Vào buổi chiều cuối hè này, quá khứ xấu xí của phố Bilberry dường như xa xôi đến mức ta tưởng như nó đã bị bịa ra. Đám lá xào xạc trong làn gió nhẹ thì thầm một khúc hát dịu dàng vào tai người qua đường. Như một họa sĩ trường phái ấn tượng, mặt trời dát vảy vàng trên các hàng rào, vẽ nên một bức tranh vừa u sầu vừa nồng nhiệt, pha trộn giữa phong cách của Norman Rockwell và Edward Hopper.
Ở số nhà 299, trên thềm nhà, hai phụ nữ da đen đang vừa hóng mát vừa trông một bé gái và một cậu nhóc đang ngồi làm bài tập bên chiếc bàn trong vườn.
— Anh tìm gì vậy?
Người lên tiếng hỏi tôi, lớn tuổi hơn, hẳn là Angela, chị cả của Joyce Carlyle.
— Chào hai cô, cháu tên là Raphaël Barthélémy, cháu muốn hỏi hai cô vài câu về…
Bà phản ứng ngay lập tức:
— Ít ra anh không phải nhà báo đấy chứ?
— Không, cháu là nhà văn.
Đó chính là điều luôn đập vào mắt tôi: có vẻ như mọi người càng ghét nhà báo bao nhiêu thì lại càng ưa thích các tiểu thuyết gia bấy nhiêu.
— Cậu hỏi về chuyện gì?
— Về người chị em gái của hai cô, cô Joyce.
Bằng một cử chỉ dứt khoát và bực bội, bà tát vào khoảng không như thể xua đuổi một con ong vò vẽ.
— Joyce chết mười năm rồi! Cậu là ai mà nghĩ mình có quyền quấy rối ký ức về cô ấy?
Angela có giọng nói trầm và cứng rắn. Bà giống một diễn viên trong những bộ phim blaxploitation [1]. Phong cách của người Phi, tóc bông, xoăn phồng thành một ụ trên đầu. Một Pam Griver mặc áo thun sặc sỡ và áo bu dông da không tay.
— Cháu rất tiếc khi phải làm sống dậy những ký ức đau buồn, nhưng có lẽ cháu có vài thông tin có thể khiến hai cô quan tâm.
— Thông tin gì?
— Liên quan đến cháu gái của hai cô, Claire.
Ánh than hồng bùng lên trong mắt bà. Bà nhảy bật khỏi chiếc ghế bập bênh để la mắng tôi:
— Tao không thích trò tống tiền của mày đâu, đồ nhãi ranh! Nếu mày có điều gì cần nói với chúng tao thì nói luôn đi, còn không thì biến!
Gladys, người phụ nữ trẻ hơn, liền cứu viện tôi:
— Để cậu ta nói đi, Angie, trông cậu ta cũng có vẻ đáng tin đấy.
— Cái mặt đáng tín của lũ sâu mọt, đúng đấy! -Bà hét lên, rồi bỏ vào nhà, lôi theo hai đứa bé, như thể bà đang tìm cách đưa chúng vào nơi an toàn.
Tôi đã trò chuyện hồi lâu với Gladys. Bà có phong cách cổ điển hơn chị gái, gần giống với Claire: tóc dài và suôn, đường nét thanh tú, trang điểm rất tinh tế. Với chiếc váy trắng xẻ rất cao khiến ta không thể bỏ qua đôi chân trần, bà khiến tôi nhớ đến vỏ đĩa Four Seasons of Love. Album nhạc disco đó của Donna Summer có mặt trong tủ đĩa hát của bố mẹ tôi, và đã mang lại niềm vui cho những năm tôi còn rất nhỏ.
Nhã nhặn và tò mò, bà đồng ý kể với tôi về người chị gái đã qua đời. Không để tôi phải nài nỉ, bà xác nhận với tôi những gì Marlène Delatour, phóng viên tờ Miền Tây nước Pháp đã kể: Joyce Carlyle đúng là đã chết vì sốc thuốc, chưa đầy một tháng sau khi Claire bị bắt cóc.
— Sau từng ấy năm bỏ thuốc, đột nhiên cô Joyce lại tái nghiện sao?
— Làm sao trách chị ấy được? Chị ấy bị hủy hoại vì vụ con gái mất tích.
— Nhưng vào thời điểm cô ấy dùng thuốc quá liều, vẫn còn hy vọng tìm thấy Claire còn sống mà.
— Tinh thần căng thẳng và rối loạn đã tàn phá chị ấy. Cậu có con không, cậu Barthélémy?
Tôi cho bà xem ảnh Théo trên điện thoại.
— Cậu bé đang hít hà niềm vui sống! - Bà thốt lên. Trông cậu bé giống cậu lắm.
Thật ngốc nghếch, nhưng lần nào lời nhận xét đó cũng khiến tôi vui sướng. Trong khi tôi đang cảm ơn bà, cánh cửa mở ra. Angela lại xuất hiện, kẹp dưới cánh tay một tập album, và bà đến bên chúng tôi. Bà đã bình tĩnh lại và chủ động tham gia vào cuộc trò chuyện mà rõ ràng bà đã theo dõi nãy giờ từ đằng sau cửa sổ.
— Nếu cậu muốn hiểu về Joyce, thì phải luôn tâm niệm một sự thật trong đầu: em gái tôi là một đứa bồng bột, say mê, si tình. Tính tôi không như thế, nhưng tôi tôn trọng nó.
Câu nói của Anatole France vang lên trong đầu tôi: “Tôi vẫn thích sự điên cuồng của đam mê hơn là sự khôn ngoan của hờ hững.”
Angela trầm ngâm dùng tập album mà bà mang ra để quạt.
— Lúc còn trẻ, Joyce thường xuyên làm những chuyện dại dột, bà nói tiếp. Từ khi Claire ra đời, nó đã có cuộc sống ổn định hơn. Nó là một phụ nữ có học thức và là một bà mẹ tốt, nhưng vẫn mang trong mình thứ tia lửa đen tối đó, thứ xung động tự phá hủy bản thân thường có trong một số người. Một thứ thú vật nội tâm mà đôi khi cậu có thể thuần hóa trong suốt nhiều năm trời, đến mức tưởng như đã quật ngã nó. Nhung con thú ấy không bao giờ chết và tia lửa đó chỉ chờ dịp để cháy bùng trở lại.
— Hai cô đã không nhận thấy gì sao? Cháu tưởng là thời gian đó, cô ấy phải được mọi người bao bọc hết
Bà nhìn tôi với nỗi buồn vô hạn trong mắt.
— Chính tôi đã tìm thấy Joyce trên sàn phòng tắm với một chiếc kim tiêm cắm trên cánh tay. Và hẳn là chính tôi cũng có phần trách nhiệm trong cái chết của nó.
❀ ❀ ❀
[1] Blaxploitation là thể loại phim Mỹ trong những năm 1970, với các bộ phim như Coffy, Foxy Brows và Shaft. Cùng với âm nhạc sôi động của các nghệ sĩ như Issac Hayes và Curtis Mayfield, những bộ phim mang lại một phong cách mới cho cộng đồng da đen, một trong những cách cổ động cho tình yêu và quyền lợi.