Mục Tiêu Thứ 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 35 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 31
Chương 31

❊ ❊ ❊

Cindy Thomas đang làm việc trong văn phòng của gia đình, được cô thiết kế trong phòng ngủ nhỏ của căn hộ chung cư mới. Đài CNN đang phát tin xung quanh khi cô đánh máy, mải mê với câu chuyện mà cô viết về phiên tòa xét xử Alfred Brinkley sắp tới. Cô miệt mài đến nỗi không buồn trả lời điện thoại khi nó reng bên khuỷu tay mình.

Nhưng rồi cô liếc nhìn vào số điện thoại người gọi và chụp lấy ống nghe.

“Ông Tyler phải không ạ?” cô nói.

Giọng của Henry Tyler trống rỗng kỳ lạ, gần như không thể nhận ra được. Kỳ thực cô ấy nghĩ ông ta đang đùa, nhưng đó không phải là tính cách của ông ấy.

Lắng nghe chăm chú, thở hắt ra và nói “Ôi không, không...”, cô ấy cố gắng để hiểu và thông cảm với người đàn ông đang khóc, đang mất dần suy nghĩ, và phải hỏi lại Cindy là ông ta đã nói những gì.

“Cô bé mặc một chiếc áo khoác màu xanh da trời”, Cindy nhắc lại.

“Đúng vậy. Một chiếc áo khoác xanh đen, chiếc áo len dài tay màu đỏ, quần xanh, giày đỏ”.

“Anh sẽ có bản copy trong một giờ tới”, Cindy nói “và khi ấy, anh sẽ nhận được tin tức từ mấy thằng khốn đó báo số tiền mà anh phải trả để đón Madison về. Anh sẽ tìm được cô bé về thôi”.

Cindy chào tạm biệt nhân viên của báo “Tin tức hàng ngày”, đặt ống nghe xuống, và ngồi bất động một lúc, bấu chặt lấy thành ghế, quay cuồng với cảm giác sợ hãi kinh hoàng. Cô ấy theo dõi nhiều vụ bắt cóc đến độ biết được rằng nếu đứa bé không được tìm thấy trong ngày hôm nay, cơ hội để tìm thấy bé sống sót chỉ còn lại một nửa. Nó sẽ tiếp tục giảm đi thêm một nửa nếu không tìm thấy bé vào ngày hôm sau.

Cindy nhớ lại lần cuối cùng gặp Madison, vào đầu mùa hè khi cô bé đến văn phòng cùng với bố mình.

Trong khoảng hai mươi phút, Madison xoay vòng chiếc ghế từ bên này sang bên kia chiếc bàn làm việc của Cindy, viết nguệch ngoạc lên tập giấy nháp, giả vờ như mình là phóng viên đang phỏng vấn Cindy về công việc.

“Tại sao cái này được gọi là ‘hạn chót’? Cô có bao giờ e ngại khi viết về những người xấu không? Câu chuyện ngớ ngẩn nhất mà cô từng viết là câu chuyện nào?”

Maddy là một đứa trẻ thú vị, khôi hài và ngoan ngoãn, và Cindy cảm thấy buồn buồn khi thư ký của Tyler quay lại bảo “Thôi nào Madison. Cô Thomas phải làm việc đó”.

Cindy hôn chùn chụt vào má cô bé, nói rằng “Cháu đáng yêu lắm đấy, có biết không?”

Madison choàng tay quanh cổ Cindy và hôn lại. “Gặp lại cháu trong mục truyện cười trên báo nhé”, Cindy nói với theo Madison Tyler, cô bé xoay vòng vòng, cười toe toét “Vâng, cháu sẽ lên trang báo đó đấy!”

Giờ thì Cindy hướng mắt về màn hình máy tính còn để trống, đờ đẫn với ý nghĩ Madison bị giam giữ bởi những người không hề yêu thương cô bé, tự hỏi liệu cô bé có bị trói chặt trong cốp xe hay bị quấy rối tình dục không và liệu rằng cô bé đã chết rồi chăng.

Cindy mở một thư mục mới trong máy tính, sau một mớ bòng bong rối rắm, câu chuyện như đoạn chỉ được tháo ra dưới những ngón tay thoăn thoắt đánh máy của cô. “Đứa con gái năm tuổi của Henry Tyler, báo Tin tức hàng ngày, đã bị bắt cóc sáng nay khi chỉ cách nhà vài dãy phố...”

Cô ấy nghe thấy tiếng Henry Tyler vọng lên trong đầu, giọng nói nghe như ai bóp nghẹt cổ mình, nghẹn lại một nỗi đau “Viết đi Cindy. Và cầu Chúa phù hộ cho chúng ta tìm lại được Madison trước khi quá muộn”.

ăn hộ chung cư mới. Đài CNN đang phát tin xung quanh khi cô đánh máy, mải mê với câu chuyện mà cô viết về phiên tòa xét xử Alfred Brinkley sắp tới. Cô miệt mài đến nỗi không buồn trả lời điện thoại khi nó reng bên khuỷu tay mình. Nhưng rồi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.