Đại Minh Quan Đồ

Lượt đọc: 7758 | 13 Đánh giá: 8,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 103
Tử Đồng vào cửa

❊ ❊ ❊

Tại nội thất phòng của Diệp Tử Đồng, Diệp phương phu nhân tay bưng một chén thuốc, lòng đầy lo âu nhìn vị lão y sĩ đang bắt mạch cho con gái. Bà phát hiện con gái bị buồn nôn từ ba ngày trước, ban đầu cũng không quá để ý, nhưng rất nhanh đã nhận ra điều bất thường. Bà không dám đánh tiếng, ráng chịu hai ngày, cuối cùng không thể kiềm chế nổi sợ hãi trong lòng, đành lấy lý do khám bệnh cho con gái để mời một lão y sĩ giàu kinh nghiệm đến.

Trong phòng còn có Diệp Tô Đồng, Thiến Thiến cùng mấy nha hườn bà lão, ngoài ra còn có tẩu tẩu của Diệp Tử Đồng. Lòng Diệp phu nhân rối như tơ vò, hoàn toàn không có tâm trí trò chuyện sâu với Thiến Thiến. Vừa rồi khi con gái nhỏ giới thiệu Thiến Thiến là con gái Hộ bộ Thị lang, bà chỉ gật đầu đáp lại tự nhiên chứ không hề nghi ngờ.

Sau rèm trướng, sắc mặt Tử Đồng vàng vọt, môi không một chút máu. Lá thư Đại Lang gửi cho nàng vẫn nằm dưới gối, chưa kịp đọc thì mẫu thân đã dẫn y sĩ vào. Ban đầu cảm giác buồn nôn của nàng chưa đến mức dữ dội, nhưng sau khi bị phụ thân đánh, bụng dưới thường xuyên đau thắt dữ dội, khiến lồng ngực và dạ dày cuộn trào như sóng cuộn biển xô. Thật ra trong lòng nàng đã lờ mờ nhận ra điểm bất thường, hành kinh của nàng đã hai tháng không tới, đây là điều chưa từng xảy ra. Trong lòng nàng vừa sốt ruột vừa sợ hãi, nhưng lại không dám nói với mẫu thân, cứ thế nén chặt trong lòng, lâu dần thành ra lâm bệnh nặng.

Lúc này, lão y sĩ đã chẩn đoán xong, ông thở dài một tiếng, nói với Diệp phu nhân: "Phu nhân, ở đây không tiện nói chuyện, xin mời ra gian ngoài."

Sắc mặt Diệp phu nhân tái nhợt trong chớp mắt, chân bà như dẫm phải bùn nhão, xiêu vẹo bước theo y sĩ ra gian ngoài, giọng run rẩy hỏi: "Lưu y sĩ, lẽ nào con bé thật sự..."

Lão y sĩ chậm rãi gật đầu: "Không sai, lệnh ái là hỉ mạch!"

"Xoảng!" Chén thuốc từ tay Diệp phu nhân rơi xuống, vỡ tan tành. Thân hình bà chao đảo, mắt nhắm lại chực ngất đi.

"Mẫu thân!" Diệp Tô Đồng lao nhanh tới, vội vỡ đỡ lấy mẫu thân. Thấy mẫu thân sắp ngất, nàng vội nói với quản gia bà lão: "Thẩm thẩm, xin mời lão y sĩ sang phòng khách nghỉ ngơi trước, ở đây cứ giao cho con."

Trong phòng lập tức hỗn loạn, quản gia bà lão mời y sĩ ra ngoài, mấy nha hoàn luống cuống tay chân đỡ phu nhân ngồi xuống. Diệp phu nhân thở dài một tiếng: "Nghiệt duyên mà!"

Trong phòng, Diệp Tử Đồng lòng cũng như tro tàn, nàng khàn giọng gọi: "Thiến cô nương, muội có đó không?"

Thiến Thiến rảo bước tiến lên, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của nàng: "Diệp tiểu thư, chị có lời gì muốn nói với đại huynh, cứ nói với em."

Diệp Tử Đồng đã đầm đìa nước mắt. Những nỗi lo âu mấy ngày qua khiến nàng không thể kìm nén cảm xúc được nữa, bật khóc nức nở. Thiến Thiến cuống cuồng, không biết đã xảy ra chuyện gì, vội an ủi: "Chị yên tâm! Bây giờ em sẽ về ngay, bảo đại huynh đến thăm chị."

"Không! Chị không muốn huynh ấy đến. Chuyện này chị tự mình đối mặt. Em hãy nói với huynh ấy, chị mọi chuyện đều tốt." Diệp Tử Đồng lau nước mắt, nói với Thiến Thiến: "Em hãy nói với Đại Lang, dù có xảy ra chuyện gì, chị cũng sẽ không oán hận huynh ấy. Chỉ cần huynh ấy còn nhớ đến chị, chị đã mãn nguyện lắm rồi."

Thiến Thiến trong lòng kinh hãi không thôi, nàng vỗ nhẹ lên tay Tử Đồng rồi nhanh chóng đi ra gian ngoài. Diệp phu nhân lúc này đã đi tìm lão thái thái thương lượng, chỉ còn đại tẩu của Diệp Tử Đồng ở đó. Thiến Thiến thi lễ một cái rồi cười nói: "Đại tẩu, em không làm phiền nữa. Nhờ chị nói với Tô Đồng một tiếng, em xin phép về trước."

Diệp đại tẩu cũng chẳng còn tâm trí đâu để ý đến nàng, liền gật đầu, sai một tiểu nha hoàn đưa nàng ra ngoài. Thiến Thiến lên xe ngựa, hối thúc phu xe phóng nhanh về nhà.

Khác với sự hoảng hốt không biết làm sao của Diệp phu nhân, Diệp lão thái thái đối với chuyện này lại cực kỳ bình tĩnh. Bà đã từng trải qua thời kỳ chiến tranh loạn lạc cuối thời Nguyên, bao sóng gió lớn nhỏ cũng không làm bà sợ hãi, chút chuyện nhỏ này thì tính là gì. Bà trầm ngâm một hồi rồi dặn dò Diệp phu nhân: "Chuyện này dù thế nào cũng không được nói cho Thiên Minh biết, do hai mẹ con ta tự xử lý là được."

"Nhưng mẫu thân, chuyện này chúng ta xử lý thế nào đây?" Trong lòng Diệp phu nhân đã rối như tơ vò, hoàn toàn không hiểu ý đồ của lão thái thái.

"Con đừng hỏi nữa, đi mời trượng phu con đến đây trò chuyện với ta."

Sau bữa tối cả nhà quây quần trò chuyện vốn là truyền thống của Diệp gia, nhưng hôm nay lão thái thái lại đẩy sớm lên trước bữa tối. Tuy thấy hơi kỳ lạ, Diệp Thiên Minh vẫn ngoan ngoãn đến đại đường hậu trạch hầu chuyện mẫu thân. Từ sau khi Diệp Tử Đồng bị Diệp Thiên Minh đánh thương, Diệp lão phu nhân vô cùng bất mãn với sự hung ttàn bạo của con trai, suốt hai ngày liền không thèm ngó ngàng tới ông. Diệp Thiên Minh vì thế đã quỳ ngoài phòng mẫu thân cả đêm, lại dốc hết sức tìm danh y chữa trị cho con gái, lão thái thái mới gượng gạo tha thứ, đồng thời ép ông phải hứa không được đánh mắng con cái nữa.

Khách đường rất vắng vẻ, Tử Đồng bị thương không thể ra ngoài, Tô Đồng thì xưng xót người không muốn qua, cháu dâu phải chăm sóc Tử Đồng nên không dứt ra được, hai đứa cháu trai thì một đứa về quê thi hương, một đứa đang dốc lòng đọc sách. Trong khách đường chỉ có vợ chồng Diệp Thiên Minh và lão thái thái.

Cả ba đều không nói gì, nét mặt Diệp lão phu nhân càng lúc càng u ám. Bà gõ mạnh gậy chống xuống đất, tức giận mắng con trai: "Xem chuyện tốt ngươi làm kìa! Đánh Đại Đồng Đồng bị thương, giờ đến người nói chuyện cũng không có. Trước kia cháu trai, cháu gái, cháu dâu quây quần đông vui biết bao, giờ thì sao? Chỉ có ba người mắt tròn mắt dẹt nhìn nhau như gà chọi. Ta thà không cần các ngươi hầu hạ nữa, đi đi!"

Diệp Thiên Minh thấy mẫu thân lại nổi giận, hoảng hốt quỳ xuống: "Con làm mẫu thân tức giận, xin mẫu thân trừng phạt!"

"Trừng phạt?" Diệp lão phu nhân hừ lạnh một tiếng: "Ta làm sao dám trừng phạt ngươi! Ta mà phạt ngươi, chẳng nhẽ ngươi không dỡ bộ xương già này của ta ra chắc?"

Bên cạnh, Diệp phu nhân thấy trượng phu quỳ xuống, theo đúng thương lượng trước với lão thái thái, bà cũng vội vàng quỳ xuống bên cạnh Diệp Thiên Minh nói: "Mẫu thân, Thiên Minh trừng phạt con gái cũng là muốn tốt cho nó. Trước đây chúng con quá nuông chiều Tử Đồng, nếu không nghiêmgia quản giáo, e rằng sau này nó sẽ gây ra đại họa."

Diệp lão phu nhân thấy con dâu cũng quỳ, liền thở dài nói: "Các ngươi đứng lên đi! Ta là giận nó làm quan bao nhiêu năm nay mà đến chút tính toán cơ bản cũng không xong. Lớn chừng này rồi mà ăn nói vẫn như đứa trẻ, động chút là gào thét cắt đứt quan hệ với Lý gia. Ngươi mà thật sự dám làm vậy, danh tiếng Diệp gia ta ở quê nhà sẽ hỏng bết, ngươi có hiểu không?"

Diệp Thiên Minh đứng dậy, buông tay đứng bên cạnh mẫu thân, nhỏ giọng: "Con ngu đần, xin mẫu thân chỉ dạy."

"Chuyện này còn cần ta dạy sao?" Diệp lão phu nhân liếc ông một cái: "Ngươi có một đứa con gái gả không xong nhưng lại có kẻ si tình; đứa con gái khác người ta không coi trọng thì lại có bao kẻ tranh nhau đòi lấy. Nếu ta là ngươi, ta sẽ thành toàn cho Tử Đồng. Dù sao ngươi chẳng phải chê nó làm Cẩm Y Vệ sao? Như vậy Tiểu Đồng Đồng cũng được tự do, ngươi lại có thể tìm một người con rể thật sự vừa mắt, lại có thể giúp đỡ ngươi trên chốn quan trường, chẳng phải là một mũi tên trúng hai đích sao?"

Ý của mẫu thân đã quá rõ ràng, chính là muốn gả Tử Đồng cho Lý Duy Chính để đổi lấy việc Lý gia hủy hôn ước với Tô Đồng.

Điều này thật ra Diệp Thiên Minh cũng không muốn. Gả con gái lớn cho hắn thì chẳng phải cũng dính dáng đến sao? Trước đây hắn là Bách Hộ thì còn hy vọng hắn rời khỏi Cẩm Y Vệ, giờ làm Thiên Hộ rồi thì càng khó hơn. Mặc dù trong lòng không muốn, nhưng lệnh mẫu thân không dám trái, ông thở dài một tiếng rồi nói: "Chuyện này xin mẫu thân cho con suy nghĩ thêm."

"Được rồi! Ta cho ngươi suy nghĩ thêm, nhưng ngươi đừng mong trì hoãn. Chậm nhất là ngày mai phải cho ta câu trả lời rõ ràng."

Diệp Thiên Minh đầy âu lo trở về phòng. Ông không hiểu tại sao mẫu thân lại vội vã muốn gả Tử Đồng đi như vậy, lại còn ép ông ngày mai phải đưa ra câu trả lời. Biết trả lời thế nào đây? Diệp Thiên Minh bực bội ngồi trên ghế, không nói một lời. Lúc này, Diệp phu nhân cũng chậm rãi bước vào phòng, môi khẽ động, muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ thở dài một tiếng thật dài.

"Đã xảy ra chuyện gì?" Diệp Thiên Minh thấy vẻ mặt đầy u sầu của thê tử, không khỏi nảy sinh nghi ngờ.

"Lão gia," Diệp phu nhân ấp úng nói: "Chúng ta mau chóng gả Tử Đồng cho Lý Đại Lang đi!"

"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì! Con mau nói đi!"

Diệp Thiên Minh cuối cùng cũng nhận ra điểm bất thường. Chắc chắn đã có chuyện xảy ra, nếu không mẫu thân và thê tử sẽ không kỳ lạ như vậy. Diệp phu nhân thấy trượng phu cứ do dự mãi, tưởng rằng chỉ cần nói ra sự thật, ông vì muốn giấu giếm nỗi nhục mà sẽ gả Tử Đồng đi. Dưới sự gặng hỏi dồn dập của trượng phu, bà không thể giấu giếm thêm được nữa, đành ghé sát tai nói nhỏ: "Vừa rồi thiếp mời y sĩ đến chẩn đoán, Tử Đồng... là hỉ mạch."

"Cái gì!" Diệp Thiên Minh chết lặng. Ông chậm rãi quay đầu, nhìn thê tử với vẻ không thể tin nổi. "Hỉ mạch?" Trong đầu ông trống rỗng, rồi đột nhiên, một ngọn lửa tức giận chưa từng có bùng lên từ sâu thẳm tâm hồn. Ông phát tiết một cách điên loạn, vơ lấy chiếc ghế xông ra ngoài, gầm lên dữ dội: "Ta phải đi đánh chết cái đồ nghiệtchướng đó!"

Diệp phu nhân sợ đến hồn siêu phách tán, bà ôm chặt lấy chân trượng phu khóc lóc: "Lão gia, người không thể làm vậy! Con bé đã bị người đánh thương rồi, giờ mà đánh tiếp thì thật sự sẽ lấy mạng nó mất! Mẫu thân cũng sẽ không chịu nổi, nhà chúng ta tiêu tùng mất!"

Có lẽ nhắc đến mẫu thân làm Diệp Thiên Minh bình tĩnh lại đôi chút. Ông hạ chiếc ghế xuống, buông xuôi ngồi bệt xuống đất, phờ phạc hỏi: "Chuyện này có bao nhiêu người biết?"

"Đến nay ngoại trừ thiếp và mẫu thân ra, chưa có ai khác biết."

Diệp Thiên Minh lại im lặng. Hồi lâu sau, ông đột nhiên lạnh lùng hỏi: "Lão y sĩ đó còn ở đây không?"

Một câu nói nhắc nhở Diệp phu nhân. Bà bảo lão y sĩ đi nghỉ ngơi nhưng lại quên mất. Bà vội vàng nói: "Thiếp không biết ông ấy đã đi chưa, thiếp cho người đi xem ngay."

"Không cần, ta tự mình đi nói chuyện với ông ta." Thời khắc này, Diệp Thiên Minh cuối cùng đã hạ quyết tâm.

Trong phòng khách, vị y sĩ lòng bất an cúi đầu đi qua đi lại. Ông tên Dương Hồng Giản, là danh y ở kinh thành. Ông đã đợi ở phòng khách nhỏ gần một canh giờ, nhưng chủ nhà vẫn không ra tiếp đón. Ông cũng đoán chừng Diệp gia chắc đã loạn cào cào lên rồi, không rảnh tiếp mình. Ông thu dọn hòm thuốc chuẩn bị rời đi thì cửa mở, Diệp Thiên Minh sải bước đi vào.

"Để Dương y sĩ chờ lâu rồi!" Diệp Thiên Minh chắp tay xin lỗi.

"Không! Không! Diệp đại nhân công vụ bận rộn, tại hạ chỉ chờ một lát thôi, không sao cả."

Diệp Thiên Minh mỉm cười mời ông ngồi xuống. Lúc này nha hoàn bưng trà lên, Diệp Thiên Minh xua tay ra hiệu cho tất cả lui ra. Trong phòng chỉ còn lại hai người bọn họ. Diệp Thiên Minh thở dài một tiếng rồi nói: "Gia môn bất hạnh, xảy ra chuyện xấu hổ này. Tại hạ là người coi trọng danh dự, chuyện này xin Dương y sĩ giữ kín cho."

Dương y sĩ vội đứng dậy nói: "Diệp đại nhân yên tâm, tại hạ là người ăn cơm nghề này, tuyệt đối không tiết lộ riêng tư của bệnh nhân. Nếu tiết lộ ra ngoài, sau này tại hạ làm sao sống nổi?"

Diệp Thiên Minh nghe ông nói có lý, trái tim mới thả lỏng đôi chút. Ông mỉm cười, đẩy một túi nhỏ nặng trịch trong tay sang cho Dương y sĩ: "Đây là hai trăm lượng bạc, đa tạ Dương y sĩ đã đến chẩn bệnh."

Dương y sĩ kinh hãi. Ông đi khám bệnh nhiều nhất cũng chỉ thu hai lượng bạc tiền khám, làm sao có thể nhận hai trăm lượng! Ông vội vã xua tay: "Diệp đại nhân vẫn chưa yên tâm về tại hạ sao? Tại hạ đã nói thì tuyệt đối không tiết lộ, đây là quycủ của ngành chúng tôi. Bạc này tại hạ tuyệt đối không thể nhận, xin lỗi, tại hạ cáo lui!"

Nói xong ông đứng dậy định đi, nhưng Diệp Thiên Minh lại nắm chặt lấy tay ông, cười gượng nói: "Số bạc này đưa cho ông là có việc khác nhờ vả, không phải tiền khám bệnh. Dương y sĩ xin ngồi xuống."

Dương y sĩ đành ngồi xuống lại, ngơ ngác nhìn ông, không hiểu có chuyện gì mà đáng giá hai trăm lượng bạc. Diệp Thiên Minh do dự hồi lâu, cuối cùng nghiến răng nói: "Ta muốn nhờ Dương y sĩ bốc một thang thuốc, giúp ta phá bỏ cái nghiệt thai này!"

Dương y sĩ giật nảy người! Hóa ra là muốn ông phá thai! Thảo nào lại đưa hai trăm lượng bạc. Việc phá thai này phi đồng tiểu khả, tục ngữ có câu "phá thai như sinh non", một mặt gây tổn hại cực lớn đến sức khỏe người phụ nữ, rất có thể khiến nàng vĩnh viễn không thể mang thai nữa; mặt khác nếu là thai nam, đó là đòn đả kích nặng nề đối với nhà trai. Trước đây từng có tiền lệ, nhà gái giấu nhà trai lén lút phá thai, kết quả y sĩ bị nhà trai đánh chết. Huống chi thai của Diệp Tử Đồng đã ba tháng, đã thành hình rồi. Quan trọng hơn, đối với y sĩ mà nói, đây là hành vi vi phạm y đức, y sĩ có chút tiếng tăm tuyệt đối không ai nhận làm.

Sắc mặt Dương y sĩ lập tức sa sầm xuống. Diệp Thiên Minh bảo ông phá thai chẳng khác nào nhạo báng ông. Ông đứng dậy lạnh lùng nói: "Diệp đại nhân, đừng nói ông đưa hai trăm lượng bạc, cho dù đưa một nghìn lượng bạc cũng không được! Chuyện này trái với thiên đạo, thứ cho tại hạ không thể tuân mệnh, ông đi tìm người cao tay khác đi!"

Nói xong, ông không thèm đếm xỉa đến Diệp Thiên Minh nữa, quay lưng bước đi. Dương y sĩ vừa rời đi, Diệp phu nhân vốn rình nghe bên ngoài liền lao vào phòng quỳ xuống, khổ sở van xin Diệp Thiên Minh: "Lão gia, thiếp xin người hãy tha cho Tử Đồng đi! Con trẻ không biết chuyện làm sai, nhưng dù sao nó cũng là con của người! Người cứ nghe lời mẫu thân, gả Tử Đồng cho Lý Đại Lang đi, như vậy chẳng phải vẹn cả đôi đường sao? Lão gia, thiếp xin người đấy!"

"Bà đừng nói nữa! Chuyện này ta đã quyết định, bà không được can thiệp!" Lòng Diệp Thiên Minh sắt đá rắn rỏi, đã Dương y sĩ không chịu giúp ông phá thai, vậy ông sẽ đưa Diệp Tử Đồng về quê nhà, để người ở quê dùng phương pháp dân gian phá thai. Sự sống chết của con gái ông không thèm quan tâm, dù sao đi nữa cũng tuyệt đối không được để con gái ảnh hưởng đến tiền đồ của ông! Hơn nữa ngay đêm nay phải đi liền. Nếu con gái còn mạng sống sót, thì cho nó đi tu làm ni cô!

Ông gạt tay thê tử ra, cúi đầu răn đe thê tử một cách âm trầm: "Những chuyện bà vừa nghe thấy không được phép nói cho mẫu thân biết! Nếu không, đừng trách ta không khách khí với bà!"

Diệp phu nhân đau xót tột cùng. Nhớ đến sự nhẫn tâm của trượng phu và số phận bất hạnh của con gái, bà hoàn toàn bất lực, chỉ biết ôm mặt khóc nức nở.

Đêm đen đã lặng lẽ buông xuống, trăng vẫn chưa mọc. Những ngọn đèn trong các con hẻm lớn nhỏ ở kinh thành lần lượt thắp sáng. Trong phòng, Lý Duy Chính chắp tay sau lưng đi qua đi lại. Sau khi Thiến Thiến trở về đã kể lại chuyện Tử Đồng bị bệnh nặng cho hắn nghe, nàng cũng không biết tình hình cụ thể, chỉ nói sau khi y sĩ đến khám, Diệp phu nhân có chút thất thần, còn cảm xúc của Tử Đồng thì rất đau buồn.

Tâm trạng Lý Duy Chính vô cùng nặng nề. Hắn lờ mờ đoán được có lẽ Tử Đồng đã mang thai, nếu không Diệp gia sẽ không căng thẳng như vậy, Tử Đồng cũng sẽ không ủ rũ đến thế. Hắn cũng biết đây là trách nhiệm của mình, sự lỗ mãng nhất thời của hắn đã gây ra hậu quả nghiêm trọng cho Tử Đồng. Trong lòng hắn vô cùng hối hận, nhưng chuyện đã rồi, chẳng có thuốc hối hận nào để mua cả. Bây giờ điều hắn cần làm chỉ có một: gánh vác trách nhiệm này.

Lúc này, bên ngoài có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng. "Vào đi!" Lý Duy Chính giật mình khỏi dòng suy nghĩ. Cửa mở, thân tùy Tiêu Tam Lang dẫn một người vào, chính là danh y Dương Hồng Giản đã khám bệnh cho Diệp Tử Đồng lúc chiều. Ông vừa về đến nhà đã bị Cẩm Y Vệ mời đi, nói là Thiên Hộ tìm ông. Trong lòng Dương Hồng Giản thắc mắc bất an, hôm nay đúng là xui xẻo, vừa rồi bị Diệp Thiên Minh ép phá thai, giờ lại bị Cẩm Y Vệ Thiên Hộ mời đến chẩn bệnh. Ông thở dài trong lòng nhưng lại không dám không đến.

"Tham kiến Thiên Hộ đại nhân!" Đối với Lý Duy Chính, thái độ của Dương Hồng Giản rõ ràng cung kính hơn nhiều. Diệp Thiên Minh là quan văn, không dám làm gì ông, nhưng Lý Duy Chính lại là Cẩm Y Vệ Thiên Hộ, ma vương giết người không chớp mắt, nếu sơ suất một chút là bị tống vào Chế Ngục tra tấn, chết thế nào còn không biết nữa là!

"Dương tiên sinh không cần đa lễ, xin mời ngồi." Lý Duy Chính cũng rất lịch sự mời ông ngồi xuống, lại sai người dâng trà. Nhưng hắn càng như vậy, trong lòng Dương Hồng Giản càng bất an. Theo lý mà nói, nếu là xem bệnh thì phải đi gặp bệnh nhân trước chứ, sao lại ngồi uống trà trước thế này? Trong lòng ông đánh lô tô, run rẩy hỏi: "Không biết đại nhân tìm tại hạ đến là..."

Lý Duy Chính nhận ra sự căng thẳng của ông, liền mỉm cười nhẹ nói: "Ta tìm ông đến là muốn hỏi một chút về chuyện thiên kim của Diệp đại nhân. Nghe nói chiều nay ông đã đến chẩn bệnh cho cô ấy."

Dương Hồng Giản vẫn chưa hiểu ra, Diệp đại tiểu thư bị bệnh thì có liên quan gì đến Cẩm Y Vệ? Trong đầu ông đột nhiên nảy ra một ý nghĩ: Lẽ nào kẻ làm Diệp tiểu thư mang thai là trọng phạm gì đó, nên Cẩm Y Vệ đang thu thập chứng cứ?

Nảy ra ý nghĩ này, trong lòng ông càng thêm hoảng hốt. Bản thân chớ có dính vào đại án gì đấy, răng rắc đánh vào nhau ken kẹt. Lý Duy Chính thấy ông sợ hãi như vậy cũng giật mình, lập tức hiểu ra ngay. Chắc chắn vị y sĩ này tưởng mình đang phá án. Vốn dĩ chuyện này hắn cũng chưa biết mở lời thế nào, thấy y sĩ hiểu nhầm, hắn đành đâm lao thì phải theo lao, lạnh lùng nói: "Đã ông đoán ra rồi thì ta cũng không giấu ông. Ta đang điều tra Diệp Thiên Minh. Nếu ông biết điều thì hãy nắm lấy cơ hội này nói hết những gì biết ra, ta sẽ thả ông về nhà, chuyện này từ nay về sau không liên quan đến ông nữa. Nếu không, sáng mai ông sẽ phải vào nha môn Cẩm Y Vệ đàm đạo đấy, lúc đó không có trà uống đâu."

Dương Hồng Giản không thể ngồi yên được nữa, ông đứng dậy khom người nói: "Xin Thiên Hộ đại nhân cứ hỏi, tại hạ biết gì nói nấy!"

Bản tính con người đều có điểm yếu. Dương Hồng Giản sở dĩ đanh thép từ chối Diệp Thiên Minh là vì việc phá thai sẽ làm hỏng danh tiếng của ông, mà ông cũng không thiếu tiền, cho nên Diệp Thiên Minh dùng tiền hối lộ ông chẳng có tác dụng gì. Quan trọng hơn, Diệp Thiên Minh là quan văn, đối với loại quan văn nho nhã lễ độ này ông chẳng có gì phải sợ. Nhưng Lý Duy Chính thì khác, tuy không đưa tiền nhưng hắn lại có thứ quyền lực làm Dương Hồng Giản sợ nhất: cái chết! Lý Duy Chính có thể làm ông biến mất khỏi cõi đời như bóp chết một con kiến, đây chính là điều Dương Hồng Giản sợ nhất. Đứng trước sự đe dọa của cái chết, mọi đạo đức nghề nghiệp và nguyên tắc làm người đều trở nên không còn quan trọng nữa.

"Rất tốt, ta hỏi ông, Diệp gia tiểu thư rốt cuộc là bệnh gì, có phải đã mang thai rồi không?" Lý Duy Chính hỏi rất hờ hững, cứ như thể thật sự đang tra án.

Dương Hồng Giản run rẩy đáp: "Phải! Tiểu tiểu thư quả thực đã có thai, tiểu nhân đoán chừng đã được ba tháng rồi."

Lý Duy Chính nửa ngày không nói năng gì. Quả nhiên đúng như hắn đoán, Tử Đồng thật sự mang thai rồi! Trong lòng hắn dấy lên sóng gió kinh hoàng, chỉ muốn mọc thêm cánh bay ngay đến Diệp gia. Nhưng nét mặt hắn vẫn rất bình thản, nhấp một ngụm trà rồi lại hỏi: "Vậy thái độ của Diệp gia thế nào? Có phản ứng gì không?"

"Báo bẩm Thiên Hộ, xem bệnh xong tiểu nhân liền sang phòng khách chờ. Thái độ của Diệp gia ra sao tiểu nhân thật sự không rõ. Tuy nhiên sau đó Diệp đại nhân lại tìm tiểu nhân, ông ấy muốn..."

"Ông ta muốn làm gì?" Giọng Lý Duy Chính đột nhiên trở nên nghiêm khắc, sự căng thẳng trên mặt không thể giấu giếm thêm được nữa.

"Ông ấy muốn... muốn tiểu nhân giúp ông ấy phá thai, nhưng tiểu nhân kiên quyết không đồng ý!"

Trong một con hẻm nhỏ, Lý Duy Chính mặc Phi Ngư phục Cẩm Y Vệ cưỡi trên lưng ngựa, hông đeo Trúc Xuân đao, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào đại môn Diệp phủ cách đó ngũ thập bước. Lúc này trong lòng hắn tối tăm mù mịt. Quyết định phá thai của Diệp Thiên Minh đã chặt đứt chút hy vọng cuối cùng của hắn dành cho Diệp Thiên Minh. Nếu không phải vì ông ta là phụ thân của Diệp Tử Đồng, hắn sẽ không ngần ngại kéo ông ta vào vụ án Chu Đức Hưng. Có lẽ chính Lý Duy Chính cũng không nhận ra, khi hắn dùng thủ đoạn máu me tàn nhẫn nhất để giành lấy quyền lực ở Tam sở, trái tim hắn đã dần trở nên uám. Đã đứng trong hũ phẩm nhuộm, áo khó mà giữ trắng.

Diệp Tử Đồng là người phụ nữ của hắn, đứa trẻ trong bụng nàng cũng là giọt máu của hắn. Khi chưa được sự đồng ý của hắn, Diệp Thiên Minh lại muốn tước đoạt mạng sống của đứa con hắn! Trong mắt Lý Duy Chính không khỏi bắn ra một tia sát khí.

Phía sau hắn, ngũ thập danh hiệu hiệu Cẩm Y Vệ trang bị tận răng im lặng không thốt một lời, chờ đợi một mệnh lệnh của Thiên Hộ. Mấy khoảnh khắc sau, cửa Diệp phủ mở ra, trong màn đêm chỉ thấy Diệp Thiên Minh sải bước đi ra. Ông ta nhìn Lý Duy Chính cách đó mấy chục bước, gầm lên: "Lý Duy Chính, ngươi còn mặt mũi đến gặp ta sao?"

"Nàng đâu rồi?" Lý Duy Chính lạnh lùng nói.

Diệp Thiên Minh cười khẩy: "Lý Thiên Hộ thậm chí còn mặc cảquan phục, không sợ ta lên trước mặt Hoàng thượng hặc tấu ngươi dĩ công mưu tư sao?"

"Nàng đâu rồi?" Lý Duy Chính lại lạnh lùng hỏi lại lần nữa.

Trong lòng Diệp Thiên Minh cũng có chút căng thẳng. Sự lạnh nhạt của Lý Duy Chính khiến ông không còn nhìn thấy hình ảnh một Lý Đại Lang ôn hòa lễ độ trước kia nữa, mà thật sự là một Cẩm Y Vệ Thiên Hộ tàn nhẫn độc ác. Ông biết Cẩm Y Vệ phá án từ trước đến nay đều tuân theo nguyên tắc "thà giết nhầm một nghìn còn hơn bỏ sót một người". Dưới nguyên tắc này, Hoàng thượng sẽ không trách phạt ưng khuyển của mình. Đây cũng là nguyên nhân chính khiến Diệp Thiên Minh không dám công khai hủy hôn, trong xương tủy ông cũng không dám thật sự đắc tội với Lý Duy Chính.

Diệp Thiên Minh ho một tiếng, nói lớn: "Chuyện ngươi làm tự ngươi biết rõ! Mấy ngày trước ta đã đưa Tử Đồng về quê rồi, nó đã gả cho người khác, từ nay về sau không liên quan nửa điểm đến ngươi!"

Lý Duy Chính nhìn chằm chằm vào mắt ông. Hồi lâu sau, hắn đột nhiên quay đầu ngựa bỏ đi. Trong chớp mắt, trước cửa Diệp phủ lạnh lẽo quạnh quẽ, không còn một ai. Diệp Thiên Minh gãi gãi gáy, ông đương nhiên biết Lý Duy Chính sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy. Thật ra hai canh giờ trước ông đã áp giải Diệp Tử Đồng đi rồi. Trong lòng ông đột nhiên rùng mình một cái: Lẽ nào hắn đi đuổi theo?

Nghĩ đến đây, Diệp Thiên Minh lòng sốt sắn như lửa đốt. Ông lập tức sai người thắng xe ngựa, đuổi theo hướng Tụ Bảo môn.

Diệp Thiên Minh vừa đi, trong màn đêm xuất hiện hai hiệu hiệu Cẩm Y Vệ. Một người bám theo Diệp Thiên Minh, còn người kia thì đi báo tin cho Lý Duy Chính.

Xe ngựa của Diệp Tử Đồng đã rời khỏi kinh thành mười dặm. Mười mấy gia đình nô bọc canh giữ nghiêm ngặt xung quanh. Bọ họ nhận lệnh không được để Diệp Tử Đồng bỏ trốn, giải nàng về quê nhà. Ngay cả cửa sổ xe cũng bị đóng đinh bằng những thanh gỗ từ bên trong. Diệp Tử Đồng qua kẽ hở thanh gỗ nhìn bóng tường thành ngày càng xa, trong lòng tràn ngập đau thương. Đây là số phận của nàng sao? Phía trước sương đen giăng lối, thăm thẳm không thấy bình minh.

"Tiểu thư, lão gia sao có thể làm như vậy, coi chúng ta như tù nhân thế này?" Tiểu nha hoàn bên cạnh nhìn những thanh gỗ trên cửa sổ, giận dữ nói: "Làm gì có người cha nào đối xử với con gái như vậy! Tiểu thư rốt cuộc phạm phải lỗi gì chứ, hết đánh mắng giờ lại đòi giải về quê, thế mà cũng uổng công ông ấy là người đọc sách!"

"Đừng nói nữa." Diệp Tử Đồng ngơ ngác nhìn quan đạo ngoài cửa sổ xe. Lúc này, nàng thèm khát biết bao Đại Lang có thể cưỡi ngựa lao tới đưa nàng đi, đưa đến nơi chân trời góc bể, đưa đến ngọn núi không bóng người. Nàng đã chán ngấy thế gian này rồi. Nhưng nàng cũng biết, điều này chỉ có thể xuất hiện trong giấc mơ của nàng mà thôi.

"Đại Lang, vĩnh biệt!" Diệp Tử Đồng nhỏ giọng lẩm bẩm: "Thiếp sẽ sinh đứa con của huynh ra, nuôi nấng nó nên người. Hãy quên thiếp đi! Đại Lang, chúc huynh được hạnh phúc."

Những giọt nước mắt to tròn lăn dài trên mặt nàng, nàng ôm mặt sụt sùi khóc nhỏ. Đau khổ và bất lực đã hoàn toàn nuốt chửng nàng.

Đúng lúc này, từ xa đột nhiên vang lên tiếng vó ngựa dồn dập như mưa rào. Chỉ thấy một chiến mã dẫn đầu, như một mũi tên sắc bén lao về phía này. Người đi đầu sắc mặt lạnh như băng giá, chính là Lý Duy Chính!

Hắn đuổi kịp trước Diệp Thiên Minh, chặn chiếc xe ngựa của Diệp Tử Đồng lại. Trong đêm đen, mười mấy gia đinh xung quanh thấy một Cẩm Y Vệ xông tới, họ sợ giật nảy người,phân phân lùi lại vài bước. Lúc này, ngũ thập danh hiệu hiệu Cẩm Y Vệ cũng đã kéo đến. Bọn họphân phân tuốt Tú Xuân đao, lạnh lùng chĩa vào đám gia đinh.

"Để Diệp tiểu thư lại, các ngươi cút!" Lý Duy Chính không nói nhiều, nhưng lời nói tràn ngập sự hống hách, chẳng có đạo lý gì để nói. Hắn và Diệp Thiên Minh đã xé rách mặt nạ rồi, hoặc là Diệp Tử Đồng bị đưa về quê phá thai, hoặc là hắn cướp Diệp Tử Đồng đi. Khi nhìn thấy những thanh gỗ ngang dọc trên cửa sổ xe, trái tim hắn lại một lần nữa bị sát khí bao phủ.

"Đại Lang!" Trong cửa xe, Diệp Tử Đồng đột nhiên vui mừng khôn xiết. Sự xuất hiện đột ngột của người yêu khiến nàng như nhìn thấy ánh sáng hy vọng trong đêm đen mịt mùng. Lồng ngực nàng dâng lên niềm vui sướng điên cuồng: Huynh ấy đến rồi! Huynh ấy không hề quên mình!

Trong mắt Lý Duy Chính cũng hiện lên một tia dịu dàng. Hắn vẫy vẫy tay với nàng, rồi ngoảnh lại nói với đám gia đinh: "Các ngươi về nói với Diệp lão gia, cứ bảo Lý Duy Chính ta đã đưa người phụ nữ của mình đi rồi! Ông ta muốn thế nào, ta hầu tới cùng!"

"Đại Lang, huynh không thể trở mặt với phụ thân! Để thiếp đi van xin phụ thân, ông ấy sẽ cho chúng ta ở bên nhau mà!" Diệp Tử Đồng sau phút vui mừng lại trở nên hoảng hốt. Nàng không ngờ người yêu và phụ thân lại căng thẳng đến mức này. Nàng càng không biết mục đích phụ thân bắt nàng về quê chính là ép nàng phá thai.

Lý Duy Chính lắc đầu không nói, chỉ xua tay một cái. Đám Cẩm Y Vệ từ từ áp sát đám gia đinh, chuẩn bị ra tay. Đám gia đinh thấy thế không xong liền vội vàng quay đầu ngựa tháo chạy, trong chớp mắt đã chạy sạch không còn một ai.

Lý Duy Chính tiến lại gần cửa xe, dùng lực bẻ gãy tất cả các thanh gỗ, dịu dàng nói với Diệp Tử Đồng: "Tử Đồng, anh cũng là bất đắc dĩ. Dù chỉ còn một chút hy vọng, anh cũng sẽ không dùng hạ sách này. Em có biết phụ thân em đưa em về quê là muốn phá bỏ đứa con trong bụng em không? Anh tuyệt đối không cho phép!"

Diệp Tử Đồng ngơ ngác. "Phá thai?" Nàng vạn lần không ngờ phụ thân lại muốn nàng phá thai! "Không, không, con tuyệt đối không làm!" Nàng liều mạng lắc đầu. Đêm qua nàng thậm chí đã cảm nhận được nhịp đập trái tim của đứa trẻ, cảm giác lần đầu làm mẹ vừa mới có, sao có thể tước đoạt một cách tàn nhẫn như vậy!

"Tử Đồng, theo anh về nhà đi!" Lý Duy Chính dịu dàng nhìn vào mắt nàng. Diệp Tử Đồng chới với trong mê mang, đi đâu về đâu nàng cũng không biết, chỉ bản năng gật gật đầu.

"Chúng ta đi!" Lý Duy Chính xua tay, xe ngựa từ từ chuyển bánh, đi theo đường cũ trở về. Nhưng đi chưa được bao xa, xe ngựa của Diệp Thiên Minh đã đuổi kịp, phía sau còn có mười mấy gia đinh vừa rồi. Ông ta nhảy xuống xe ngựa, giận dữ lao đến trước xe gầm lên: "Tử Đồng, con bước xuống đây cho ta!"

Bên cửa xe lộ ra khuôn mặt tái nhợt của Diệp Tử Đồng, nàng thốt lên một tiếng nhỏ: "Phụ thân."

"Đồ nghiệtchướng! Con còn muốn sai càng thêm sai nữa sao?" Giọng Diệp Thiên Minh cực kỳ nghiêm khắc.

Lý Duy Chính rất bình tĩnh đứng một bên không xen vào. Những gì cần nói hắn đã nói, những gì cần làm cũng đã làm. Lần này hắn muốn đưa ra lựa chọn cho Diệp Tử Đồng, đi đâu về đâu đều tùy thuộc vào bản thân nàng.

Trong mắt Diệp Tử Đồng hiện lên vẻ đau đớn, giọng nàng run rẩy: "Phụ thân, xin người thành toàn cho chúng con đi!"

"Không được! Con bắt buộc phải về quê!" Diệp Thiên Minh chém đinh chặt sắt, không có chút thương lượng nào.

Diệp Tử Đồng im lặng. Hồi lâu sau nàng mới nhỏ giọng hỏi: "Phụ thân, con chỉ muốn hỏi người một điều: Người nhất quyết bắt con về quê là muốn phá bỏ đứa trẻ trong bụng con sao?"

Diệp Thiên Minh ngẩn ra. Ông ta liếc nhìn Lý Duy Chính một cái, hạ thấp giọng nói: "Con còn trẻ, sau này còn nhiều cơ hội. Đừng bướng bỉnh với phụ thân nữa, nghe lời phụ thân, biết chưa?"

Diệp Tử Đồng đột nhiên bước xuống xe ngựa. Nàng quỳ hai gối xuống đất, cung kính dập đầu ba cái với phụ thân, bình tĩnh nói: "Phụ thân, người có đánh con, phạt con thế nào con cũng không một lời oán hận. Nhưng đứa trẻ là vô tội. Phụ thân, xin tha lỗi cho sự bất hiếu của con."

"Con!" Diệp Thiên Minh tức đến toàn thân run rẩy. Ông ta kìm nén ngọn lửa giận ngút trời, hỏi lại lần nữa: "Ta cho con một cơ hội nữa, con rốt cuộc có chịu về quê không?"

Diệp Tử Đồng thẳng lưng, nước mắt đột nhiên tuôn ra từ mắt nàng, nhưng nàng vẫn chậm rãi lắc đầu, thái độ cực kỳ kiên định.

Diệp Thiên Minh lùi lại hai bước. Ông ta nhìn Diệp Tử Đồng một cách âm u, gằn từng chữ: "Được! Từ hôm nay trở đi, Diệp Thiên Minh ta không còn đứa con gái như con nữa! Quan hệ phụ nữ chúng ta từ đây dứt tình đoạn nghĩa!"

Nói xong, ông ta hừ mạnh một tiếng với Lý Duy Chính rồi quay lưng sải bước rời đi. Diệp Tử Đồng nhìn bóng lưng tuyệt tình của phụ thân, mắt nàng tối sầm lại, ngất xỉu ngay tại chỗ.

[TIÊU ĐỀ]: Chưa có tiêu đề

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 28 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »