bạc vào túi.
Caradec bắt đầu cảm thấy chóng mặt. Ông chớp mắt và hít một hơi dài. Đột nhiên, mọi thứ ở nơi này đều khiến ông buồn nôn: mùi chiên rán, khung cảnh thô tục, vẻ khốn khổ của những người gắn chặt vào cái quầy như thể đó là chân trời duy nhất của họ.
— Nói với tôi về Alan đi, ông bảo. Anh ta là chủ trang trại à?
— Đúng thế, anh ta có một trang trại nhỏ và điều hành nó cùng với vợ là Helen.
— Cô biết vì sao anh ta chết không?
— Anh ta tự sát. Một chuyện kinh khủng. Tôi không muốn nói đến chuyện đó.
Marc nheo mắt để đọc dòng chữ xăm trên ngực cô nàng phục vụ: “We live with the scars we choose”[2]. Không hoàn toàn sai, nhưng không đơn giản đến thế.
Rồi ông lấy ra một tờ bạc khác mà Ginger nhét ngay vào túi quần jean.
— Alan chỉ có một niềm đam mê trong đời là săn hươu, và anh ta đi săn bất cứ lúc nào có cơ hội. Thông thường, anh ta bắt con trai đi cùng, mặc dù thằng bé chẳng thích việc đó cho lắm. Con trai anh ta tên là Tim. Một thằng bé tuyệt vời. Kiểu con trai khiến ông phải tiếc nuối vì không có con ấy.
Ánh mắt Ginger nhìn hút vào mông lung trong vài giây trước khi quay trở lại với câu chuyện.
— Một buổi sáng, cách đây mười năm, Tim đã từ chối đi theo bố, nhưng một lần nữa, Alan ra sức nài nỉ. Anh ta bảo rằng, nhờ săn bắn, con trai anh ta sẽ trở thành đàn ông. Toàn những chuyện ngu ngốc, ông biết đấy…
Marc gật đầu đồng ý.
— Hai bố con vẫn tiếp tục tranh cãi trong rừng, cho đến tận một đoạn đường cụt. Lần này, Tim đã đương đầu với bố và nói toạc ra suy nghĩ của mình. Trong khi con trai quay ngược đường để về trang trại, Alan tiếp tục theo dấu con mồi mà anh ta đã bám theo nhiều giờ liền. Đến một lúc, anh ta tưởng nghe thấy tiếng con hươu trong một bụi rậm và đã bắn đại. Ông đoán được đoạn sau rồi đấy.
Sững sờ trước một hình dung khủng khiếp, Marc lúng búng:
— Anh ta đã… bắn phải con trai mình sao?
— Ờ. Mũi tên bắn ra từ cái nỏ đã xuyên thủng ngực thằng bé ở đúng vùng tim. Tim chết gần như ngay lập tức. Thằng bé mười bốn tuổi. Alan không thể chịu đựng nổi. Anh ta tự bắn mình bằng súng trường ngay hôm sau ngày chôn cất con trai.
Marc thở dài thành tiếng.
— Chuyện tệ quá, chết tiệt thật. Còn vợ anh ta thì sao?
— Helen ư? Cô ấy vẫn ở trang trại. Trước khi thảm kịch xảy ra, cô ấy vốn đã là một người kỳ lạ, đơn độc, trí thức. Từ hồi đó trở đi, cô ấy trở nên hoàn toàn mất trí. Cô ấy để mặc cho công việc làm ăn ở trang trại lụi tàn, sống sa lầy, say xỉn từ sáng đến tối…
— Cô ấy làm gì để sống?
Ginger nhổ bã kẹo cao su vào thùng rác.
— Ông muốn nghe sự thật chứ?
— Đã đến nước này thì…
— Trong vài năm, cô ấy làm gái. Với đám đàn ông trong vùng muốn xả bớt, thì ghé qua nhà vợ góa của Kowalkowsky là một giải pháp tiện lợi.
Marc nhìn ra phía cửa. Thật quá lắm rồi. Ông phải rời khỏi nơi này.
— Nếu ông muốn nghe ý kiến tôi, Ginger nói tiếp, thì hiện giờ hẳn là cô ấy không nhiều việc lắm đâu. Kể cả những gã đàn ông thiếu gái cũng không sẵn lòng ngủ với xác chết.
❀ ❀ ❀
[1] Tay đua mô tô.
[2] Ta sống với những vết sẹo mà mình lựa chọn.