Tống triều đại quan nhân

Lượt đọc: 3005 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 762
Có trọng trách khác

❊ ❊ ❊

Phủ họ Trần.

Kể từ sau khi Trần Sơ Lục về nhà, liền bắt đầu chuẩn bị vận chuyển vật tư ra ngoài. Đồ ăn thức uống, đồ dùng dọc đường đều phải chuẩn bị dư dả một chút. Trần Sơ Lục biết mình sắp tới phủ Thái Nguyên, nơi đó chắc chắn không thể phồn hoa bằng Biện Kinh, cũng chẳng nhàn hạ phú quý như Giang Nam. Nó ra sao, Trần Sơ Lục thực sự cũng không rõ.

Ngoài ra, ở thời điểm hiện tại, tiền giấy của triều Tống vẫn chưa phát triển lắm, hai năm trước triều đình mới phát hành Giao Tử. Tờ phiếu dùng tốt ở Biện Kinh, đến phủ Thái Nguyên có khi chỉ là một đống giấy vụn.

Trước khi Vương Nhược Khâm chết, đã tiết lộ cho Trần Sơ Lục hai tin tức. Người khống chế Thái Tề là hắn, nhưng người khống chế Tiết Độ thì không phải hắn. Nhìn kết cục của Tiết Độ là biết, kẻ đó điên cuồng hơn Thái Tề nhiều, người đứng sau lưng hắn ta cũng ép buộc càng chặt hơn, đây là một kẻ không dễ đắc tội. Thứ hai, trước khi chết Vương Nhược Khâm chắc chắn đã sắp đặt không ít cái hố ở ngoài kinh thành đợi Trần Sơ Lục nhảy vào.

Để bớt chút phiền phức, Trần Sơ Lục bày nghi binh, chia làm ba đường xuất phát. Vật tư đi trước hai ngày đường, có lão binh hộ vệ, Trần Trường Thủy áp tải. Triệu Nhã cùng những người khác xuất phát sau cùng. Trần Sơ Lục ở giữa không cố định, chỉ mang theo Trần Tư Hoài, một người một ngựa, đi dạo quanh khu vực của Triệu Nhã. Làm vậy vừa thỏa mãn tâm tư ngao du sơn thủy của Trần Sơ Lục, vừa có thể để Triệu Nhã bảo vệ mình. Không sai, chính là Triệu Nhã bảo vệ Trần Sơ Lục, xưa nay vẫn luôn như vậy.

Thế nhưng bên phía Trần Sơ Lục chuẩn bị vô cùng đầy đủ, thậm chí ngày đi bao nhiêu dặm cũng đã định xong, mà triều đình bên kia lại chần chừ mãi chưa thấy chiếu thư. Ở ngoại ô kinh thành, Trần Sơ Lục không hỏi thế sự, chỉ ở bên gia đình. Bỗng một ngày, người trong cung tới, bảo Trần Sơ Lục rằng Thái hậu triệu kiến. Trần Sơ Lục biết, chắc chắn là lại có mật chỉ gì đó muốn giao cho mình.

Đến cung, Triệu Trinh, Thái hậu đều có mặt, đại thần chỉ có Vương Tăng và Lữ Di Giản. Sau khi Vương Tăng ngất xỉu trên điện, trông tinh thần đã kém xa lúc trước.

Nhìn Trần Sơ Lục, Triệu Trinh thở dài nói: "Tri Ứng, hiện tại xảy ra một chuyện, sợ rằng lại phải giao cho khanh một việc phiền phức đây."

"Bệ hạ xin cứ phân phó."

Triệu Trinh không nói, Thái hậu quay sang Vương Tăng hỏi: "Cái chết của Tuần biên tuyên phủ phó sứ Nghê Chính Tường, Kinh lược an phủ ty, Đề điểm hình ngục ty, Chuyển vận sứ ty, Tri phủ, Thông phán của Hà Đông Bắc lộ báo cáo thế nào?"

Vương Tăng mở mấy bản tấu chương trước mắt ra, nói: "Đồng thanh nhất trí, đều nói Nghê Chính Tường sợ tội, tự thấy thẹn không chịu nổi, uống thuốc độc tự sát."

Triệu Trinh gật đầu nói: "Đồng thanh nhất trí, tất nhiên là đã thông đồng với nhau rồi, hoặc là bị người ta che mắt, tóm lại là có vấn đề lớn. Tri Ứng, khanh còn nhớ, do mùa đông năm ngoái có một số tướng sĩ chết rét, đầu năm nay, triều đình phái Xu mật phó sứ Phạm Ung đi an ủi tướng sĩ không?"

"Thần nhớ ạ, chẳng lẽ vị Tuần biên tuyên phủ phó sứ Nghê Chính Tường này, là người đi cùng ông ấy sao?" Trần Sơ Lục cúi đầu suy nghĩ, cảm thấy chuyện này không đơn giản.

Tuyên phủ sứ không thường đặt, chỉ khi thiên tử tạm thời bổ nhiệm, nói chung là khi đi tuần tra biên giới, quân đội, vùng bị thiên tai mới ủy phái, tương đương với Tuần phủ khâm sai thời sau.

Thế nào là khâm sai? Là đại thần do thiên tử đặc biệt chỉ định. Thay mặt thiên tử xuất kinh làm việc, mạo phạm khâm sai cũng giống như đại nghịch.

Mà Tuyên phủ phó sứ là cấp phó của Tuyên phủ sứ. Khi đi tuần thị, gặp ngã ba đường mà thời gian lại không dư dả, thì ủy phái Tuyên phủ phó sứ đi một chuyến. Chỉ một chuyến đó thôi, Nghê Chính Tường đã chết ở phủ Thái Nguyên. Khâm sai đại thần chết ở địa phương, đó là một chuyện có thể chấn động triều đình.

Thế nhưng hiện tại, triều đình lại nín nhịn không phát tác, bốn người cùng với Trần Sơ Lục tụ ở đây thì thầm to nhỏ. Còn có một chuyện đáng lưu ý, Tuần biên tuyên phủ phó sứ đã chết, đây coi như nửa phần việc quân, dù thế nào cũng phải liên quan tới Xu mật sứ Trương Xa, ít nhất phải để ông ta tham nghị, thế mà giờ lại không thấy đâu.

Nhổ củ cải dính theo bùn, chẳng lẽ chuyện này... Trần Sơ Lục không dám đoán tiếp, chỉ nghe Vương Tăng giải thích nhẹ nhàng: "Vật tư quân biên cần, phân nửa đồn trú ở phủ Thái Nguyên, chỉ vì phủ Thái Nguyên tứ thông bát đạt, liên lạc U, Ký, có thể đông tiến Chân Định phủ, tây viện Vĩnh Hưng quân. Triều đình tích trữ vật tư ở phủ Thái Nguyên, chính là có thể lấy lương thảo chế ước hai đại quân biên đông tây."

Hai đại quân biên, phía tây phòng Thổ Phồn, Tây Lương, phía đông phòng Cao Ly và Đại Liêu.

"Việc tích trữ ở phủ Thái Nguyên xưa nay là việc lớn của quốc gia, mấy chục năm không sai sót. Vật tư dù có thiếu hụt nhất thời, tuyệt đối không đến mức không có gì để dùng. Mùa đông năm ngoái, Tào Vỹ lại nói thiếu áo thiếu củi, chuyện này thực sự kỳ quặc. Tào Vỹ và phủ Thái Nguyên, có lẽ một trong hai đã nói dối, hoặc là liên kết lại nói dối, tóm lại là có gì đó giấu giếm triều đình."

"Sau khi vào xuân, triều đình phái người đi tuyên phủ, thực ra cũng là để điều tra việc này. Nhưng hiện tại, Nghê Chính Tường lại đột nhiên chết ở phủ Thái Nguyên. Triều đình nín nhịn không phát tác, thực sự là bất đắc dĩ. Năm ngoái, binh quyền của Tào Vỹ tăng lên nhiều lần, binh tướng không phân, nếu bây giờ binh lương hợp nhất, sẽ là cục diện gì?"

Yết hầu của Trần Sơ Lục chuyển động lên xuống, chuyện này dính líu quá lớn. Binh mã chưa động, lương thảo đi trước, binh không cốt ở số lượng mà ở tướng. Khống chế binh lương, chế ước tướng lĩnh, việc này nhẹ nhàng hơn khống chế quân đội trực tiếp, mà còn quan trọng hơn. Có cái này, triều đình mới có thể quản chặt binh trong tay. Một khi binh, tướng, lương hợp lại làm một, ai còn chịu ngoan ngoãn phục tùng triều đình nữa, sau đó chính là diễn lại cảnh phiên trấn cát cứ cuối đời Đường.

Triều đình nắm giữ lương thực của phủ Thái Nguyên, mới dám mạo hiểm mở rộng binh quyền của Tào Vỹ, thu hoạch không tệ, Tào Vỹ vung binh tiến bắc, làm nhụt nhuệ khí người Tây Lương. Nhưng bây giờ, dây đứt rồi, diều bay mất, phủ Thái Nguyên trở thành một ẩn đố. Nghĩ theo hướng xấu nhất, không chỉ phủ Thái Nguyên xảy ra chuyện, mà ngay cả thành Biện Kinh cũng có vấn đề. Từ Xu mật sứ đến tướng sĩ biên quan, dường như trong một đêm tất cả đều không đáng tin nữa.

Khâm sai đều bị giết, theo diễn biến kịch bản thì bước tiếp theo là tình tiết gì? Trần Sơ Lục cảm thấy gáy lạnh toát, chuyến đi phủ Thái Nguyên này, chẳng lẽ là đi chịu chết? Hay là đừng để Triệu Nhã đi nữa, đi một mình cho xong. Không đúng, sao có thể đi một mình được, một người cũng không được đi ấy chứ!

Đi chuyến này, chính là Nghê Chính Tường tiếp theo.

Lúc này Lữ Di Giản lại lên tiếng: "Làm quan địa phương đều có một bộ quy củ, phía phủ Thái Nguyên chính là nơi tập đại thành của bộ quy củ đó, bất kể điều ai tới cũng vô dụng. Quan kinh thành tới đó, bọn họ chỉ cần nhổ một ngụm nước bọt cũng đủ đóng đinh chết tươi. Nghê Chính Tường cũng là người già dặn, thế mà cứ thế sợ tội tự sát. Phủ Thái Nguyên đó, giống như hũ tương cũ, đổ bao nhiêu nước vào cũng biến thành tương, hòa cũng không hòa tan được."

Trần Sơ Lục nghe đến đây thì đã hiểu rõ, trong lòng thầm rút lui, nhưng vẫn không diễn màn kịch đột phát bệnh ngất xỉu tại chỗ.

Thái hậu nhìn Trần Sơ Lục, khẽ cười một tiếng: "Nhóc con nhà ngươi, sắc mặt sao lúc xanh lúc trắng thế kia, chẳng lẽ trên đời này còn có lúc ngươi sợ sao?"

Những người còn lại nghe vậy đều bật cười, Trần Sơ Lục bĩu môi nói: "Mọi người đánh giá cao con quá rồi, tới phủ Thái Nguyên chỉ có thể làm món khai vị cho bọn họ. Người ý chí không kiên định như con, biết đâu dễ dàng bị mua chuộc."

"Nếu được như vậy thì tốt quá còn gì."

"Chẳng lẽ lại để con đi làm nội gián?" Trần Sơ Lục hiểu ra được không ít, hóa ra dạo này hạch tội con nhiều như vậy, còn có một mục đích nữa, chính là diễn một màn khổ nhục kế.

"Ha ha, nhóc con, tại sao ngươi lại nói là 'lại'?"

"Lần trước phái con tới phủ Ứng Thiên tuần học, chẳng lẽ không phải mượn tay con để trừ khử Dương Tứ sao?"

"Ngươi đừng có nói bậy." Thái hậu cười đầy thâm ý: "Chuyện của Dương Tứ, chẳng có liên quan gì đến ngươi cả."

"Dạ vâng, dạ vâng." Trần Sơ Lục cười gượng gạo.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:386
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.