Tống triều đại quan nhân

Lượt đọc: 2911 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 791
Gấp rút đến mỏ than

❊ ❊ ❊

"Thái tôn, Trần Sơ Lục đã ra khỏi thành rồi." Một tên tạo lại bước vào, ngắt lời đối thoại của hai người trong thư phòng, hắn thở không ra hơi, nói: "Trần Sơ Lục dẫn theo người của Thạch than giám, chạy thẳng đến Thanh Nguyên."

"Thanh Nguyên?" Trương Bỉnh và Sử Tài Lương đều vô cùng khó hiểu, hỏi: "Hắn đến đó làm gì?"

Tên tạo lại cúi đầu sắp xếp lại câu chữ, nói: "Nghe nói Thanh Nguyên có một cái mỏ, cả trăm người gì đó, lâu rồi không nộp thuế, hắn dẫn theo củng thủ, lực phu của Thạch than giám chạy qua đó thu thuế rồi."

"Tiếp tục bám theo hắn, bất cứ lúc nào cũng phải về bẩm báo."

"Tuân lệnh!"

Tạo lại đáp lời rồi lui ra, vẻ kinh ngạc trên mặt Sử Tài Lương vẫn chưa tan: "Nghe nói Trần Sơ Lục này cực kỳ hám lợi, không ngờ lại điên cuồng đến mức này."

"Sự ra phản thường tất hữu yêu, thằng nhãi này tâm cơ cực sâu, hành sự cẩn mật, nhưng phàm là việc hắn làm, lại... lại có chút điên điên khùng khùng, không theo lẽ thường, điều này ngược lại khiến người ta không thể không đề phòng." Trương Bỉnh thở dài một tiếng nói: "Bản quan đã sai lầm rồi, sớm biết như thế này thì không nên cho hắn dù chỉ một chút thực quyền."

"Thái tôn, sao không bãi miễn chức vụ giám vụ của hắn đi?"

"Bãi thế nào được? Hắn làm việc tận tâm tận lực, lại chẳng có sai sót gì. Nhưng rốt cuộc hắn muốn làm gì, chạy đến Thanh Nguyên thu thuế, phí tổn dọc đường còn nhiều hơn số thuế thu được. Thật khó hiểu, vô cùng khó hiểu!" Trương Bỉnh trong lòng có chút phát điên, bỗng nhớ ra điều gì, nói: "Không lẽ hắn dương đông kích tây, quay sang đến Tam Giao Khẩu!"

Sử Tài Lương nghe vậy sắc mặt đại biến: "Thái tôn, để hắn đến Tam Giao Khẩu thì chuyện kia sẽ rắc rối to. Không được, Thái tôn, tôi phải đến Tam Giao Khẩu tận mắt canh chừng."

Trương Bỉnh gật đầu nói: "Được, ngươi đến Tam Giao Khẩu canh chừng, nếu Trần Sơ Lục không qua đó thì thôi, nếu hắn qua đó, thì hãy để hắn trở thành Nghê Chính Tường tiếp theo."

"Ừm, Thái tôn, còn một chuyện nữa..."

"Yên tâm, đã hứa với ngươi thì tự nhiên sẽ không nuốt lời." Trương Bỉnh nhìn hắn một cái sâu xa, Sử Tài Lương quay người rời đi, nét tán thưởng trên mặt hắn vẫn chưa biến mất, chỉ là bức tranh chữ trên bàn, không cách nào xem tiếp được nữa.

Lúc này, Trần Sơ Lục dẫn theo Lưu Hàng, Cao Dương đã ra khỏi địa giới Dương Khúc, thẳng tiến đến Mông Sơn, Thanh Nguyên. Trương Bỉnh lo lắng họ dương đông kích tây, thực sự là lo bò trắng răng, mục đích Trần Sơ Lục đến Thanh Nguyên chỉ là vì chủ bộ Thạch Bồn Trại gửi thư tới, nói rằng hắn sắp xếp không ít lưu dân đi thuyền vượt sông, đã đến được Thanh Nguyên.

Từ Dương Khúc đến Mông Sơn, dọc theo quan đạo, đi được nửa ngày, Trần Sơ Lục nhìn thấy phía xa có một bức "tường" rất dài, bức tường này không phải hoàn toàn xây bằng gạch đá, mà là do cây cối, kênh rạch, đồi đất, hàng rào nối liền với nhau, tuy cấu tạo rất phức tạp, nhưng vẫn có thể nhìn ra ngay là có người cố ý làm vậy.

Lại đi thêm một đoạn đường, Trần Sơ Lục thấy đoạn tường này vẫn còn kéo dài, không khỏi hỏi: "Đây là nơi nào, nhà ai mà bao vây đất đai của mình lại thế?"

Có một vị mạc liêu họ Tôn cười nói: "Đông ông, đây chính là Vĩnh Lợi Giám đấy. Vĩnh Lợi Giám này nằm ở nơi giao giới ba huyện Thanh Nguyên, Du Thứ, Dương Khúc, nhưng không thuộc quyền quản lý của ba huyện, Vĩnh Lợi Giám đất không rộng, Tri giám ngang phẩm với Huyện thừa, nhưng lại ngang hàng với Tri huyện. Họ bao vây nơi này lại là để ngăn chặn bách tính bên ngoài xông vào."

"Còn bao xa nữa mới tới mỏ than Thanh Nguyên?"

"Đi thêm hơn hai mươi dặm nữa, xuyên qua một cánh rừng bên cạnh Mông Sơn là tới mỏ than. Từ mỏ than đến đây, khoảng chừng ba mươi dặm. Xung quanh mỏ than không có mấy nhà dân. Đi xa hơn về phía mỏ, thẳng tới Mông Sơn, bên trong là nơi khai thác đá than, sau khi họ khai thác xong chỉ cần đi xuống núi, bốn năm dặm là tới mỏ."

"Người khai thác mỏ có bao nhiêu?"

"Nhìn mấy ngày nay thì người khai thác đá than ở Mông Sơn không dưới hai trăm. Có người vài ba ngày mới tới khai thác một lần, lại có người ngày nào cũng tới. Những người ngày nào cũng tới, theo phân phó của Đông ông, mỗi ngày cho họ ăn một bữa cơm. Đồ khô đồ nước đều đủ, còn được ăn chút thịt cá."

"Còn những nơi như Du Thứ, Dương Khúc thì sao?"

"Mỏ than Dương Khúc cách Vĩnh Lợi Giám hai mươi dặm, là nơi gần nhất, cũng ở quanh khu rừng này, không có mấy nhà dân. Người khai thác mỏ đông nhất, mỗi ngày không dưới năm trăm người. Chỉ vì than ở đó không cần phải leo lên leo xuống núi, đều nằm trên đất bằng. Lại dễ tìm, không cần tốn quá nhiều sức. Mỏ than Du Thứ cách Vĩnh Lợi Giám ba mươi dặm, số người cũng xấp xỉ chỗ Thanh Nguyên này."

"Hiện giờ còn bao nhiêu người chịu trực tiếp chở đến Vĩnh Lợi Giám?"

Mạc liêu họ Tôn ngẫm nghĩ một chút rồi trả lời: "Đông ông, giá của mỏ chúng ta thực sự quá thấp, nếu tính theo thu nhập ngày thì còn đáng giá một chút. Nhưng nếu tính theo trăm cân thì quá lỗ. Không phải tất cả mọi người đều muốn kiếm thêm chút tiền mỗi ngày, họ đào được một trăm cân, chở đến Vĩnh Lợi Giám là đủ sống rồi, không cần thiết phải chở đến mỏ của chúng ta."

Trần Sơ Lục hơi gật đầu: "Cũng được, lần này đến Thanh Nguyên xong, hãy nghĩ cách ký một hợp đồng với những người ngày nào cũng đến đào than kia, họ đến mỏ đào than không còn là mua bán nữa, mà là làm thuê. Đợi đến khi chúng ta và Vĩnh Lợi Giám thực sự có xung đột, hãy tăng mức thuế lên, canh ở cửa Vĩnh Lợi Giám thu thuế, khiến cho số than chở đến Vĩnh Lợi Giám không bán được."

Mạc liêu họ Tôn cười nói: "Cách của Đông ông rất hay, mấy ngày nay cho người canh ở cửa Vĩnh Lợi Giám đã biết họ thu mua đá than thế nào rồi, có loại than giá cao, có loại than chở đến cửa họ cũng không thèm thu, mỗi ngày thu một vạn cân. Mấy ngày đầu, chúng ta thu than mà không bán, họ tưởng là do Thạch than giám thu thuế làm loạn, phải tăng thêm một chút giá mới mua đủ một vạn cân. Ngày thường họ không như vậy, người khai thác mỏ còn phải đút lót tiền cho tiểu lại của họ mới bán được cho họ."

"Ngươi vừa nói, có loại than họ không thu?"

"Đúng vậy, có lẽ là không đưa đủ tiền cho tên tiểu lại đó chăng?" Người đàn ông họ Tôn cười cười nói: "Đông ông, chúng ta có cần kìm chân họ một chút không?"

"Không vội, từ từ thôi, đến phía trước nghỉ ngơi chút đã, ăn cơm xong nhanh chóng đến Thanh Nguyên." Trần Sơ Lục trong lòng lại đang suy ngẫm câu nói đó. Vĩnh Lợi Giám dùng than nhiều như vậy, có độc hay không độc, sao họ có thể không rõ? Nói như vậy, làm thế nào để giảm bớt độc tính, làm thế nào để sử dụng đá than, chẳng phải họ đã nắm rõ từ lâu rồi sao? Thế thì còn đầu bù tóc rối đi thí nghiệm làm gì? Xem ra phải đến một chuyến Vĩnh Lợi Giám xem sao.

"Tuân lệnh!" Người đàn ông họ Tôn cùng người bên cạnh đều cúi đầu rảo bước. Đến chạng vạng tối mới đến được Thanh Nguyên. Bảo hẻo lánh cũng không hẳn, ít nhất nó nằm ở nơi giao nhau của ba con quan đạo, nhưng nói không hẻo lánh thì cũng là nói dối, bốn bề xung quanh năm dặm này chỉ có mười mấy hộ dân. Đến ban ngày, nơi đây mới hơi có tiếng người, kẻ đốn củi, người đi săn, người đào mỏ, người qua đường qua lại ngược xuôi.

Nhưng lúc này, ngoài tiếng chim chóc trở về tổ, chẳng còn gì khác. Đến mỏ than, xung quanh là hàng rào gỗ, bên trong hàng rào chất đầy đá than, cao như núi nhỏ. Mạc liêu họ Tôn đi vào một lát, từ bên trong bước ra vài người, đều là gia bộc nhà họ Trần, thấy Trần Sơ Lục liền chắp tay nói: "Thiếu gia đi đường mệt rồi phải không, đã chuẩn bị sẵn nước nóng, thiếu gia ngâm chân cho thoải mái, tiểu nhân chuẩn bị cơm nước ngay đây. Ở đây quá đơn sơ, mong thiếu gia chịu thiệt thòi chút ạ."

"Mọi thứ giản lược thôi, hiện giờ còn có người đào mỏ ở đây không?"

"Có, mấy ngày trước có mấy tốp người ngoại tỉnh đến, đang ở lại đây."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:386
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.