Đại Minh Quan Đồ

Lượt đọc: 7957 | 13 Đánh giá: 8,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 131
Bảo thuyền xuất phát

❊ ❊ ❊

Người phụ nữ Cao Ly tên Vương Thuận Cơ mặc một chiếc áo ngắn bằng vải xanh bình thường, quấn khăn, tóc búi kiểu nha hoàn, không khác gì những tớ gái bình thường ở Đại Minh, hơn nữa tiếng Hán của nàng nói rất tốt, nếu không phải vì Lý Duy Chính đã gặp nàng vào giữa trưa, thì hoàn toàn không ngờ nàng lại là người Cao Ly.

Vương Thuận Cơ cụp mắt cúi đầu đặt một chén trà trước mặt Lý Duy Chính, lại hành lễ với Thiến Thiến, rồi thong thả lui ra ngoài. Nhưng ngay khoảnh khắc nàng bước tới cửa, Lý Duy Chính liếc thấy nàng lén nhìn mình một cái, trong mắt lộ ra ánh nhìn khẩn cầu.

Đợi nàng bước ra khỏi phòng, Lý Duy Chính không để lộ sơ hở mà hỏi Thiến Thiến: "Nàng ta là ai?"

"Thiếp quên mất không nói với đại ca, chiều nay thiếp đi mua thức ăn, khi về thì thấy nàng ấy ngồi trơ trọi một mình trước cửa nhà chúng ta. Nàng ấy nói mình là người Cao Ly, tên Vương Thuận Cơ, cha mẹ đã chết trong nội loạn ở Cao Ly, người chú trong họ đưa nàng ấy trốn sang Đại Minh, kết quả ông chú chê nàng ấy là gánh nặng nên đã bỏ rơi nàng ấy. Nàng ấy không biết phải làm sao, thiếp thấy có hai người đàn ông bên cạnh đang có ý đồ xấu với nàng ấy nên đã đưa nàng ấy về."

Thiến Thiến lại nhớ tới thân thế của mình, mắt nàng hơi đỏ lên, nhỏ giọng hỏi Lý Duy Chính: "Đại ca, nàng ấy thật sự rất đáng thương, có thể giữ nàng ấy lại không?"

Lý Duy Chính lại thầm cười khẩy một tiếng, người phụ nữ Cao Ly này rất thông minh, cơ bản đều nói thật, nàng cũng biết không giấu nổi mình, nhưng chỗ mấu chốt lại nói dối. Ba mươi ba người bọn họ bị quan binh giải áp, làm sao có thể nói đi là đi được? Mục tiêu của nàng rất rõ ràng, chính là muốn ở lại bên cạnh mình, cho nên nàng mới nhắm vào Thiến Thiến và lợi dụng lòng đồng cảm của Thiến Thiến.

Nghĩ đến đây, Lý Duy Chính bèn ôn tồn nói với Thiến Thiến: "Người phụ nữ này chiều nay ta đã gặp qua, chú của nàng ta nói muốn tặng nàng ta cho ta nhưng bị ta thẳng thừng từ chối. Rõ ràng nàng ta cố ý tìm đến nàng, nàng đừng mắc mưu nàng ta."

"Nhưng điều này cũng không thể chứng minh được vấn đề gì, có lẽ nàng ấy chỉ muốn đến nương tựa chúng ta. Đại ca, huynh cảm thấy người Cao Ly có thể đối phó huynh sao?"

Lý Duy Chính trầm ngâm không nói, người Cao Ly dĩ nhiên không muốn đối phó với mình, nhưng chuyện này sẽ để lại thóp cho kẻ có ý đồ xấu. Tuy nhiên hắn cũng có chút nghi vấn, trong hai người Cao Ly lọt lưới, ngoài Vương Thuận Cơ này ra thì còn có ai? Bọn họ đã lọt lưới bằng cách nào? Còn nữa, tại sao Vương Thuận Cơ này lại luôn muốn nương tựa mình, ý đồ là gì?

"Thiến Thiến, nàng đi gọi Vương Thuận Cơ này vào đây, ta có chuyện muốn hỏi nàng ta."

Rất nhanh, Vương Thuận Cơ được gọi vào trong phòng, Thiến Thiến cũng biết ý lui ra ngoài. Người phụ nữ Cao Ly này rủ đầu, hai tay để phía trước, thái độ hết sức cung kính. Lý Duy Chính lại lạnh lùng nhìn nàng, hồi lâu mới hỏi: "Theo ta được biết, có hai người Cao Ly lọt lưới, một người là cô, người còn lại chắc là chú của cô, Vương Trung Thành đúng không?"

"Phải!" Vương Thuận Cơ nhỏ giọng đáp.

"Rất tốt, các người làm sao lọt lưới được?" Lý Duy Chính lại tiếp tục hỏi.

"Chú của thần nữ dùng năm mươi lạng vàng đút lót cho Bách hộ giải áp chúng thần nữ vào thành, giữa đường hắn liền thả chúng thần nữ ra. Chú không đưa thần nữ đi cùng mà bảo thần nữ tự đến tìm ngài."

Cho đến hiện tại, những lời người phụ nữ này trả lời đều là sự thật. Nàng rất thông minh, biết những chuyện này không thể giấu nổi nên vô cùng hợp tác trả lời câu hỏi của Lý Duy Chính.

"Cô trả lời rất tốt, nhưng những chuyện này đều không quan trọng, mấu chốt là ta muốn biết tại sao cô lại muốn nương tựa ta? Nếu ta lại giao cô đến kinh thành lần nữa thì sao? Chú của cô tốn công tốn sức giúp cô trốn ra chẳng phải là vô ích sao? Còn nữa, đã tốn tiền lớn giúp cô trốn ra, ông ta lại vứt bỏ cô, đây chẳng phải là vẽ chuyện sao? Cho nên, ta biết các người nhất định có ý đồ, ta thấy cô tốt nhất nên nói thật."

Câu hỏi của Lý Duy Chính rất sắc bén, từng câu đều gõ trúng điểm mấu chốt. Vương Thuận Cơ lại chậm rãi ngẩng đầu, trên mặt dần hiện ra một nụ cười lẳng lơ, chỉ là nụ cười mang chút quyến rũ này lại rất không ăn khớp với gương mặt tú lệ của nàng, khiến người ta cảm thấy nàng đang cố tỏ ra lúng liếng. Ngay sau đó nàng lại cởi áo ngoài, chiếc áo ngắn quấn ngang eo, thân trên không còn mảnh vải, phô ra làn da trắng nõn như ngọc tuyết khắp người, đường cong tuyệt mỹ đến cực điểm. Bàn tay nàng đột nhiên buông khỏi trước ngực, đôi gò bồng đảo căng tròn khẽ nẩy lên xuống một nhịp. Khoảnh khắc này nụ cười quyến rũ của nàng đã biến mất, nàng chậm rãi nhắm mắt lại, thân thể dường như đang run rẩy nhẹ.

"Bốp!" Một tiếng động lớn vang lên, Lý Duy Chính đập mạnh xuống bàn, nghiêm giọng quát: "Người đâu!"

Bên ngoài lập tức dồn dập tiếng bước chân xông đến tận cửa. Vương Thuận Cơ sợ tới mức toàn thân giật bắn, cuống quít kéo áo che lại trước ngực. Cánh cửa "rầm" một tiếng bị đẩy ra, mấy thân binh xông vào, cúi người nói: "Mời đại nhân sai bảo!"

Lý Duy Chính chỉ vào Vương Thuận Cơ, hung hăng nói: "Người phụ nữ này là gián điệp Cao Ly, lôi xuống cho ta, dùng thủ đoạn tàn khốc nhất của Cẩm Y Vệ để tra hỏi khẩu cung, không được nể tình dù chỉ một chút."

"Rõ!" Hai thân binh bước lên định bắt Vương Thuận Cơ. Vương Thuận Cơ "sụp" một tiếng quỳ sụp trước mặt Lý Duy Chính, phủ phục dưới đất không kìm được òa khóc nức nở. Lúc này, Thiến Thiến nghe thấy tiếng quát giận dữ của Lý Duy Chính cũng xông vào, nàng thấy Vương Thuận Cơ nằm phục dưới đất, quần áo xộc xệch, tấm lưng phía sau còn để hở một nửa. Nàng đột nhiên ngẩng đầu, tức giận nhìn chằm chằm Lý Duy Chính, trong mắt tràn ngập một sự đau lòng và thất vọng chưa từng có. Nàng chậm rãi lắc đầu, lặng lẽ lấy từ trong tủ ra một chiếc áo khoác của mình đắp lên người Vương Thuận Cơ.

"Cô đừng sợ, cùng tôi sang phòng khác. Nếu huynh ấy còn dám ăn hiếp cô, tôi sẽ đưa cô về kinh thành."

"Không!" Vương Thuận Cơ không chịu đứng dậy, nghẹn ngào nói: "Cảm ơn Thiến tiểu thư, chuyện không phải như cô nghĩ đâu, là do tôi đã không nói thật."

Lý Duy Chính đột nhiên xua tay, nói với mấy thân binh: "Mấy người các ngươi lui ra trước đi."

Hắn lại nói với Thiến Thiến: "Nàng cũng lui ra ngoài trước đi."

Thiến Thiến nhìn sâu Lý Duy Chính một cái, nàng không nói một lời rời khỏi phòng, rồi tiện tay khép nhẹ cửa lại.

Lý Duy Chính hiển nhiên không chú ý tới sự thay đổi cảm xúc của Thiến Thiến, toàn bộ tâm trí hắn đều đặt trên người Vương Thuận Cơ này. Hắn chắp tay sau lưng đi tới trước mặt Vương Thuận Cơ, lạnh giọng nói: "Cô quá coi thường ta rồi, cô tưởng dùng thân xác là có thể mê hoặc được ta sao? Nếu ta đến chút dụ dỗ này cũng không kháng cự nổi thì làm sao leo lên được vị trí Chỉ huy sứ Uy Hải vệ? Cô nói đi! Nói thật cho ta biết, cô rốt cuộc là ai? Còn người chú kia của cô tên thật là gì, ông ta đã đi đâu?"

Một lúc sau, Vương Thuận Cơ đứng dậy, nàng lau đi nước mắt, chỉnh đốn lại quần áo tử tế, lúc này mới nhỏ giọng nói: "Tên thật của thần nữ đúng là Vương Thuận Cơ, chỉ có điều bình thường mọi người đều gọi thần nữ là Trường Bình công chúa, không ai biết tên thật của thần nữ. Cha thần nữ chính là Quốc vương Cao Ly bị tên tặc tử Lý Thành Quế hại chết vào tháng Mười năm ngoái. Lý Thành Quế lại lập Vương Dao làm bù nhìn, đồng thời tàn sát dã man tông thất họ Vương ở Khai Kinh. Khi đó thần nữ vì không ở Khai Kinh nên mới thoát được một mạng, được cựu thần của phụ vương là Thôi thúc thúc giấu đi. Vì động tĩnh quá dữ dội, Thôi thúc thúc quyết định đưa thần nữ trốn khỏi Cao Ly, trên biển lại gặp phải Oa khấu, kết quả được Lại tướng quân của các người cứu giúp."

Lý Duy Chính chậm rãi gật đầu, thì ra nàng là công chúa Cao Ly, bảo sao lại nói được một pho tiếng Hán lưu loát. Thực ra Lý Duy Chính chính là vì nàng nói tiếng Hán quá trôi chảy nên mới nghi ngờ thân phận thực sự của nàng. Người Cao Ly bình thường có lẽ nói được vài câu tiếng Hán, nhưng mấy ai lưu loát như nàng, huống chi lại là phụ nữ, chỉ có thể giải thích là thân phận của nàng không tầm thường.

"Thì ra tên Vương Trung Thành đó họ Thôi, ông ta đi đâu rồi?"

Vương Thuận Cơ lắc đầu, "Thần nữ cũng không biết ông ấy đi đâu, ông ấy chỉ nói đi tìm người có thể giúp chúng thần nữ khôi phục đất nước."

Lý Duy Chính nhìn chằm chằm vào mắt nàng, đoán chừng nàng không nói dối, liền tiếp tục hỏi: "Đã một lòng bảo vệ cô suốt chặng đường, vậy tại sao lại muốn tặng cô cho ta?"

Vương Thuận Cơ thở dài một tiếng, có những chuyện nàng muốn giấu cũng không giấu nổi nữa, đã giấu không xong thân phận thì nàng chỉ có thể phó mặc cho số phận. Nàng không còn giấu giếm nửa lời, bộc bạch nói: "Bởi vì thần nữ tuyệt đối không thể vào kinh thành, thần nữ từng sống ở kinh thành Đại Minh năm năm, rất nhiều người, bao gồm cả Hoàng đế Đại Minh của các người cũng từng gặp thần nữ. Nếu thần nữ đến kinh thành, một khi bị nhận ra nhất định sẽ bị trả về Cao Ly. Còn về việc tặng thần nữ cho ngài, thực ra là ý của bản thân thần nữ, bởi vì... bởi vì..."

Nói đến đây mặt Vương Thuận Cơ đỏ lên, nàng có chút không thốt nên lời.

Lý Duy Chính mỉm cười, bèn nói thay nàng: "Bởi vì ta còn trẻ, trông cũng khá vừa mắt, nhưng quan trọng hơn ta là Chỉ huy sứ Uy Hải vệ, ở gần Cao Ly nhất, biết đâu sau này còn có thể giúp các người khôi phục đất nước, có phải vậy không?"

Vương Thuận Cơ lặng lẽ gật đầu, nàng quả thực tính toán như vậy. Để có thể giết chết tên tặc tử Lý Thành Quế, để có thể khôi phục đất nước, dù phải hy sinh thân xác nàng cũng không tiếc.

Lý Duy Chính không nói gì, hắn chắp tay sau lưng nhìn ánh đèn mờ ảo trầm ngâm suy nghĩ. Hiện tại Vương Thuận Cơ đối với hắn giống như Hoàng tôn Tử Sở của nước Tần đối với Lữ Bất Vi, đều là hàng quý hiếm có thể tích trữ chờ giá. Dĩ nhiên, nếu cất giấu nàng cũng sẽ có rủi ro, mấu chốt là phải cân nhắc lợi hại trong đó.

Trầm ngâm hồi lâu, Lý Duy Chính đột nhiên lại hỏi: "Ngoại trừ Thôi thúc thúc đã bỏ trốn của cô, trong số những người Cao Ly khác còn ai biết thân phận thật của cô không?"

Vương Thuận Cơ nhẹ nhàng lắc đầu: "Bọn họ đến thân phận của Thôi thúc thúc còn không biết, nói chi đến thân phận của thần nữ. Hiện tại ngoại trừ ngài ra, không còn ai biết nữa."

"Vậy thì tốt!" Lý Duy Chính cuối cùng đã đưa ra quyết định sau cùng, "Cô cứ đi theo ta, làm nha hoàn thân cận của ta. Bắt đầu từ bây giờ, hãy quên thân phận công chúa của cô đi."

Tờ mờ sáng ngày thứ hai, Lý Duy Chính liền báo cho Tri phủ họ Triệu biết, hắn chính thức quyết định đặt nhà ở huyện Bồng Lai, dùng ngay dinh thự công cộng mà Chỉ huy sứ Uy Hải vệ tiền nhiệm để lại. Tri phủ họ Triệu mừng rỡ vô cùng, vội vàng sai nha dịch đi dọn dẹp phủ đệ. Lý Duy Chính để lại mấy thân binh giúp Thiến Thiến sắp xếp chỗ ở, còn bản thân hắn thì đến Bồng Lai thủy thành xem phòng làm việc mới.

Thuyền bảo "Uy Chính" đã theo lệnh của Lý Duy Chính chuyển sang neo đậu bên đường thủy ngoại thành, từ một chiếc thang xoay trên tường thành có thể trực tiếp bước xuống thuyền. Mặc dù hôm qua đã nhiều lần ngắm nhìn thuyền bảo, nhưng khi nhìn thấy con thuyền to lớn vô song này, Lý Duy Chính vẫn không kìm được nỗi lòng xúc động. Hắn biết loại thuyền bảo này là con thuyền to lớn nhất thế giới thời bấy giờ, giống như tàu sân bay ở thế hệ sau. Hắn bước theo cầu thang mạn lên thuyền bảo, Lại Phó thiên hộ đã ở trên thuyền đợi hắn từ lâu.

Đêm qua, Lại Vĩnh Quốc cũng gần như thức trắng đêm. Ý đồ tấn công La Đảo mà Lý Duy Chính bộc lộ khi thẩm vấn hai người Nhật Bản khiến ông vô cùng phấn khích. Lại Vĩnh Quốc từ mười ba năm trước đã nhập ngũ trong Thủy sư Sơn Đông, không giống như những quân nhân bình thường, ông có ý chí khuếch trương ra bên ngoài mãnh liệt. Mười mấy năm qua, mỗi hòn đảo trải qua ông đều khao khát có thể cắm lên lá cờ rồng của Đại Minh, ông thậm chí mơ ước có một ngày quân đội Đại Minh có thể chiếm lĩnh Cao Ly, đổ bộ lên Nhật Bản. Nhưng những điều này mãi mãi chỉ có thể là giấc mơ của ông, thực tế cấm biển tàn nhẫn chỉ khiến ông hết lần này đến lần khác nản lòng và thất vọng.

Ông biết Oa khấu Nhật Bản thực chất chính là lực lượng quân phiệt địa phương của Nhật Bản cướp phá vùng duyên hải Đại Minh, nhưng thái độ của triều đình lại là phòng thủ bị động, không bao giờ chịu chủ động xuất kích tiêu diệt sào huyệt của Oa khấu, khiến cho đám hề nhỏ Nhật Bản ô hợp không còn mối lo sau lưng. Bọn chúng ngày càng hoành hành trên biển, vài ngàn người lại có thể kiềm chế hàng trăm ngàn quân phòng thủ ven biển của cả Đại Minh.

Lại còn kẻ tráo trở như Cao Ly, lợi dụng tâm lý hư vinh của các triều đại Trung Nguyên để hết lần này đến lần khác cướp đoạt lãnh thổ của nhà Nguyên cho đến Đại Minh. Một trăm năm trước, vương triều Cao Ly đã lợi dụng tâm lý hư vinh khi mới lên ngôi của Nguyên Thành Tông để khúm núm chúc mừng Nguyên Đế đăng cơ, đồng thời khẩn cầu giao đảo Đam La cho mình. Nguyên Thành Tông lại hào phóng cho rằng đây là chuyện nhỏ, thế là đem đảo Đam La tặng cho Cao Ly.

Hơn hai mươi năm trước, vương triều Cao Ly lại lợi dụng lúc Minh - Nguyên giao chiến để xua quân xâm lược về phía bắc, mở rộng bờ cõi, tàn sát quân dân biên giới. Cho đến khi nhà Minh thành lập, bọn chúng vừa tôn nhà Minh làm chủ mới, lại không quên chủ cũ Bắc Nguyên, bắt cá hai tay, làm đủ chuyện luồn cúi, nhằm biến đất đai Đại Minh mà chúng chiếm đoạt thành sự thật hiển nhiên.

Những chuyện này nhà Minh lấy vị thế đại quốc không chấp nhặt, lại vì phòng thủ Bắc Nguyên là nhiệm vụ hàng đầu nên không rảnh ngó tới phía đông, khiến cho hai kẻ hề nhỏ Nhật Bản và Cao Ly khí thế ngày càng ngông cuồng.

Là một sĩ quan phòng thủ bờ biển của Đại Minh vương triều, ông vì thế mà đau lòng xót xa nhưng lại bất lực. Nhưng sự xuất hiện của Lý Duy Chính lại mang đến một niềm hy vọng. Vị chỉ huy quân sự cao nhất phụ trách phía bắc bán đảo Sơn Đông này lại thể hiện ý đồ thừa cơ đoạt lại đảo Đam La, hơn nữa trong sắc lệnh bổ nhiệm của hắn lại có quyền linh hoạt quyết đoán trên biển, điều này chứng tỏ tư tưởng của Hoàng thượng cũng bắt đầu chuyển dịch từ phòng thủ sang chủ động tấn công, làm sao không khiến ông phấn khích tột cùng cho được?

Lúc này, thấy Lý Duy Chính đã bước lên thuyền bảo, ông vội vàng bước lên hành lễ nói: "Đại nhân muốn làm việc trên thuyền bảo, đây e là người đầu tiên của Đại Minh ta."

Lý Duy Chính mỉm cười nói: "Cũng không còn cách nào khác, ta kiêm nhiệm chỉ huy quan hai nơi, lại phải tuần tra các Thiên hộ sở như Kỳ Sơn, Kim Sơn, đi đường bộ vô cùng bất tiện, làm việc trên thuyền là thích hợp nhất."

"Đại nhân nói phải lắm, đã là chỉ huy quan phòng thủ bờ biển thì nên thường xuyên tiếp xúc với thuyền bè. Nhưng vị Thiên hộ tiền nhiệm lại cực kỳ ghét thuyền, hai năm trời chỉ lên thuyền đúng một lần. Đại nhân làm việc trên thuyền chính là vinh dự của thủy sư."

Đúng lúc này, trên đường thủy vang lên tiếng tù và kéo dài, ngay sau đó trên đài quan sát của thủy thành cũng có tiếng tù và đáp lại. Lý Duy Chính bước lên đài quan sát ở lầu bao lăm, chỉ thấy hai đội chiến thuyền mỗi đội khoảng mười chiếc rời khỏi nội thành, tiến ra vùng biển bên ngoài. "Đây là làm gì vậy?" Hắn chỉ vào đội chiến thuyền hỏi.

Lại Vĩnh Quốc vội vàng cúi người thi lễ nói: "Báo cáo đại nhân, đây là thuyền tuần tra ven biển, một đội đi về phía đông đến vùng biển Kỳ Sơn sở, khoảng mười ngày sau quay về; đội còn lại đi đảo Trường Sơn và đảo Hắc Đảo tiếp tế, tối nay sẽ quay về."

Lòng Lý Duy Chính khẽ động, hắn vội nhìn về phía phong tiêu Thất Tinh Bánh Nguyệt ở đầu thuyền, chỉ thấy lá cờ phong tiêu bay về hướng chính đông, hướng gió đã chuyển từ gió tây bắc hôm qua sang gió tây, nghĩa là thuyền bảo có thể ra biển rồi.

Hắn lập tức ra lệnh: "Cho thuyền tuần tra đi đảo Trường Sơn và đảo Hắc Đảo tạm dừng lại, đợi ta cùng đi."

Trên tường thành lập tức phát tín hiệu, một đội thuyền tuần tra vừa ra khỏi đường thủy bèn chậm rãi dừng lại, neo đậu ngoài thành chờ lệnh. Thủy sư Bồng Lai lập tức động viên, năm trăm thủy quân nhanh chóng bước lên thuyền bảo, vào đúng vị trí, do Lại Vĩnh Quốc trực tiếp chỉ huy.

Cánh buồm giương lên, xế về hướng đông bắc. Cùng với tiếng giằng xé "sột soạt, ken két" của cột buồm và dây thừng, cánh buồm hơi căng lên vì gió, chiếc mỏ neo sắt nặng ngàn cân chậm rãi được tời lên để ra biển. Thuyền bảo bắt đầu quay đầu, giống như một gã khổng lồ trên biển, dưới sự bảo vệ của hàng chục chiến thuyền, rẽ sóng lướt phăng phăng về phía bắc.

Từ Bồng Lai thủy thành đến đảo Trường Sơn khoảng hơn hai mươi dặm đường thủy, mà đảo Hắc Đảo nằm ở phía tây bắc đảo Trường Sơn mười dặm, ở giữa còn ngăn cách bởi một hòn đảo nhỏ tên Sa Môn. Đến đảo Trường Sơn nếu mùa hè thuận gió thì chỉ cần một giờ là tới, nhưng hôm nay thổi gió tây, tốc độ thuyền không nhanh, khoảng một giờ rưỡi mới tới nơi.

Thuyền bảo đi trên mặt biển vô cùng bằng phẳng. Lý Duy Chính đã trở về khoang thuyền của hắn, cũng chính là phòng làm việc mới. Phòng làm việc tổng cộng gồm bốn khoang phòng tạo thành: khoang ngoài cùng là phòng văn thư, dùng để sắp xếp văn thư; khoang giữa là phòng hội nghị, là nơi triệu tập các quan viên họp hành; khoang bên trong nữa chính là phòng làm việc của hắn, trong phòng có cửa sổ có thể ngắm nhìn biển lớn; song song với phòng làm việc là một phòng nghỉ ngơi, nếu buổi tối hắn không muốn về nhà thì có thể ở lại qua đêm. Đây là khoang thuyền vừa mới bài trí xong hôm qua, dọn dẹp vô cùng sạch sẽ, trên vách khoang còn treo bản đồ và vài bức thư họa.

Trong phòng văn thư chất đầy các loại văn thư tích tụ mấy tháng qua, một số văn kiện quan trọng cần hắn phê duyệt xong mới có thể gửi đến Uy Hải vệ. Hiện tại đang có một văn viên giúp hắn sắp xếp văn thư, văn viên này chính là Tú tài Chu Minh làm phiên dịch hôm qua. Hắn vì tinh thông tiếng Nhật nên được Lý Duy Chính coi trọng, bèn thuê làm mạc lâu cho mình, mỗi tháng năm thạch gạo, mười lạng bạc.

Chu Minh dĩ nhiên vui mừng khôn xiết, có tiền lương phụng dưỡng cha già còn là chuyện thứ yếu, mấu chốt là hắn có được một công việc có tương lai. Hắn hai lần thi Cử nhân đều trượt vỏ chuối, đang rầu rĩ vì tương lai mờ mịt thì đột nhiên được Chỉ huy sứ đại nhân coi trọng, nhận làm mạc lâu, đây quả là cơ hội ngàn năm có một. Tuy nhiên Chu Minh trong lòng cũng tự biết rõ, thông thường chỉ có Cử nhân mới có cơ hội làm mạc lâu cho quan lớn, loại Tú tài như hắn cùng lắm chỉ làm tiểu lại ở trong huyện, sở dĩ trở thành mạc lâu của Chỉ huy sứ hoàn toàn là nhờ vào việc tinh thông tiếng Nhật.

"Đại nhân, đây đều là những văn thư khá gấp, cần đại nhân ký duyệt ngay để gửi đến Đô chỉ huy sứ ty."

Chu Minh đặt một xấp văn thư đã dọn dẹp xong lên bàn Lý Duy Chính, chậm rãi lui xuống, nhưng lại bị Lý Duy Chính gọi lại: "Ngươi đợi chút, ta còn có một chuyện muốn hỏi ngươi."

"Mời đại nhân cứ nói!"

Lý Duy Chính chắp tay sau lưng đi lại vài bước trong phòng, rồi hỏi: "Hôm qua ta nghe ngươi nói, ngươi từng ở đảo Cửu Châu Nhật Bản gần mười năm, vậy ngươi có biết gia tộc Ōuchi không?"

Chu Minh suy nghĩ một chút rồi nói: "Báo cáo đại nhân, tiểu nhân chính là bị gia nô nhà Ōuchi bắt sang Nhật Bản, đi theo cha ở một ngôi chùa tại Bắc Cửu Châu phiên dịch một số kinh văn, có tiếp xúc và biết được một chút nội mạc của gia tộc Ōuchi. Nghe nói gia chủ nhà Ōuchi từng là trọng thần Nhật Bản, sau trở thành đại quân phiệt Cửu Châu, nhờ phát tài lớn từ việc mậu dịch với Cao Ly, lại sở hữu lực lượng quân đội đông đảo, là thế lực lớn thứ ba của Nhật Bản ngoài Nam Bắc triều ra. Tuy nhiên qua tiếp xúc của tiểu nhân, rất nhiều Oa khấu đều có quan hệ mật thiết với gia tộc Ōuchi."

Lý Duy Chính đứng trước cửa sổ nhìn ra biển lớn bao la trầm ngâm lâu không nói. Từ hôm qua sau khi biết Cúc Trì Phong Nhã xuất hiện ở gia tộc Ōuchi, hắn đã biết gia tộc này sớm muộn gì cũng trở thành tai họa của Đại Minh. Nhưng bọn họ dù sao cũng ở bản thổ Nhật Bản, hắn liều lĩnh kéo quân sang đánh, chưa nói đến việc có đánh thắng được hay không, dù có đánh thắng thì cũng nhất định gây ra hậu quả chính trị nghiêm trọng. Chuyện này hắn bắt buộc phải suy tính kỹ rồi mới làm. Tuy nhiên việc thứ tử của gia tộc Ōuchi chiếm lĩnh đảo Đam La lại cho hắn một cơ hội cực kỳ hiếm có. Nếu bản thân không tranh thủ thời gian, để Lý Thành Quế của Cao Ly phản công đảo Đam La thành công thì cơ hội ngàn năm có một này sẽ uổng phí mất.

Ngay trong lúc Lý Duy Chính đang trầm ngâm, trên giáp bản của thuyền bảo đột nhiên vang lên tiếng hỏa trùng "Đùng! Đùng!".

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 28 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »