Đúng như lời hứa của Lý Duy Chính tại bữa yến tiệc nhà họ La, việc nghiêm tra án lương thực cứu tế sẽ được tiến hành công bằng. Ngay lập tức, hai trăm hai mươi Cẩm Y Vệ được chia thành hai mươi hai tổ, tỏa đi hai mươi hai huyện thuộc ngũ phủ Quảng Châu, Huệ Châu, Triều Châu, Thiều Châu, Triệu Khánh, nơi phát hiện lương thực cứu tế bị pha trộn, để tiến hành điều tra. Tuy kết quả điều tra vẫn chưa chính thức công bố, nhưng trong tất cả các tri huyện, cho đến nay chỉ có bốn tri huyện và một tri phủ bị xử tử vì tội tham ô hối lộ, mười tám tri huyện và các tri phủ còn lại đều bình an vô sự. Riêng về phần tri huyện bị xử tử vì lý do lương thực bị pha trộn thì chẳng có một ai. Rõ ràng, nguồn gốc của việc pha trộn lương thực cứu tế không xuất phát từ quan phủ địa phương. Các loại tin đồn cùng vô số suy đoán ngay lập tức chĩa mũi nhọn về phía hệ thống quân đội.
Hai ngày nay, Quảng Đông Đô chỉ huy sứ Trương Dực đứng ngồi không yên, ông ta lo âu, bàng hoàng, như kiến bò trên chảo nóng. Ông ta đã nhận được tin mật: Cẩm Y Vệ đã nắm được bằng chứng quân đội pha trộn trong lương thực. Một phó Thiên hộ họ Chu lúc bàn giao lương thực đã thừa nhận là quân lương bị pha trộn, đồng thời đã bị Cẩm Y Vệ bí mật bắt đi tại nhà riêng ở Thuận Đức.
Tin tức này đối với Trương Dực chẳng khác nào trời sụp đất nứt. Ông ta biết tuy mình đã tiêu hủy bằng chứng, nhưng sơ hở vẫn quá nhiều. Chỉ cần Cẩm Y Vệ tách riêng các nhân viên liên quan của kho quân lương để điều tra, chân tướng sẽ lập tức phơi bày. Các quan viên của Quảng Đông Đô chỉ huy sứ, bao gồm cả Trương Dực ông ta, không một ai có thể sống sót.
Suốt hai ngày liền, Trương Dực tự nhốt mình trong phòng, gần như đã hoàn toàn tuyệt vọng. Hơn nửa mái tóc trong hai ngày đã biến thành màu xám bạc, hai má hóp sâu.
"Đại nhân, Vương Đồng tri cầu kiến!" Một thân vệ ở ngoài cửa bẩm báo.
Nửa ngày sau, giọng Trương Dực thều thào đáp: "Dẫn hắn vào đi!"
Lát sau, tiếng bước chân tiến lại, cửa mở ra, một quan viên rón rén bước vào phòng. Người đến là Đô chỉ huy sứ Đồng tri Vương Bỉnh Đức. Quân lương Quảng Đông do chính ông ta trực tiếp quản lý, quân lương xảy ra chuyện, ông ta sẽ là người chịu sào đầu tiên.
Cũng giống như Trương Dực, Vương Bỉnh Đức mấy đêm không ngủ, chỉ vài ngày đã sút hơn chục cân. Nỗi sợ hãi cái chết tra tấn khiến ông ta gần như suy sụp. Ông ta vắt óc suy nghĩ đối sách, hôm nay tìm đến Trương Dực chính là vì đã nghĩ ra một cách.
"Đại nhân, hạ quan nghĩ ra một cách rồi." Vương Bỉnh Đức căng thẳng nói.
"Cái gì!" Trương Dực chợt đứng bật dậy, chằm chằm nhìn Vương Bỉnh Đức, giọng run rẩy: "Mau nói, ngươi nghĩ ra cách gì?"
"Đại nhân, hạ quan suy đi tính lại, thực ra người biết rõ nộitình không nhiều, chỉ có sáu người. Số còn lại hoán đổi lương thực, đốt kho đều là thân binh của chúng ta làm, họ sẽ không tố cáo chúng ta. Mà trong sáu người này, ngoài đại nhân, hạ quan, Dương Thiêm sự, chỉ còn Triệu Thiên hộ coi kho, Chủ bưu quản lý sổ sách, và tên phó Thiên hộchủ quản bị hủy mất kho lương. Hạ quan nghĩ sáu người này, ngoại trừ đại nhân, hạ quan và Dương Thiêm sự, ba người còn lại chỉ cần giết họ đi là không sợ rò rỉ tin tức nữa."
Trương Dực thẫn thờ ngồi xuống. Giết người diệt khẩu thực ra ông ta đã tính tới từ lâu. Tên phó Thiên hộchủ quản bị hủy kho lương có thể lấy tội xao nhãng nhiệm vụ để giết, nhưng nếu giết thêm Triệu Thiên hộ và tên Chủ bưu giữ sổ sách thì chuyện sẽ náo động lớn. Chỉ e họ đã đoán trước sẽ bị giết người diệt khẩu mà có chuẩn bị từ trước.
Trương Dực lắc đầu, thở dài một tiếng thật dài: "Ta làm sao chưa từng nghĩ qua? Nếu là nội bộ chúng ta điều tra, có lẽ giết người diệt khẩu xong có thể lấp liếm qua chuyện. Nhưng người đến điều tra là Cẩm Y Vệ, ngươi tưởng họ dễ bị bịp bợm thế sao? Ba người liên quan chết một cách kỳ lạ, rõ ràng là có vấn đề. Họ chỉ cần tra tiếp đám binh lính, Bách hộ bên dưới, mọi chuyện sẽ sáng tỏ như ban ngày. Trừ phi..."
Nói đến hai chữ "Trừ phi", mắt Trương Dực nheo lại. Câu ông ta muốn nói tiếp chính là trừ phi Vương Bỉnh Đức hoặc Dương Thiêm sự có một người gánh trách nhiệm này. Vương Bỉnh Đức thông minh thế nào, không đợi Trương Dực nói ra, ông ta đã quỳ mọp xuống đất: "Đại nhân, hạ quan không thể gánh trách nhiệm này. Hạ quan là kẻ không chịu nổi hình tra, chỉ cần Cẩm Y Vệ tra khảo là nhất định sẽ khai ra. Mặc khác, con trai hạ quan cũng biết những chi tiết này, nếu hạ quan chết bất thường, con trai hạ quan nhất định sẽ bất lợi cho đại nhân. Xin đại nhân suy nghĩ kỹ."
"Hừ!" Trương Dực hừ nặng một tiếng: "Dương Thiêm sự cũng không chịu gánh trách nhiệm này, lẽ nào bắt ta đi gánh? Để hai người các ngươi nhởn nhơ bên ngoài sao?"
"Hạ quan không dám. Hay là... chúng ta lại nghĩ đối sách khác?"
Đúng lúc này, ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng bẩm báo hốt hoảng của thân binh: "Đại nhân, Cẩm Y Vệ tới rồi, có đến hơn hai trăm người, kẻ dẫn đầu là La phó Thiên hộ."
"A!" Trương Dực chỉ cảm thấy đất trời quay mòng mòng, ông ta bấu chặt lấy tay vịn ghế để không bị ngã rụi, còn Vương Bỉnh Đức bên cạnh thì sợ đến mức ngất xỉu tại chỗ.
"Xong rồi, tất cả xong rồi." Trong lòng Trương Dực tro tàn lạnh ngắt. Chỉ cần Cẩm Y Vệ tìm đến tận cửa, ông ta có làm trò gì nữa cũng không kịp.
Trong viện vang lên tiếng bước chân hỗn loạn, chỉ nghe La Quảng Tài ở ngoài quát hỏi dữ dội: "Trương đại nhân ở đâu?"
Trương Dực thở dài, chậm rãi đứng dậy. Ông ta mở cửa, bình tĩnh nói với La Quảng Tài: "Phó Thiên hộ, lãophu ở đây."
La Quảng Tài chắp tay hướng ông ta: "Trương đại nhân, có người tố cáo án lương thực cứu tế có liên quan đến quân đội. Chúng tôi mời Trương đại nhân đi một chuyến để phối hợp điều tra. Xin Trương đại nhân yên tâm, đây chỉ là điều tra thông thường, không có gì đặc biệt."
Trương Dực lặng lẽ gật đầu, quay vào phòng mặcquan phục, lại liếc nhìn Vương Bỉnh Đức đang nằm trên đất, lắc đầu rồi bước ra khỏi phòng: "Đi thôi! Ta đi cùng các ngươi."
Đám Cẩm Y Vệ đưa Trương Dực về trụ sở, mời ông ta vào một gian phòng. Vừa bước vào, Trương Dực liền ngẩn người. Trong phòng không phải là phòng tra khảo như ông ta tưởng tượng, mà là một phòng khách. Chỉ thấy Lý Duy Chính cười mỉm bước lên phía trước: "Trương đại nhân, lâu rồi không gặp."
Trương Dực gượng cười, lại chẳng tìm được lời nào để nói. Lý Duy Chính mời ông ta ngồi xuống, sai người dâng trà, lúc này mới nói với ông ta: "Có một chuyện ta phải nói trước, chúng ta đã có bằng chứng xác thực chứng minh việc pha trộn lương thực cứu tế là do quân đội làm, không liên quan đến quan phủ địa phương. Ta đã trình báo việc này lên Hoàng thượng trong báo cáo sơ bộ."
"Ngươi đã trình báo Hoàng thượng rồi sao?" Trương Dực cảm thấy tim mình như ngừng đập. Đã trình báo Hoàng thượng thì không còn cứu vãn được nữa. Ông ta bất lực thở dài, định bụng nhận tội cho xong, nhưng Lý Duy Chính đã gạt tay ngắt lời tự thú của ông ta.
"Ta tuy báo cáo Hoàng thượng lương thực pha trộn đến từ quân đội, nhưng không nói là do cá nhân Trương đại nhân làm. Đại nhân hiểu ý ta chứ?"
Trương Dực nhìn Lý Duy Chính với vẻ không thể tin nổi. Ông ta dĩ nhiên hiểu ý Lý Duy Chính, tức là chuyện pha trộn này có thể là do cấp dưới làm. Nếu như vậy, tội chết của Trương Dực ông ta sẽ thoát được, cùng lắm chỉ là tội không sâu sát, bị miễn chức hoặc giáng cấp. Nhưng Lý Duy Chính thật sự có ý này sao?
"Ý của Lý Thiên hộ là..." Trương Dực ấp úng hỏi.
Lý Duy Chính thản nhiên cười nói: "Thực ra chân tướng thế nào ta rõ như ban ngày. Tổng cộng ba vạn thạch quân lương không cánh mà bay, Trương đại nhân, Đồng tri Vương đại nhân, Thiêm sự Dương đại nhân đều dính dấp trong đó. Chúng ta có thể tra sổ sách, có thể hỏi lính dưới quyền, chỉ cần muốn tra thì không gì không rõ. Tất nhiên, nếu chúng ta tra qua sơ một chút, có lẽ phương hướng sẽ lệch đi. Mọi thứ đều nằm trong tay ta, bên phía Hoàng thượng ta cũng hoàn toàn có thể giải trình. Quan trọng là Trương đại nhân muốn ta tra như thế nào?"
Tim Trương Dực đập liên hồi. Ông ta như nhìn thấy một tia hy vọng sống trước mặt Tử thần. Ý của Lý Duy Chính đã quá rõ ràng, hắn có thể tha cho ông ta một mạng, dĩ nhiên là có điều kiện. Trương Dực hít một hơi thật sâu rồi hỏi: "Thiên hộ đại nhân xin cứ nói thẳng, ngài cần ta làm gì?"
Lý Duy Chính không vội trả lời, hắn chắp tay sau lưng đi đến bên cửa sổ. Bên ngoài, một cành quế đang trổ hoa rực rỡ, những bông hoa nhỏ màu vàng kim tỏa ra hương thơm ngào ngạt. Hồi lâu, hắn mới thong thả nói: "Trương đại nhân thật sự cho rằng ta đến đây để tra án lương thực cứu tế sao?"
"Chuyện này..." Trương Dực hốc miệng líu lưỡi, ông ta hồ đồ rồi. Mọi việc Lý Duy Chính làm chẳng phải là đang tra án lương thực cứu tế sao? Chẳng lẽ hắn còn có ý đồ khác?
Lý Duy Chính chậm rãi quay đầu, nhìn thẳng vào mắt ông ta: "Nói thật với ông, nửa canh giờ trước ta mới vừa gấp giáp trở về Quảng Châu. Đêm qua, ta cùng Quảng Hải vệ Phan Chỉ huy sứ đã đánh một trận với oa khấu trên đảo Hoàng Hủ ngoài huyện Thuận Đức, giết hơn năm trăm tên oa khấu. Chỉ tiếc là đến muộn một bước, không bắt được tại trận ba mươi vạn lượng bạc của Tần vương."
Trương Dực bừng tỉnh đại ngộ, ông ta cuối cùng đã hiểu. Lý Duy Chính thực chất là đến tra án Tần vương buôn lậu bạc, án lương thực cứu tế chỉ là một bình phong mà thôi. Ông ta biết Lý Duy Chính có việc cần tìm mình, Trương Dực không nói nhiều, im lặng chờ đợi lời tiếp theo của đối phương.
Lý Duy Chính liếc ông ta một cái, mỉm cười rồi nói tiếp: "Trương đại nhân là người thông minh, chắc hẳn biết hiện tại phải tự bảo vệ mình ra sao, nên tìm ai làm kẻ thế mạng. Điều kiện của ta chỉ có một, đó là bắt sống Ngu Quang Thanh ngay tại chỗ, lấy được thư tay của Tần vương từ trên người hắn. Việc này cần Trương đại nhân cùng ta đến doanh trại một chuyến. Còn bản thân Ngu Quang Thanh sống hay chết không quan trọng. Xem như điều kiện, ta có thể hứa với ông, án lương thực cứu tế ta sẽ tra tiếp theo manh mối do Trương đại nhân cung cấp, ông hiểu chưa?"
Trương Dực cảm thấy lòng mình như nhũn ra. Ông ta cuối cùng cũng nếm trải sự lợi hại của vị Cẩm Y Vệ Thiên hộ trẻ tuổi trước mặt. Bố cục này hắn đã giăng sẵn từ lâu: Ngu Quang Thanh dính dấp đến Tần vương, không thể để sống, nên hắn chính là kẻ thế mạng tốt nhất cho án lương thực cứu tế. Sau đó lại từ nhà hắn lục soát ra tài sản để quy vào tiền tham ô quân lương. Chuyện dính dáng đến xấu hổ của hoàng gia, Hoàng thượng cũng sẽ ngầm cho phép Ngu Quang Thanh gánh gánh nặng tội lỗi cuối cùng này. Bản thân ông ta chỉ cần sửa lại sổ sách, diệt khẩu những người liên quan, tạo ra giả tượng vì sợ tội mà tự sát, mọi thứ sẽ êm đẹp vô cùng. Trận động đất trên quan trường Quảng Đông đã kết thúc một cách đầy bất ngờ như thế.
Lý Duy Chính thấy ông ta đã hiểu ý mình, lại lạnh lùng nói: "Tuy nhiên có một câu ta phải nói rõ, chuyện này ta sẽ không tự kéo mình vào. Ta sẽ báo cáo thực tế lên Hoàng thượng, còn vì sao trong quân lương lại pha trấu, tự ông đi mà giải thích với Hoàng thượng."
Trương Dực lau mồ hôi hột, gật đầu nói: "Ta hiểu rồi. Ta sẽ quyên góp toàn bộ ruộng đất để tạ tội với Hoàng thượng, chỉ xin Thiên hộ có thể viết báo cáo trình Hoàng thượng theo lý do của ta."
Lý Duy Chính im lặng hồi lâu, đột nhiên nói với ông ta: "Trương đại nhân, nếu ông thật sự muốn bình an vô sự, ta khuyên ông nên giao luôn cả quân quyền ra, sớm cáo lão về quê đi."
Trương Dực toàn thân chấn động. Ông ta ngơ ngác nhìn Lý Duy Chính, hồi lâu sau mới thở dài: "Ta hiểu ý ngài, ta sẽ cân nhắc."
Trên quan lộ huyện Đông Quản, hơn hai trăm kỵ binh đi đầu, phía sau không xa, một ngàn bộ binh xếp thành đội ngũ phi bôn. Đây là một ngàn thủy sư của Quảng Hải vệ đang hộ tống Quảng Đông Đô chỉ huy sứ Trương Dực phi đồn về phía đại doanh Nam Hải vệ. Đến trước cổng doanh, Ngu Quang Thanh nghe tin Đô chỉ huy sứ đại nhân tới, vội vã dẫn một đám cấp dưới ra khỏi quân doanh nghênh đón.
"Hạ quan tham kiến Đô chỉ huy sứ đại nhân." Ngu Quang Thanh quỳ một gối, cung kính hành lễ.
Trương Dực lại trỏ roi ngựa quát: "Trói hắn lại cho ta!"
Mười mấy thân binh ùa lên, trói gô ông ta lại. Ngu Quang Thanh không ngờ Trương Dực lại đột nhiên ra tay, tức giận gào lên: "Đại nhân, hạ quan có tội gì?"
Trương Dực lạnh lùng nói: "Ta nhận được bẩm báo, có năm trăm tên oa khấu thâm nhập thẳng đến Thuận Đức, Nam Hải vệ các ngươi lại dung túng bỏ mặc, ngươi phải chịu trách nhiệm chính."
Ngu Quang Thanh liều mạng phân bua: "Đại nhân, chuyện oa khấu chúng hạ quan cũng vừa mới nghe nói, chúng nhập cảnh từ địa phận của Quảng Hải vệ, sao đại nhân lại trách Nam Hải vệ chúng ta!"
"Bên phía Quảng Hải vệ ta tự sẽ điều tra, ngươi đến Đô chỉ huy sứ nha môn rồi giải thích với ta." Trương Dực xua tay: "Giải hắn đi cho ta."
Đám thân binh bắt lấy hắn rồi đẩy về phía sau. Ngu Quang Thanh chợt phát hiện ra Lý Duy Chính ở phía sau Trương Dực, lập tức hiểu ra án Tần vương đã vỡ lở. Hắn làm sao chịu ngoan ngoãn bị bắt, vừa giãy giụa dữ dội vừa gào lớn với cấp dưới ở xa: "Các ngươi quỳ ở đó làm gì, còn không mau đến cứu ta!"
Hơn hai trăm thân binh thấy chủ tướng bị bắt, lập tức tuốt đao xông lên. Trương Dực đã phòng bị từ trước, phất tay một cái, gần một ngàn binh lính Quảng Hải vệ tay cầm binh khí bao vây chặt chẽ thân binh của Ngu Quang Thanh, chém chết ngay tại chỗ hơn hai mươi kẻ chống đối. Số thân binh còn lại thấy đại thế đã mất, lần lượt buông binh khí chịu trói.
Một đám phó tướng, Thiên hộ phía sau quỳ trên mặt đất, không ai dám lên tiếng. Đây là Đô chỉ huy sứ đại nhân, quan chỉ huy cao nhất Quảng Đông, ai dám phạm thượng? Lát sau, Ngu Quang Thanh bị đẩy đi xa, không còn nghe thấy tiếng gào của hắn nữa. Trương Dực lúc này mới nói với Phó chỉ huy sứ Chu Anh: "Từ bây giờ, Nam Hải vệ Chỉ huy sứ do ngươi tạm thời đảm nhận. Hãy ổn định quân tâm cho ta, bất kỳ tin tức nào liên quan đến Ngu Quang Thanh đều không được để rò rỉ ra ngoài."
Chu Anh thực hiện một quân lễ, dõng dạc đáp: "Hạ quan tuân mệnh!"
Lúc này, La Quảng Tài vội vã tiến lên, ghé tai Lý Duy Chính thì thầm: "Đại nhân, chúng ta đã khám xét khắp người Ngu Quang Thanh, không phát hiện ra thư từ gì."
Lý Duy Chính gật đầu. Hắn xoay người xuống ngựa, đi tới trước mặt Phó chỉ huy sứ, giơ thẻ bài Cẩm Y Vệ Thiên hộ ra: "Chúng ta là Cẩm Y Vệ, hiện nghi ngờ Ngu Quang Thanh thông đồng với oa khấu, cần khám xét nhà và doanh trướng của hắn, xin ngươi phối hợp!"
Phó chỉ huy sứ gật đầu liên lụa: "Thiên hộ đại nhân yên tâm, hạ quan nhất định phối hợp với Cẩm Y Vệ phá án."
Lý Duy Chính lập tức chia quân làm ba đường: Một đường do La Quảng Tài dẫn hai trăm Cẩm Y Vệ đi khám xét dinh thự của Ngu Quang Thanh ở huyện Đông Quản; đường khác là Quảng Hải vệ Chỉ huy sứ Phan Ninh đã dẫn thủy sư Quảng Hải vệ phong tỏa quân cảng thủy sư Nam Hải vệ, không cho thuyền chở bạc chạy thoát; còn Lý Duy Chính thì trực tiếp dẫn một trăm Cẩm Y Vệ khám xét gian phòng của Ngu Quang Thanh trong quân doanh.
Trong phòng Ngu Quang Thanh không còn một ai, hai văn thư mạc giảo đã bị đưa đi thẩm vấn. Một trăm Cẩm Y Vệ đều là tay nghề khám xét lâu năm, việc khám xét vô cùng bài bản: Đầu tiên đánh số từng món đồ một, sau đó bê hết ra ngoài tháo rời, ngay cả một chiếc giường lớn cũng bị tháo ra thành hơn ba trăm mảnh, không bỏ sót bất kỳ tấc đất nào. Mười người khác thì vẽ ô vuông lên tường, dùng một chiếc búa nhỏ gõ từng ô một để tìm hốc ngầm trên tường. Dưới sự khám xét tỉ mỉ của Cẩm Y Vệ, rất nhiều vàng bạc châu báu đã được tìm thấy, nhưng duy chỉ có thư từ qua lại là không thấy đâu.
Lý Duy Chính ngồi vào vị trí của Ngu Quang Thanh, hình dung xem hắn sẽ giấu thư ở đâu? Đúng lúc này, Bách hộ Trần Anh tiến lên cười nói: "Đại nhân, hạquan đã hỏi được khẩu cung từ văn thư, Ngu Quang Thanh có thói quen giấu đồ quan trọng dưới ghế ngồi, nói không chừng dưới chân ngài có một hốc ngầm."
Lý Duy Chính vội đứng dậy, vài hiệu úy Cẩm Y Vệ lập tức dọn chiếc ghế ra. Dưới ghế là một tấm thảm, vén thảm lên, bên dưới cũng giống như nơi khác, đều là nền gạch lát. Một Cẩm Y Vệ dùng búa gỗ cẩn thận gõ xuống mặt đất, vừa nghe vừa phân biệt sự khác biệt của âm thanh.
"Tìm thấy rồi." Cẩm Y Vệ quăng chiếc búa, dùng dao găm cẩn thận nạy một viên gạch lên, đặt lên bàn.
Lý Duy Chính lúc này mới nhìn rõ, đây không phải là một viên gạch, mà là một chiếc hộp gỗ có hình dáng và kích thước y hệt viên gạch. Dưới đáy hộp có một chiếc ổ khóa nhỏ, cũng chẳng cần chìa khóa, Cẩm Y Vệ dùng dao găm nạy một cái, 'Tạch!' một tiếng, chiếc hộp mở ra. Xung quanh hộp có lót giấy dầu chống nước, bên trong đặt một xấp thư dày cộp.
Lý Duy Chính lật tìm trong xấp thư, có bốn bức thư tay của Tần vương Chu Sảng, bên trong có nội dung chi tiết về việc buôn lậu bạc. Bằng chứng xác thực mà Chu Nguyên Chương cần đã tìm thấy.
Lý Duy Chính chọn ra hai bức thư liên quan đến nhà họ La rồi cất riêng. Hắn lập tức nói với Bách hộ Trần Anh: "Đi báo cho Đô chỉ huy sứ đại nhân, thứ ta cần đã tìm thấy rồi."
Trần Anh nhận lệnh lui ra. Đúng lúc này, Nam Hải vệ Phó chỉ huy sứ Chu Anh đi vào bẩm báo: "Thiên hộ đại nhân, hạ quan đã tra hỏi thân binh của Ngu Quang Thanh. Ngu Quang Thanh đêm qua quả thực có chở về mười thùng gỗ lớn, nhưng không dừng lại ở quân doanh mà cho người chở đi ngay trong đêm, đi đâu chúng hạ quan cũng không rõ."
"Đa tạ Chu đại nhân báo tin, tình hình ta đã nắm rõ. Từ nay về sau chuyện của Cẩm Y Vệ không liên quan đến Nam Hải vệ nữa."
Lý Duy Chính sải bước ra khỏi phòng, ra lệnh cho cấp dưới đứng ngoài cửa: "Lập tức đi thông báo cho La phó Thiên hộ, hành động theo kế hoạch ban đầu."
Huyện Thanh Viễn là một huyện ở phía bắc phủ Quảng Châu, đi tiếp về phía bắc là huyện Nhạc Xương và huyện Nghi Chương thuộc phủ Thiều Châu, đi tiếp nữa sẽ vào địa phận hành tỉnh Hồ Quảng. Sau khi băng qua hành tỉnh Hồ Quảng, qua Nam Dương, đi Đồng Quan là vào Thiểm Tây, hoặc đi về phía tây qua Hán Trung cũng có thể tới Tây An. Chặng đường dài hơn bốn ngàn dặm, đoàn lừa vận chuyển chuyên nghiệp phải đi mất gần ba tháng.
Mùng mười tháng chín, một đoàn vận tải gồm ba trăm con lừa khỏe và mươi chiếc xe lớn chất đầy hàng hóa rời khỏi huyện Thanh Viễn. Do đoàn này chịu trách nhiệm vận chuyển muối quân dụng do Nam Hải vệ phơi sấy, phải đi qua khu vực miền núi nơi các dân tộc thiểu số sinh sống, nên Nam Hải vệ Chỉ huy sứ Ngu Quang Thanh đặc biệt phái mươi binh lính đi dọc đường hộ tống, cho đến khi đoàn vận tải tới khu vực hồ Động Đình đông đúc người Hán thì quân đội mới quay về Quảng Đông.
Đoàn lừa ngựa do đông chủ Mã Bộ Far trực tiếp dẫn đầu, dưới trướng có tổng cộng một trăm gã sai vặt, chia làm hai phần: xe tải và đàn lừa. Trong đó tên tiểu đầu mục của đội xe họ Kỷ, dưới trướng có mười lăm anh em, nghe nói là những gã sai vặt cũ đi theo đông chủ từ thời lập nghiệp. Tuy nhiên các gã sai vặt khác phần lớn không quen hắn, cũng không ai hỏi nhiều. Trước đây đông chủ làm không ít chuyện ám muội, ai biết họ làm cái gì.
Đoàn người đi dọc theo Bắc Giang, hai ngày sau tới huyện Anh Đức thuộc phủ Thiều Châu. Chiều hôm đó, trời bắt đầu đổ mưa. Vì vận chuyển là muối quân dụng không được đụng nước, các gã sai vặt lần lượt lấy bạt che mưa phủ lên hàng hóa. Lúc này, Kỷ Cương ra hiệu bằng mắt với Mã Bộ Far, chỉ chỉ về phía bên phải. Mã Bộ Far thấy bên phải là một khu rừng, liền chạy tới trước mặt viên phó Thiên hộ chỉ huy toán lính đi cùng, mỉm cười nói: "Tần tướng quân, trời mưa rồi, dù có phủ bạt e là cũng không xong, hay là vào rừng trú mưa một lúc."
Tên phó Thiên hộ này là tâm phúc của Ngu Quang Thanh, chuyến hàng này vận chuyển thứ gì hắn biết rất rõ, liền phất tay ra lệnh: "Vào trong rừng trú mưa, tạnh mưa rồi đi tiếp."
Đoàn lừa và xe lớn lần lượt chuyển hướng, đi về phía khu rừng cách đó hai trăm bước. Đám binh lính thì ôm đầu chạy trước vào rừng. Chẳng mấy chốc, xe ngựa và lừa đều đã trốn vào trong rừng. Khu rừng rất rộng, kéo dài ít nhất ba bốn dặm, mọi người chỉ trốn ở góc tây nhất.
Mưa càng lúc càng lớn, xem ra trong một chốc một lát chưa thể đi ngay. May mà vòm cây rậm rạp, trong rừng không bị mưa hắt, mọi người nương tựa vào gốc cây ngồi xuống, người uống nước, kẻ ăn đồ khô, người lại nhắm mắt dưỡng thần, chán nản vô cùng. Đang lúc cuối thu, không khí ẩm ướt và lạnh giá.
Kỷ Cương thì bồn chồn nhìn vào trong rừng. Hôm qua, tay chân hắn phái đi đã do thám được tin tức: một toán quân hơn một ngàn người đã vượt qua họ. Nếu không có gì thay đổi, nơi họ ra tay chính là ở khu rừng này.
Kỷ Cương thấy Tần Thiên hộ đang ăn lương khô, hắn mỉm cười lấy ra một gói gà quay và một vò rượu, tiến lên nói với phó Thiên hộ: "Tần tướng quân có muốn uống ngụm rượu cho ấm người không?"
Tần Thiên hộ chộp lấy vò rượu trong tay hắn, ngửi ngửi, mắt lập tức sáng rực lên. Hắn ngửa cổ uống liền hai ngụm, chẹp miệng khen: "Rượu ngon! Tên nhóc nhà ngươi còn giấu cả món này nữa cơ đấy."
Kỷ Cương cười dâng gói gà quay lên. Tần Thiên hộ cũng không khách khí, há miệng nhai nhấu nhấu. Mấy tên Bách hộ khác ngửi thấy mùi rượu thơm cũng vây lại. Mọi người xì xào bàn tán, tranh nhau vò rượu, thay nhau uống. Kỷ Cương thì cười mỉm đứng bên cạnh. Hắn vốn tưởng chỉ có một mình phó Thiên hộ uống rượu, giờ các Bách hộ đều đến uống rượu thì không còn gì tốt bằng.
Đúng lúc này, một tay chân của hắn chạy tới ra hiệu bằng mắt với hắn. Kỷ Cương hiểu ý, lập tức ngáp một cái nói: "Ta đi tìm chỗ ngủ một lúc, khi nào đi thì gọi ta."
Hắn chạy qua vài gốc cây lớn, lập tức khom lưng, lao nhanh như mũi tên ra ngoài rừng. Mười mấy tay chân của hắn cũng như thỏ giật mình, lao theo vào trong mưa, thoáng cái đã chạy biến không còn dấu vết. Các gã sai vặt trong rừng không biết xảy ra chuyện gì, lần lượt đứng dậy ngơ ngác nhìn họ chạy xa rồi biến mất. Đúng lúc này, mười mấy binh lính đang ngủ sâu trong rừng đột nhiên gào lớn. Tất cả những người đang ngồi đều cùng đứng bật dậy, kinh hãi nhìn xung quanh. Chỉ thấy hơn ngàn quân lính vũ trang đầy đủ đã bao vây chặt chẽ họ, hỏa tiễn, cung tên chĩa thẳng vào mọi người. Một viên quan quân quát lớn: "Cẩm Y Vệ làm án, tất cả ngồi xổm xuống cho ta!"
Nghe nói là Cẩm Y Vệ, đám sai vặt sợ hãi quỳ rập xuống, còn binh lính thì cuống quýt không biết làm sao, cùng nhìn về phía thủ lĩnh của họ. Mãi mà sao các thủ lĩnh vẫn không lên tiếng? Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, bọn họ sợ khiếp vía: Chỉ thấy Tần phó Thiên hộ cùng vài Bách hộ đều đã ngã gục trên đất, thất khiếu chảy máu, chết từ lâu rồi. Còn đông chủ Mã Bộ Far đang nghỉ ngơi trong xe ngựa cũng đã bị người ta giết chết, êm xà êm xịt, không biết là do tay ai làm?
Đám binh lính mất đi trụ cột, lần lượt quăng binh khí ngồi xổm xuống, sau đó bị binh lính áp giải đi. Lúc này, La Quảng Tài dẫn hai trăm Cẩm Y Vệ cưỡi ngựa xông tới bên xe ngựa. Hắn trước tiên lục soát trên người Mã Bộ Far đã chết, lấy được lệnh bài của Tần vương.
Sau đó dùng đao chặt đứt mui xe ngựa, lại nhấc bỏ mấy bao muối, bên trong lấp ló góc một chiếc thùng gỗ lớn. Hắn trỏ vào xe ngựa ra lệnh: "Bốc toàn bộ thùng gỗ xuống cho ta."
Mọi người cùng ra tay, không lâu sau, mươi chiếc thùng gỗ lớn xếp đầy mặt đất. La Quảng Tài không dám lơ là, hắn nhảy xuống ngựa nạy mở một thùng gỗ. 'Rào!' một tiếng, từ bên trong lăn ra một đống bạc trắng xóa, mỗi thỏi to như viên gạch, nặng chừng năm cân, tổng cộng tám mươi thỏi, tức là gần bốn trăm cân, quy ra là sáu ngàn lượng bạc. Vậy mươi thùng chính là ba mươi vạn lượng bạc.
La Quảng Tài cười lên.
Bạc đã tới tay, chứng cứ rành rành. Lúc này, Đàm Nhạn Lăng, mạc khách của Tần vương đi theo xe tiến lên. Sắc mặt hắn u ám tới cực điểm, không nói một lời, ánh mắt ngập tràn sự địch ý lạnh lẽo.
"Sao nào! Ngươi còn tưởng các ngươi có cơ hội lật ngược thế cờ sao?" La Quảng Tài nhìn ra sự khinh bỉ trong mắt hắn, liền lắc lắc lệnh bài của Tần vương, lại trỏ vào các thỏi bạc trên đất nói: "Nhân chứng, vật chứng rành rành, các ngươi chết chắc rồi!"
Đột nhiên, một Cẩm Y Vệ kinh hãi kêu lên: "La Thiên hộ, không đúng, đây không phải là bạc, là chì trắng!"
La Quảng Tài ngẩn ra, hắn lập tức ra lệnh: "Mở tất cả các thùng ra, kiểm tra hàng!"
"La Thiên hộ, bên này là chì trắng."
"La Thiên hộ, bên chúng tôi cũng là chì trắng."
Đàm Nhạn Lăng cũng giật bắn người, đột nhiên, hắn không kiềm được mà cười lên. Tiếng cười của hắn càng lúc càng lớn, cuối cùng ngửa mặt lên trời ha ha đại tiếu.
Hoàng hôn hôm đó, trên Tây Giang thuộc Quảng Đông gió êm sóng lặng, dòng nước êm đềm. Trên mặt sông rộng lớn thỉnh thoảng có thuyền chài lướt qua. Mấy chiếc thuyền lớn xếp thành đội ngũ đang rẽ nước tiến đi. Trên mũi chiếc thuyền dẫn đầu có một người đứng đó, mặc nho bào màu trắng, trên mũi mọc một khối u thịt cực lớn. Hắn chính là Triệu Vô Kỵ, mạc sĩ tâm phúc của Tần vương. Cùng đi với hắn còn có hai trăm thị vệ của Tần vương, và dĩ nhiên, cả ba mươi vạn lượng bạc thật.
Số bạc này đã bị đánh tráo ngay sau khi lên thuyền từ đảo Hoàng Hủ. Đi theo Ngu Quang Thanh về Nam Hải vệ là ba mươi vạn lượng chì trắng, còn bạc thật thì trực tiếp vào cửa sông Tây Giang ở huyện Thuận Đức, ngược dòng Tây Giang đi lên phía bắc, chuẩn bị từ Quảng Tây sang Quý Châu, rồi tới Tứ Xuyên, cuối cùng vào Thiểm Tây.
Đội thuyền đã đi được mười ngày, đã xa rời nơi thị phi Quảng Châu. Phủ Triệu Khánh và châu Đức Khánh đều đã đi qua, phía trước chính là huyện Phong Chuyển, huyện cuối cùng trong địa phận Quảng Đông. Qua khỏi huyện Phong Chuyển, đi tiếp mấy chục dặm nữa là đến phủ Ngô Châu thuộc Quảng Tây rồi.
Tâm trạng Triệu Vô Kỵ vô cùng vui vẻ. Đến Ngô Châu, hắn sẽ lại giăng thêm hai tuyến đường nữa, như vậy hắn sẽ hoàn toàn biến mất. Mặc dù vẫn chưa biết Lý Duy Chính có phải đến tra án bạc buôn lậu của Tần vương hay không, nhưng Triệu Vô Kỵ hắn lại không dám lơ là dù chỉ một chút. Hắn tuyệt đối không thể lại ngã gục dưới tay Lý Duy Chính lần nữa.
"Triệu tiên sinh quả thật thần cơ diệu toán, chúng ta đều tưởng bạc sẽ đi đường Hồ Quảng, ngay cả Đàm tiên sinh cũng bị giấu bặt." Người nói chuyện là thủ lĩnh thị vệ, hắn tên Hàn Giang, từng đi theo Triệu Vô Kỵ tham gia vụ đoạt tín án ở phủ Vũ Xương, khi đó hắn lấy tên giả là Triệu Ngũ. Họ nhận lệnh gấp giáp tới huyện Thuận Đức để tiếp ứng Triệu Vô Kỵ, lúc đi Đàm Nhạn Lăng còn dặn họ sẽ cùng Triệu Vô Kỵ bí mật hộ tống số bạc lên phía bắc, không ngờ tới huyện Thuận Đức, Triệu Vô Kỵ mới bảo họ lên thuyền hộ tống số bạc thật. Hắn sau này mới biết, toàn bộ kế hoạch chỉ có Triệu Vô Kỵ và Ngu Quang Thanh biết, ngay cả Đàm Nhạn Lăng cũng bị giấu trong màn sương.
Triệu Vô Kỵ nhẹ nhàng vuốt chòm râu dài, đắc ý cười nói: "Đây chính là kế 'Kim thiền thoát xác' trong ba mươi sáu kế binh pháp, thực mà hư, hư mà thực. Hắn, Lý Duy Chính ở Vũ Xương chẳng qua là ăn may mà thắng thôi. Nói thật cho ngươi biết, cho dù hắn thật sự đến tra án của điện hạ, e rằng giờ này hắn đang hớn hở áp giải mươi thùng chì trắng về kinh thành rồi. Đấu với ta sao, hừ hừ! Hắn còn non lắm!"
"Tiên sinh đúng là Gia Cát tái sinh, diệu kế tuyệt vời, thiên hạ không ai sánh bằng." Hàn Giang nịnh bợ hết lời. Triệu Vô Kỵ càng nghĩ càng đắc ý, ngửa đầu hơ hơ cười lớn.
Đúng lúc này, thuyền đột nhiên chậm lại. Tên chủ thuyền hô lớn: "Triệu tiên sinh, phía trước chính là Tuần kiểmty của Hạ Giang Khẩu, theo quy định họ phải lên thuyền kiểm tra."
Triệu Vô Kỵ đưa tay che trán nhìn ra xa, chỉ thấy phía trước dường như là một thị trấn nhỏ, người đi kẻ lại khá nhộn nhịp. Trên bờ sông có mười mấy nha dịch đang đứng, khua hiệu kỳ đỏ ra hiệu dừng thuyền kiểm tra. Trên mặt sông đã có gần trăm chiếc thuyền đang neo đậu chờ kiểm tra.
Triệu Vô Kỵ dĩ nhiên không để bọn họ vào mắt, hắn quay đầu hỏi chủ thuyền: "Thị trấn nhỏ phía trước là đâu?"
"Bẩm Triệu tiên sinh, phía trước là trấn Hạ Giang Khẩu. Đây là con đường yếu đạo trên Tây Giang, trên trấn kỹ viện, tửu lâu cực kỳ nhiều, vô cùng náo nhiệt."
Triệu Vô Kỵ mỉm cười, liền nói với Hàn Giang: "Giữ năm mươi anh em trông thuyền, số còn lại lên bờ ăn cơm trong nửa canh giờ. Muốn giải trí thì tranh thủ, quá giờ ta không đợi đâu."
Hàn Giang mừng rỡ, vội vàng chạy đi sắp xếp. Ba chiếc thuyền lớn chậm rãi cập bờ. Mấy tên nha dịch của Tuần kiểmty chạy lại, hống hách gào lên: "Các ngươi là ai? Vận chuyển hàng gì, mau khai báo đàng hoàng, nếu không có nước cho các ngươi biết tay!"
Triệu Vô Kỵ hừ lạnh một tiếng, lấy ra một tấm kim bài lắc lắc trước mắt chúng: "Mù mắt chó các ngươi rồi, đây là quan thuyền của Tần vương điện hạ, các ngươi cũng dám kiểm tra sao?"
Mấy tên nha dịch tuy chưa từng thấy kim bài Tần vương, nhưng nhìn thấy một đám đại hán vạm vỡ từ trên thuyền bước xuống, chúng sợ đến mức lưỡi líu lại, rối rít kêu "Hiểu nhầm, hiểu nhầm" rồi vắt chân lên cổ chạy biến, đâu còn dám lên thuyền kiểm tra nữa.
Triệu Vô Kỵ mấy chuyện này thấy nhiều rồi, hắn hoàn toàn không để trong lòng, dẫn theo hai tùy tùng lên bờ ăn cơm. Thuyền neo ngay sát bờ, do năm mươi thị vệ canh giữ.
Triệu Vô Kỵ đến một tửu lâu ven sông. Hắn lên tầng hai, tìm một chỗ ngồi cạnh cửa sổ. Bên ngoài cửa sổ là phố xá náo nhiệt, người qua kẻ lại tấp nập. Phía xa mặt sông rộng lớn, phóng tầm mắt ra xa là núi xanh nước bích, phong cảnh hữu tình, khiến lòng người sảng khoái. Mà thuyền của hắn thì neo ngay tại bến tàu, từ góc độ của hắn có thể nhìn thấy rõ mòng mòng. Một trăm mười thị vệ lên bờ còn chưa kịp ăn cơm đã vội vã chạy tớ kỹ viện xả hơi, trên đường không thấy bóng dáng một tên thị vệ nào.
Triệu Vô Kỵ lắc đầu, nói với tiểu nhị: "Lên cho ta vài món nhắm ngon nhất của các ngươi, làm nhanh lên nhé."
[TIÊU ĐỀ]: Trầm mê trong mộng
Gã sai vặt đáp lời, liền vội vàng lui đi, lúc này sau lưng bỗng nhiên có người hỏi: "Vô Kỵ huynh, có muốn làm một hũ rượu không?"
Triệu Vô Kỵ giật mình, gã quay đầu nhìn lại, nhưng lập tức kinh ngạc đến đứng sững người. Chỉ thấy cách sau lưng gã chừng một trượng có một người đang đứng, áo dài thanháo, đầu đội mũ sạ, trên mặt nụ cười khác thường thân thiết, như thể gặp lại người bạn cũ thất lạc đã nhiều năm, chính là đối thủ cũ của gã, Cẩm Y Vệ Thiên Hộ Lý Duy Chính.
Lý Duy Chính chắp tay với gã, cười nói: "Vô Kỵ huynh, ta đã đợi huynh lâu lắm rồi."
Trong đầu Triệu Vô Kỵ trống rỗng một mảng, gã theo bản năng quay đầu nhìn ra mặt sông. Mặt sông vừa rồi còn trống trải, chẳng biết từ lúc nào đã giăng kín chật nịch những thuyền bè, bao vây chặt chẽ ba con thuyền của gã. Trên mũi thuyền đều là binh sĩ trang bị tận răng, người người giương cung lắp tên, chỉ cần một tiếng lệnh hạ xuống là sẽ bắn ba con thuyền lớn thành trăm lỗ ngàn hang.
"Vô Kỵ huynh, thực ra từ lúc huynh lên thuyền ở Thuận Đức, ta đã đi theo huynh rồi. Khi đó thấy hứng trí của Vô Kỵ huynh đang dâng cao, ta không nỡ làm phiền."
Lý Duy Chính chắp tay xin lỗi gã, thái độ vô cùng thành khẩn.
Triệu Vô Kỵ ngơ ngác nhìn hắn, đột nhiên, gã chỉ thấy cổ họng ngọt ngào, một ngụm máu phun ra, ngã gục rũ rượi xuống đất.
Tháng chín năm Hồng Vũ thứ hai mươi ba, vụ án Tần Vương buôn lậu bạc trắng đã bị Cẩm Y Vệ Thiên Hộ Lý Duy Chính phá giải tại Quảng Đông.