Cô Gái Brooklyn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 88 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1.

❊ ❊ ❊

Mặt trời. Bụi. Nhựa đường.

Cái nóng cuối hè. Tiếng John Coltrane trên đài phát thanh.

Cửa sổ để mở, một cánh tay gập lại trên thành cửa, tóc tung bay trong gió, Marc Caradec lái xe như lướt trên đường.

Cảnh vật lướt đi sau đôi kính sẫm màu của ông. Những trang trại chăn nuôi, những bãi chăn thả, những chiếc máy kéo và tháp chứa ngũ cốc. Cảnh vật của nông thôn nước Mỹ, bất động trong thời gian. Những cánh đồng trải dài hút tầm mắt. Những mảng nhẵn lì đơn điệu màu lúa mạch, màu ngô, màu đậu tương, màu thuốc lá.

Đây là lần đầu tiên Marc đặt chân đến vùng Trung Tây nước Mỹ. Ông lập tức nghĩ đến những bài học địa lý ông từng giúp con gái ôn tập khi con bé học trung học. Những tấm bản đồ tô bút chì màu khoanh vùng không gian nông nghiệp rộng lớn của nước Mỹ: Vành đai Ngô, Vành đai Hoa quả, Vành đai Lúa mì, Vành đai Sữa… Những bài tập chán ngắt, hoàn toàn trừu tượng khi ta mười bốn tuổi và chưa được đi du lịch nhiều, nhưng hôm nay với ông nó lại trở nên thực tế đến xúc động.

Caradec duỗi tay để khỏi bị chuột rút và nhìn đồng hồ. Hơn 17 giờ một chút. Bốn tiếng đồng hồ đã trôi qua kể từ khi ông bỏ rơi Raphaёl ở quán hàu. Theo một linh cảm, ông đã lao đến sân bay quốc tế John F. Kennedy và mua một vé máy bay đi Ohio. Chưa đầy hai giờ bay sau, ông hạ cánh xuống Columbus. Ở sân bay, ông đã thuê một chiếc Dodge. Những ki lô mét đầu tiên, ông đã cố gắng cho hệ thống GPS hoạt động, rồi sau đành từ bỏ. Ông nhắm thẳng hướng Tây Bắc, đành đi theo những tấm biển chỉ đường về hướng Fort Wayne.

Ông đã không ngủ cả đêm qua và hai đêm trước thì ngủ rất ít. Cộng thêm tình trạng lệch múi giờ và thuốc an thần, lẽ ra ông phải gục xuống thành một đống, nhưng điều xảy ra lại hoàn toàn ngược lại: ông tràn đầy năng lượng. Adrenalin chảy trong cơ thể giúp ông duy trì trạng thái phấn khích, tất cả các giác quan đều được đặt trong tình trạng báo động. Sẵn sàng cho điều tốt đẹp nhất cũng như điều tồi tệ nhất.

Điều tốt đẹp nhất, đó là sự nhạy bén trong lập luận. Các ý nghĩ của ông phun trào, tuôn chạy, tăng tốc, xô đẩy nhau trong đầu ông, tạo thành một mớ hỗn độn phong phú cho đến lúc này vẫn giúp ông có được những quyết định đúng đắn. Khía cạnh ảm đạm hơn, đó là một kiểu quá mẫn. Những kỷ niệm ùa ra đánh úp: Élise, cô con gái nhỏ, một số sự kiện không thể vãn hồi đầy khủng khiếp.

Thỉnh thoảng, một giọt nước mắt ấm nóng đột ngột trào ra và lăn trên má ông. Những bóng ma lượn lờ và chỉ có thuốc mới giúp ông giữ khoảng cách được với chúng. Ông nghĩ đến một câu nói của Aragon: “Là con người, nghĩa là có thể rơi xuống đến tận cùng.” Còn ông, đã mười hai năm nay ông rơi xuống. Những ngày vừa qua, nỗi đau lại trỗi dậy. Cuối cùng rồi nó sẽ chiến thắng, ông biết thế. Sẽ đến cái ngày nó thả lũ chó ra và chúng sẽ cắn xé tất thảy. Ngày đó đang đến gần, nhưng chưa phải là hôm nay.

Marc hít một hơi dài. Vào lúc này, trên con đường đơn độc này, ông cảm thấy mình được trời phú cho óc sáng suốt. Thậm chí ông còn có cảm giác mình đi được trên mặt nước. Từ khi hạ gã cảnh sát, cái gã Stéphane Lacoste gà mờ đó, ông bị cuốn theo thứ gì đó vượt quá tầm xử lý của mình. Khi viên đạn sượt qua ông, nỗi sợ hãi bỗng tiêu tan. Ông nhớ lại đoạn sau của cảnh tượng, chậm rãi lần giở những hình ảnh. Ông đã cầm súng, ngồi dậy và khai hỏa. Ông đã đoạt mạng gã với một cảm giác sáng suốt và ban ơn. Như thể ông không thực sự là người bắn.

Sự thật hiển nhiên đập vào mắt ông.

Ông sẽ tìm lại được Claire bởi đó là sứ mệnh của ông.

Ông sẽ tìm lại được Claire bởi điều đó nằm trong quy luật của vạn vật.

Trong một cuộc điều tra của cảnh sát, quy luật của vạn vật chính là thời khắc đặc biệt này, khi mà không phải ta tìm ra sự thật nữa, mà là sự thật tìm đến ta.

Sau hơn mười năm từ khi xảy ra, vụ Carlyle để lộ những chân rết ngày càng lan rộng tứ phía và đầy bất ngờ. Một dòng thác đô mi nô khổng lồ đã vượt qua bờ Đại Tây Dương. Trong đầu, Marc nghe thấy âm thanh của những quân cờ hình chữ nhật lần lượt gục ngã: Clotilde Blondel, Franck Muselier, Maxime Boisseau, Heinz Kieffer, Joyce Carlyle, Florence Gallo, Alan Bridges…

Việc một đứa con mất tích hoặc bị chết không bao giờ chỉ tác động đến một gia đình. Nó bao trùm mọi thứ trên đường đi của mình, nó thiêu hủy mọi thứ, nó bẻ gãy mọi người, nó đảo lộn các trách nhiệm, buộc mỗi người phải đối mặt với những bất lực và ác mộng của chính mình.

Marc đến một lối rẽ, nhưng thậm chí còn không đạp phanh. Ông rẽ phải mà không nhìn bản đồ, cũng không nhìn biển báo. Ông không chắc mình biết rõ đường này dẫn đến đâu, nhưng tin chắc một điều: đoàn tàu đã khởi hành. Trong chuỗi các hành tinh đang xếp hàng, sự thật đột ngột khôi phục quyền năng của mình. Nó trồi lên, vọt ra, vấy bẩn với tất cả sức lực mà một số kẻ đã bỏ ra để che giấu nó. Một quá trình tất yếu và hết sức tàn khốc.

Và ông, Marc Caradec, chỉ là một công cụ đơn thuần của sự thật.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.