Đại Minh Quan Đồ

Lượt đọc: 8014 | 13 Đánh giá: 8,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 126
Thuận nước giong thuyền

❊ ❊ ❊

Gia Huy là người huyện Khang, phủ Huy Châu, năm nay chưa đầy năm mươi tuổi. Cha ông từng giữ chức Thượng thư bộ Lễ, có thể nói là thế gia quan hhoạn. Ông sinh được hai người con trai, con trưởng là Chiêm Viễn Hiền sau khi trúng Cử nhân làm Huyện thừa ở Triết Giang, tuổi trẻ tài cao; còn con thứ là Chiêm Viễn Chí chỉ còn hai tháng nữa là tham gia khoa cử, được Chiêm Huy gửi gắm nhiều kỳ vọng. Hôm nay y phụng mệnh đến nhà Diệp Thiên Minh thăm dò tin tức, mang về một tin tức bất lợi.

Diệp Thiên Minh là một trong những vây cánh dự bị mà Chiêm Huy nhắm tới, gia thế thanh bạch, không có chỗ dựa chống lưng, lại đặc biệt được Hoàng thượng coi trọng. Thực ra ngay từ thời Diệp Thiên Minh còn làm Tri phủ Hán Dương, Chiêm Huy đã nhắm trúng ông. Khi đó ông ta đã ướm hỏi chuyện thông gia, một mặt là vì biết con gái thứ của Diệp Thiên Minh dịu dàng xinh đẹp, là người con dâu hiếm có; mặt khác là phát ra một tín hiệu rõ ràng, hy vọng Diệp Thiên Minh có thể trở thành người của mình.

Sau vụ án Lý Thiện Trường, Chu Nguyên Chương đã tuyển chọn một lô quan lại đức tài vẹn toàn từ địa phương để bổ sung vào triều đình trung ương, Diệp Thiên Minh chính là một trong số đó. Mới đến kinh thành làm quan, tuy Diệp Thiên Minh hành sự cẩn trọng, không muốn dính dấp đến đảng phái, nhưng dưới sự cố ý lôi kéo của Chiêm Huy, ông cũng vô tình hay hữu ý hướng về phía đảng Tần Vương. Đúng vào lúc này, vụ án Tần Vương buôn lậu bùng nổ, Chiêm Huy vì muốn gạt bỏ can hệ với Tần Vương nên quyết định dùng Diệp Thiên Minh - người không có nền tảng chống lưng - làm lá chắn, thay mình đỡ lấy cuộc thanh toán có thể xảy ra của Chu Nguyên Chương.

Trong thư phòng, Chiêm Huy sa sầm nét mặt, nghe con trai kể lại thái độ lúc đầu kính cẩn sau lại hờ hững của Diệp Thiên Minh. Tất cả những điều này xảy ra là do sự xuất hiện của Lý Duy Chính. Nhắc đến Lý Duy Chính, trong lòng Chiêm Viễn Chí dấy lên một trận ghen tức. Diệp Tô Đồng mà y nhắm tới lại có hôn ước với kẻ này, một kẻ đến thi Tú tài còn trượt năm lần, đúng là bông hoa nhài cắm bãi phân trâu. Lòng hận thù của y lại chuyển sang Diệp Thiên Minh, đường đường là Đại Lý Tự thiếu khanh mà lại bắt cá hai tay, đã không chịu hủy bỏ hôn ước, sao còn hứa hẹn với mình làm gì? Đây chẳng phải là trêu đùa mình sao?

Báo cáo xong tình hình, y không kìm được hận hờn nói: "Phụ thân, Diệp Thiên Minh tựcam đọa lạc (tự làm mình tha hóa), cứ khăng khăng muốn kết giao với lũ ưng khuyển Cẩm Y Vệ, phụ thân cũng không cần phải khách khí với ông ta nữa."

"Phóng túng!" Chiêm Huy quát lớn một tiếng, "Tên họ của Diệp Thiên Minh là thứ để ngươi gọi thẳng ra đấy à? Ngươi có tư cách gì mà bình phẩm tiền bối, còn không mau cút đi đọc sách cho ta!"

Chiêm Viễn Chí sợ tới mức run bắn, run rẩy lui ra. Khi đi tới cửa, y lại nghe thấy cha lạnh lùng nói: "Hắn đã không còn là Cẩm Y Vệ Thiên hộ nữa rồi. Ngươi mà có được một nửa bản lĩnh của người đó thì nhà họ Chiêm ta đã có người nối nghiệp rồi."

Chiêm Viễn Chí chấn động toàn thân, trong mắt y xẹt qua một tia đố kỵ và oán hận, nghiến chặt môi lui ra ngoài.

Trong phòng chỉ còn lại một mình Chiêm Huy. Ông ta ngửa đầu thẫn thờ nhìn trần nhà sơn trắng muốt, ánh mắt chớp động. Nửa tháng trước ông ta nhận lệnh của Tần Vương làm một việc ngu ngốc: xướng xuất hặc tấu Lý Duy Chính. Thế nhưng ngay buổi tối sớ tấu liên danh gửi lên, ông ta đột nhiên lại nhận được một tin tức nằm ngoài dự đoán: Tần Vương đã bị người ta bắt đi từ trong vương phủ phiên quốc.

Ngoại trừ Hoàng thượng, còn ai có thể hạ mệnh lệnh này? Lúc đó nếu tin tức này đến sớm hơn hai canh giờ thì ông ta đã không gửi bản sớ hặc tấu quỷ quái đó lên rồi. Tin tức tiếp theo càng khiến ông ta há hốc mồm kinh ngạc: Lý Duy Chính nam hạ lại là tiếp nhận mật lệnh điều tra vụ án Tần Vương buôn lậu.

Tần Vương buôn lậu ba mươi vạn lượng bạc. Cho dù số bạc này dùng để làm gì thì Tần Vương cũng xong đời rồi. Vậy còn Chiêm Huy ông ta thì sao? Có trở thành vật hy sinh chôn cùng hay không? Không! Quyết không thể! Nhưng đây không phải là chuyện ông ta bày tỏ quyết tâm là có thể giải quyết được. Ông ta cần tìm một kẻ thế mạng. Diệp Thiên Minh không nghi ngờ gì chính là kẻ thế mạng tốt nhất, không có nền tảng chống lưng, trên tờ hặc tấu lại có chữ ký của ông ta.

Lúc này, Chiêm Huy cũng biết Lý Duy Chính là nguyên nhân căn bản khiến Diệp Thiên Minh thay đổi thái độ. Cho nên, ông ta bắt buộc phải ra tay trước Lý Duy Chính. Chiêm Huy lập tức cầm bút viết một mảnh giấy ngắn, ra lệnh cho tâm phúc hỏa tốc gửi cho Độc Tú Sĩ Lữ Tư Viễn của Cẩm Y Vệ.

Từ sau khi Triệu Nhạc bị giết, Lữ Tư Viễn liền im hơi lặng tiếng, luôn ở trong trạng thái phản tỉnh. Nhưng điều khiến ông ta phản tỉnh không phải là thất bại trong việc tranh đoạt ở Tam sở Cẩm Y Vệ, mà là ông ta phát hiện ra đối tượng nương tựa của mình đã chọn sai. Triệu Nhạc bị giết, Tần Vương đổ hết mọi trách nhiệm lên đầu ông ta, sai người xối xả mắng ông ta một trận, từ đó về sau không còn chút tin tức nào nữa. Điều đó có nghĩa là Tần Vương đã không còn tin tưởng ông ta nữa.

Sự thay đổi thái độ của Tần Vương khiến Lữ Tư Viễn vừa thất vọng vừa hối hận. Thất vọng vì mình đã nhìn nhầm người, vốn tưởng rằng Tần Vương có hùng tài đại lược, một khi Chu Tiêu gặp bất hạnh thì ông ta có thể gánh vác trọng trách Thái tử. Nhưng cuối cùng Lữ Tư Viễn phát hiện Tần Vương là một kẻ dã tâm hừng hực nhưng lòng dạ hẹp hòi, dường như không phải là một minh chủ có thể phó thác.

Đồng thời ông ta cũng rất hối hận. Có những chuyện một khi đã làm thì không cách nào xóa bỏ dấu vết được nữa. Dù sao đi nữa ông ta cũng đã bày tỏ lòng trung thành với Tần Vương. Cho nên mấy tháng nay ông ta luôn giữ hành sự kín kẽ, ngay cả chuyến đi Quảng Đông của Lý Duy Chính ông ta cũng không mấy quan tâm. Mấy tháng này, Lữ Tư Viễn sống rất bình yên, không có bất kỳ ai đến quấy rầy. Cho đến mười ngày trước Tưởng Huyên nói cho ông ta biết, Tần Vương vì đại án buôn lậu bạc mà bị Hoàng thượng tước phiên. Tin tức này như một tảng đá lớn rơi xuống giếng, lòng Lữ Tư Viễn rối bời. Ông ta có một linh cảm mãnh liệt rằng rất có thể mình sẽ bị cuốn vào vụ án này.

Sự lo lắng của Lữ Tư Viễn không hề sai. Mặc dù ông ta đã im lặng gần nửa năm, nhưng có một người lại chưa từng quên ông ta. Đúng vào ngày cuối cùng của năm Hồng Vũ thứ hai mươi ba, tức là một khắc trước, ông ta đã nhận được một mảnh giấy của Chiêm Huy.

Trên mảnh giấy chỉ có một câu mang tính đe dọa: "Tối nay nhất định phải bắt La Tử Tề khai ra Đại Lý Tự thiếu khanh Diệp Thiên Minh là tâm phúc của Tần Vương, nếu không..."

Nếu không thì sao, Lữ Tư Viễn biết rất rõ. Nếu không Chiêm Huy sẽ nói cho Tưởng Huyên biết Lữ Tư Viễn từng hiệu trung với Tần Vương. Đây chính là tử huyệt của Lữ Tư Viễn. Một khi Tưởng Huyên biết ông ta phản bội mình, không chỉ địa vị tiền đồ đều mất sạch, thậm chí Tưởng Huyên còn lấy đi tính mạng của ông ta.

Mảnh giấy này giống như một liều thuốc độc. Lữ Tư Viễn biết nếu mình nuốt nó vào, mình sẽ trượt xuống vực thẳm bóng tối sâu hơn, từ đây sẽ bị Chiêm Huy nắm trong tay, hoàn toàn trở thành công cụ triệt hạ dị kỷ cho Chiêm Huy. Trong lòng Lữ Tư Viễn đau đớn khôn cùng, làm sao mới có thể giải thoát?

Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân dồn dập, quản gia của ông ta ở bên ngoài bẩm báo: "Lão gia, có một thanh niên tên là Lý Duy Chính tìm ông, hắn nói có thể giúp ông chỉ điểm mêtân (mê tân - con đường thoát khỏi u mê)."

Lữ Tư Viễn chuyển biến suy nghĩ, lập tức hiểu ra ngay. Lý Duy Chính nhất định cũng vì chuyện của Diệp Thiên Minh mà tới. Ông ta hơi trầm ngâm, lập tức dặn dò quản gia: "Mau mời hắn vào thư phòng của ta!"

Một lúc sau, Lý Duy Chính dưới sự dẫn đường của quản gia bước vào thư phòng của Lữ Tư Viễn. Hắn chắp tay cười nói: "Lữ huynh, ta đến chúc Tết huynh sớm đây."

Lữ Tư Viễn cười khổ một tiếng, vội vàng mời Lý Duy Chính ngồi xuống, đồng thời sai người dâng trà. Ông ta cũng hơi nghiêng mình cười đáp: "Nghe nói Lý lão đệ vinhthăng (vinh thăng - thăng chức) Uy Hải vệ Chỉ huy sứ, thật đáng chúc mừng. Cẩm Y Vệ tuy vẻ vang nhưng rốt cuộc không có tiền đồ gì, nói trắng ra thì mãi mãi chỉ là cái số làm sai dịch. Cho nên khi nghe nói Lý lão đệ ra khỏi Cẩm Y Vệ, phản ứng đầu tiên của ta là hâm mộ. Đến khi nào ta mới có cơ hội ra địa phương làm một nhiệm kỳ Tri huyện đây?"

Những lời Lữ Tư Viễn nói là thật lòng. Lý Duy Chính và ông ta đã không còn mâu thuẫn lợi ích gì nữa, ông ta cũng không cần coi Lý Duy Chính là kẻ thù nữa. Mới hay sự thù địch này phần lớn là do mối quan hệ với Tần Vương gây ra, nay Tần Vương đã sụp đổ, có thêm một người bạn là có thêm một con đường.

Lý Duy Chính cười không nói. Hắn nâng tách trà lên nhấp nhẹ một ngụm, một lúc sau mới thong thả mỉm cười: "Lữ huynh chắc đã nhận được chỉ thị của Chiêm Huy rồi nhỉ?"

Sắc mặt Lữ Tư Viễn biến đổi. Ông ta nhìn chằm chằm vào mắt Lý Duy Chính, chậm rãi lắc đầu: "Ta không hiểu ý của Lý đại nhân?"

Lý Duy Chính ôn hòa cười một tiếng, thong thả nói: "Lữ huynh, thực ra ta cũng biết, tối hôm ta nhận chức Cẩm Y Vệ Tam sở Thiên hộ, huynh và Vương Hán đã đến nhà Triệu Nhạc. Huỳnh không ra mặt, chỉ ngồi trong xe ngựa. Ngoài ra, Lãnh Thiên Thu cũng từng nói với ta, huynh là người của Tần Vương. Lữ huynh, ta nói có đúng không?"

Mặt Lữ Tư Viễn lúc đỏ lúc trắng. Hồi lâu, ông ta hạ thấp giọng hỏi: "Lãnh Thiên Thu sao lại biết?"

Lý Duy Chính nhìn người đàn ông bị chuyện của Tần Vương hành hạ đến thần trí tiều tụy này, có chút thương hại lắc đầu: "Lữ huynh, xưng danh Độc Tú Sĩ như huynh mà chuyện đơn giản thế này cũng không nhìn thấu sao? Lãnh Thiên Thu là người của ai, sao hắn lại biết huynh quy thuận Tần Vương? Thực ra huynh đã sớm bị người của Tần Vương bán đứng rồi, luôn ngồi trên lưỡi dao mà chính huynh lại không biết đấy thôi. Hôm nay là Chiêm Huy đến ép huynh, ngày mai lại là vị Thân vương nào đó đến uy hiếp huynh. Huỳnh đồng ý một việc là tương đương với việc tự tròng một sợi dây thừng vào cổ mình. Vốn dĩ huynh vẫn còn đường sống, nhưng tối nay nếu huynh thật sự vì Chiêm Huy mà dính sâu vào vụ án Tần Vương, huynh sẽ tự đẩy mình vào đường chết, đến cả Tưởng Huyên cũng không bảo vệ được huynh đâu. Ta không ngại nói thật cho huynh biết, vụ án Tần Vương có rất nhiều bên lợi ích liên quan đang theo dõi, Lữ huynh hàtất (hà tất) vì tư lợi của Chiêm Huy mà tự hủy hoại bản thân?"

Những lời của Lý Duy Chính gõ từng chữ từng câu vào lòng Lữ Tư Viễn. Mãi lâu sau, Lữ Tư Viễn thở dài một tiếng: "Ta nào có muốn làm việc cho Chiêm Huy, chỉ là ông ta đã nắm được thóp của ta. Một khi tố cáo với Tưởng Huyên thì ta cũng không còn đường lui. Chỉ cần có con đường thứ ba, ta cũng sẽ không mạo hiểm thế này mà dính vào vụ án Tần Vương."

Lý Duy Chính đột nhiên cười lớn. Tục ngữ có câu người trong cuộc thì quáng mắt, quả không sai chút nào. Hắn lắc đầu cười nói: "Lữ huynh làm sao lại không có đường đi chứ? Đúng là chui vào sừng trâu rồi. Nếu Lữ huynh muốn nghe, ta sẽ chỉ cho huynh ba con đường."

Lữ Tư Viễn chợt đứng dậy, vái dài Lý Duy Chính một vái, xúc động nói: "Ta xin rửa tai lắng nghe, xin Lý đại nhân chỉ dạy cho ta!"

"Con đường thứ nhất, nếu huynh chưa từng viết thư hiệu trung gì thì kiên quyết không thừa nhận mình từng quy thuận Tần Vương. Cùng lắm là Tần Vương từng lôi kéo huynh nhưng thái độ của huynh mập mờ. Nhưng như vậy thì Tưởng đại nhân nhất định sẽ trách huynh giấu giếm, có thành kiến với huynh, lợi bất cập hại. Vì vậy đây chỉ là hạ sách. Con đường thứ hai là huynh quay lại đối phó với Chiêm Huy, dùng quyền lực trong tay khép Chiêm Huy vào tội vây cánh Tần Vương để hạ bệ ông ta. Khi đó mọi lời gièm pha của ông ta nhắm vào huynh đều coi như vu khống. Nhưng ở đây có biến số từ Hoàng thượng. Hoàng thượng bắt La Tử Tề tống giục chứ không bắt Chiêm Huy, qua đó có thể thấy Người đối với Chiêm Huy cũng đang dự do dự. Từ điểm này mà xét, rủi ro và tỷ lệ thắng mỗi bên một nửa, có thể coi là trung sách."

"Vậy thượng sách của Lý đại nhân là gì?" Lữ Tư Viễn có chút sốt sắng hỏi. Hạ sách chắc chắn ông ta sẽ không chọn, dù sau này ông ta không thừa nhận lời tố cáo của Chiêm Huy, còn Lãnh Thiên Thu thì sao? Còn cả mưu sĩ của Tần Vương nữa, nếu họ cũng ra làm chứng thì mình không còn đường lui. Còn trung sách tuy tốt hơn hạ sách một chút nhưng rủi ro quá lớn. Chiêm Huy không chỉ nắm Bộ Lại mà còn nắm cả Giám Sát Viện, muốn hạ bệ ông ta thì Tưởng Huyên là người đầu tiên không ủng hộ. Cho nên trung sách này trên thực tế cũng khó thực hiện. Điều ông ta quan tâm nhất lúc này chính là thượng sách.

"Thượng sách thực ra rất đơn giản." Lý Duy Chính nhìn chằm chằm vào mắt Lữ Tư Viễn, nhấn mạnh từng chữ: "Ba mươi sáu kế, tẩu vi thượng sách (chạy là thượng sách)."

"Chạy?" Lữ Tư Viễn chậm rãi ngồi xuống. Ông ta chưa từng nghĩ tới việc sẽ rời khỏi Cẩm Y Vệ, căn bản là chưa từng nghĩ theo hướng này. Chạy thế nào? Đi đâu? Ngẩn người một lúc, Lữ Tư Viễn ngập ngừng hỏi: "Lý đại nhân cho rằng thượng sách này khả thi sao?"

Lý Duy Chính cười lạnh một tiếng: "Nếu không khả thi thì Lữ tiên sinh hà tất phải đi đầu quân cho Tần Vương?"

Một câu nói thức tỉnh Lữ Tư Viễn. Đúng vậy, tại sao ông ta lại phải đi nương tựa Tần Vương? Chẳng phải vì muốn tìm cho mình một đường lùi sao? Thỏ khôn chết thì chó săn bị nấu, Tưởng Huyên sớm muộn gì cũng bị Hoàng thượng thịt, sao mình có thể dựa vào ông ta cả đời được? Chạy! Ánh mắt Lữ Tư Viễn dần sáng lên. Sớm muộn gì cũng là một chữ 'chạy', tại sao bây giờ lại không thể chạy chứ? Tiền bạc của ông ta đã vơ vét đủ rồi, lại không phải quan chức triều đình, chỉ là một mưu sĩ mà thôi, hoàn toàn có thể phủi tay ra đi, ẩn dật tận hưởng vài năm, chờ cơ hội xuất hiện rồi lại tái xuất mưu sự. Đây mới thực sự là thượng sách.

Lý Duy Chính nhìn ánh mắt ông ta liền biết Lữ Tư Viễn đã động lòng. Hắn mỉm cười, cho ông ta một viên thuốc định tâm cuối cùng: "Nếu Lữ huynh không chê Sơn Đông nghèo nàn thì cứ đến địa bàn của ta mà trốn, ta sẽ chiếu gố huynh."

Lữ Tư Viễn thẫn thờ nhìn vào góc tường ngẩn ngơ. Mặc dù ông ta cũng đã có ý định rời khỏi Cẩm Y Vệ, nhưng chuyện đến quá đột ngột, ông ta cần thời gian suy nghĩ. Một lúc sau, Lữ Tư Viễn mới thở dài một tiếng: "Chuyện này hãy để ta suy nghĩ kỹ lại."

Khựng lại một chút, ông ta lại nói: "Nhưng Lý đại nhân có thể yên tâm, chuyện của La Tử Tề ta tuyệt đối sẽ không xen vào."

Tối hôm đó, Lữ Tư Viễn để lại một bức thư cho Tưởng Huyên. Trong thư ông ta nói mập mờ về lý do mình ra đi, nhưng cũng ám chỉ Tưởng Huyên phải đề phòng Giám Sát Viện nhúng tay vào vụ án Tần Vương. Ngay sau đó, cả gia đình lặng lẽ rời khỏi kinh thành, không rõ tung tích.

Màn đêm Giao thừa dần bao phủ kinh thành. Tiếng pháo vang lên rộn rã khắp các con phố lớn ngõ nhỏ, hương thơm thức ăn lan tỏa, nhà nhà thắp sáng đèn hoa, tiếng cười nói không ngớt, đã bắt đầu thời khắc được mong đợi nhất trong năm - bữa cơm đoàn viên đêm Giao thừa.

Thế nhưng trong hoàng cung lại lạnh lẽo đìu hiu, không hề cảm nhận được sự náo nhiệt và vui tươi của ngày Tết. Chu Nguyên Chương dường như không có khái niệm ăn Tết, ông vẫn như thường lệ phê duyệt sớ tấu trong Ngự thư phòng. Bữa tối đã ăn qua loa, trên ngự án đã chất cao như núi những bản sớ tấu. Tuy so với ngày thường có ít hơn một chút nhưng số lượng vẫn rất nhiều. Đây lại là một đêm không ngủ nữa. Điều này cũng không trách được, trong mắt Chu Nguyên Chương, giang sơn Đại Minh chính là một gia đình lớn, con dân muốn ăn Tết đón xuân ông không phản đối, nhưng với tư cách là chủ gia đình, ông cần phải xử lý xong xuôi công việc trong nhà mới có lúc nghỉ ngơi. Chỉ là việc trong nhà lúc nào cũng nhiều như vậy, điều này cũng ấn định ông vĩnh viễn không có lúc nào nghỉ ngơi, đặc biệt là thời điểm cuối năm, ông phải tiếp kiến sứ thần các thuộc quốc đến chầu, phải cử hành các loại nghi lễ trọng đại, lại còn phải suy tính các sự vụ lớn cho năm sau, do đó triều chính càng thêm bận rộn.

Lúc này, Chu Nguyên Chương đang cân nhắc một phương án chiến lược trọng đại đối với Bắc Nguyên: tái thiết Đông Thắng vệ và các vệ ở Đại Đồng. Năm Hồng Vũ thứ sáu, Chu Nguyên Chương nhận ra Bắc Nguyên không thể diệt trong một sớm một chiều, bèn thay đổi chiến lược với Nguyên, lấy phòng thủ làm chính. Các châu quận thường xuyên bị Bắc Nguyên xâm phạm như Hoằng Châu, Uất Châu, Định, An, Vũ, Sóc, Thiên Thành, Bạch Đăng, Đông Thắng, Phong, Vân Nội..., biên dân đều được di dời vào bên trong, ngũ vệ Đông Thắng cũng theo đó mà rút đi.

Nhưng sau trận Bắt Ngư Nhi Hải năm Hồng Vũ thứ hai mươi mốt và trận tiêu diệt năm nay, tàn dư lực lượng của Bắc Nguyên đã ở trên bờ vực sụp đổ. Từ tin tình báo thu được, nội bộ Bắc Nguyên đã xuất hiện rạn nứt rõ rệt, hai bộ tộc lớn là Oa Lạt (Oirat) và Đạt Đát (Tatar) do tranh giành quyền lực nội bộ đã phát sinh đối lập, Bắc Nguyên rất có thể sẽ xẻ làm hai. Trong tình hình này, Đại Minh không thể vội vã dùng đại quân đối với Bắc Nguyên để tránh việc Bắc Nguyên dưới áp lực đại quân lại tái đoàn kết, mà nên tĩnhquan (tĩnh quan - lặng lẽ quan sát) sự biến, chờ đợi Bắc Nguyên phân liệt, đồng thời tận dụng cơ hội này càn quét tàn dư lực lượng gần biên giới Đại Minh và củng cố phòng thủ Đại Minh. Bây giờ chính là thời cơ tốt nhất để tái thiết Đông Thắng vệ và Đại Đồng vệ.

Trong kế hoạch của Chu Nguyên Chương, Đông Thắng xây dựng ngũ vệ, phía đông Đại Đồng xây dựng ngũ vệ, phía tây xây dựng lục vệ, như vậy tổng cộng xây mới mười sáu vệ. Tính bình quân mỗi vệ năm nghìn người thì chính là chín vạn quân hộ, tính cả gia quyến của họ thì quy mô lên tới năm sáu mươi vạn người. Nhưng điều khiến Chu Nguyên Chương băn khoăn là các biên quân không có thừa binh lực, các vệ Đông Thắng và Đại Đồng không thể tự nhiên mọc ra, chỉ có thể di dời quân hộ từ nội địa. Chu Nguyên Chương vì chuyện này đã suy nghĩ suốt hai ngày liền. Cuối cùng ông quyết định từ dân tịch các châu phủ ở Sơn Tây, cứ bốn hộ chọn một hộ chuyển sang quân tịch, điều đến châu Đông Thắng và châu Đại Đồng để tái thiết hệ thống phòng thủ, bao gồm cả lương thực, gia súc và việc điều động lượng lớn vật tư xây thành cũng đồng thời tiến hành.

Như vậy, Đông Thắng vệ và Đại Đồng vệ sẽ đóng vai trò làm bình phong cho vùng bụng Hà Đạo, phía đông nối liền Tuyên Phủ, Khai Bình, phía tây từ xa hô ứng với Ninh Hạ, 'từ Liêu trở về tây, mấy nghìn dặm dấy lên uy thế liên lạc'. Đây là một quyết định chiến lược cực kỳ then chốt.

Nhưng đây cũng là việc lớn dính dấp đến hàng trăm nghìn người của một tỉnh, khiến Chu Nguyên Chương chắp tay sau lưng đứng trước bản đồ Sơn Tây lâu không nói năng gì. Lương thực, hậu cần, xây thành... các nhân tố ông đều phải tính toán chu toàn.

Chu Nguyên Chương không khỏi thở dài một tiếng. Điều khiến ông lo lắng không phải là sức dân, mà là tài chính của Đại Minh. Mặc dù mười sáu vệ mới có thể tự cung tự cấp bằng phương thức đồn điền, nhưng chi phí di dời và xây thành giai đoạn đầu đều phải do tài chính gánh vác, lại thêm nguồn thu thuế của Sơn Tây tương ứng sẽ giảm đi. Một tăng một giảm này khiến cho tài chính vừa mới thu chi cân bằng lại rơi vào tình trạng thu không đủ chi. Tiền lương không đủ là vấn đề cũ khiến Chu Nguyên Chương đau đầu suốt hơn hai mươi năm qua. Dù năm nào cũng khai khẩn đất hoang nhưng vẫn không theo kịp sự gia tăng dân số, lại thêm chuyện Bảo sao bị mất giá. Nghe nói Bảo sao ở vùng Giang Triết đã mất giá đến mức mười quán mới đổi được một lượng bạc, dân gian buôn bán căn bản không công nhận Bảo sao mà chỉ nhận bạc. Cho dù ông có hạ chỉ nghiêm cấm thế nào cũng vô dụng, dân không sợ chết thì làm sao được? Thực ra Chu Nguyên Chương cũng biết vấn đề nằm ở đâu, là do ông phát hành Bảo sao không có tiết chế. Trong lòng ông dĩ nhiên hiểu rõ, nhưng ông thì làm được gì cơ chứ? Ông phải chiến đấu với Bắc Nguyên, ông phải xây dựng Vạn Lý Trường Thành, cho dù binh lính không cần triều đình nuôi sống nhưng áo giáp, ngựa nghẽo, khí giới của họ thì sao? Rồi việc điều động dân phu, thứ nào mà không cần tiền lương? Ông lấy thân làm mẫu, đối với bản thân đã tiết kiệm đến không thể tiết kiệm hơn, nhưng tiền lương thu nhập hàng năm của triều đình vẫn xa xa không đủ dùng. Khéo ăn thì no khéo co thì ấm, tổng không thể lại dấy lên đại ngục để vơ vét các hộ giàu có trong dân gian chứ!

Chính vì nguyên nhân này, giữa năm ông mới nới lỏng hạn chế đối với thương cáo, hy vọng nhờ đó có thể tăng thêm nguồn thu thuế. Chu Nguyên Chương không khỏi lại nhớ tới ba mươi vạn lượng bạc của con trai thứ Tần Vương. Chỉ dùng ba vạn lượng vàng mà đổi được ba mươi vạn lượng bạc từ Nhật Bản, lợi nhuận kếch xù ở giữa khiến ông cũng phải kinh ngạc, ông cũng đã động lòng. Cho nên ông mới quyết định bán lượng trang bị cũ trong kho cho Nam triều Nhật Bản dưới danh nghĩa Cao Ly nhằm kéo dài sự đốitrĩ (đối trĩ - đối đầu) giữa Nam Bắc triều Nhật Bản, đồng thời thu về bạc của Nhật Bản. Chỉ đáng hận là giặc Oa và quân phiệt địa phương Nhật Bản quấy nhiễu khiến kế hoạch của ông đến nay vẫn chưa thể hoàn thành.

"Bệ hạ, Thái tử ở ngoài cầu kiến." Tiếng bẩm báo của một thái giám ngắt đứt dòng suy nghĩ của Chu Nguyên Chương.

Chu Nguyên Chương ngẩn ra một chút. Đêm Giao thừa, Thái tử không sum họp với gia đình, chạy đến chỗ mình làm gì? Ông lập tức lại mỉm cười, cũng tốt! Thái tử đến vừa hay thảo luận với nó về vấn đề phân phong các vương.

[TÊN_MỚI]

詹徽 = Chiêm Huy

源縣 = huyện Khang

詹同 = Chiêm Đồng

詹遠賢 = Chiêm Viễn Hiền

威海衛 = Uy Hải vệ

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 28 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »