Tống triều đại quan nhân

Lượt đọc: 3133 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 800
Không phải người Tây Lương

❊ ❊ ❊

Trần Sơ Lục ngồi xe ngựa đi về phía bắc hướng Xích Đường Quan để đuổi theo Trương Bỉnh, nhưng tốc độ xe ngựa làm sao bì được với cưỡi ngựa, đuổi theo một ngày vẫn không thấy bóng dáng đâu. Hộ vệ tùy tùng làm nhiệm vụ trinh sát đi trước thám thính, lúc này hộ vệ phi ngựa quay về, roi ngựa chỉ về phía trước nói: "Cô gia, phía trước có một cái trại, gọi là Bách Tỉnh Trại."

"Bách Tỉnh Trại?" Trần Sơ Lục lẩm bẩm: "Bách Tỉnh Trại tới Xích Đường Quan chỉ còn hơn hai mươi dặm, không cần dừng lại, đánh roi thúc ngựa đi qua đó luôn."

"Thiếu gia," Trần Trường Thủy quay đầu lại nói: "Không thể đi tiếp được nữa, ngựa không chịu nổi đâu. Tiếp tục thúc ngựa nữa, ngựa sẽ chạy đến chết mất."

"Cô gia, Bách Tỉnh Trại có dịch trạm, có thể cho ngựa nghỉ ngơi. Chúng ta tới dịch trạm, đổi ngựa, để người ở dịch trạm giúp chúng ta cho ngựa ăn mấy ngày, cưỡi ngựa của dịch trạm, có lẽ có thể đuổi kịp," hộ vệ đáp.

"Ừ, được, cứ đến dịch trạm đi," Trần Sơ Lục gật đầu.

Đi không bao lâu đã tới Bách Tỉnh Trại. Trại này là nơi đồn trú quân, để tiện cung cấp binh nguồn, lương thảo cho Xích Đường Quan, còn Thạch Bồn Trại thì vừa có tác dụng đồn trú quân, vừa có trách nhiệm trấn giữ nơi hiểm yếu.

Tìm đến dịch trạm, đổi ngựa xong, Trần Trường Thủy không nỡ giao ngựa của mình cho người khác, cứ nhất quyết đòi tự mình cho ăn, lại còn dặn dò người ở dịch trạm phải chăm sóc tỉ mỉ thế nào. Quan lớn cỡ như Trần Sơ Lục tới, người ở dịch trạm tự nhiên phải khép nép, rất nhanh đã bưng đồ ăn thức uống lên.

Suốt dọc đường vội vã còn có thể kiên trì, nhưng cổ nhân có câu, "Nhất cổ tác khí, tái nhi suy", đợi Trần Sơ Lục dùng xong bữa tối đơn giản, vừa ngồi xuống liền không ngờ cơn buồn ngủ ập tới. Suốt đêm chạy đường quả thực cần phải nghỉ ngơi. Những người tùy tùng cũng đều mệt mỏi rã rời, Trần Sơ Lục bèn bảo mọi người nghỉ ngơi một chốc, đợi hôm sau hãy đi cũng chưa muộn.

Mơ màng ngủ một giấc, không biết đã qua bao lâu, hộ vệ lay Trần Sơ Lục tỉnh dậy. Các hộ vệ đều là người đã từng lăn lộn giang hồ, lúc nào cũng giữ sự cảnh giác, ngủ say nhưng vẫn tỉnh ba phần. Trần Sơ Lục mở mắt ra, họ vội nói: "Cô gia, bây giờ là canh tư, mấy kỵ binh phi ngựa tới Bách Tỉnh Trại, hình như phía trước xảy ra biến cố rồi."

"Chẳng lẽ cửa ải đã phá?" Trần Sơ Lục lăn một vòng đứng dậy, cơn buồn ngủ trong đầu tan biến không còn dấu vết, nếu đã phá quan, giờ chạy tới đó chẳng khác nào đâm đầu vào họng súng.

Trước mắt nên làm thế nào, đi hay về, trong đầu Trần Sơ Lục trống rỗng. Dù anh là người xuyên không, dù anh nhớ rất nhiều chi tiết lịch sử, nhưng đó cũng chỉ là những việc trọng đại, đối với loại chiến dịch nhỏ lẻ xảy ra trong lịch sử thế này, anh tuyệt đối không thể nào biết được. Trong tình huống này, anh cũng giống như người của thời đại này, không có chút ưu thế nào.

Ở một không gian khác, Trương Bỉnh dẫn quân chống địch lại bị bại trận. Xích Đường Quan bị phá, giặc cướp mặc sức giết chóc cướp bóc, Thái Nguyên Phủ lại một lần nữa lâm vào cảnh lầm than, đặc biệt là các quan lại hầu như không ai thoát chết. Mãi cho đến khi triều đình lệnh cho soái thần dẫn quân xuất chinh mới dẹp yên loạn này. Chiến dịch này trong sử sách chỉ có vài nét chấm phá, Trần Sơ Lục cũng chỉ là người trải qua giáo dục phổ thông chín năm, thực sự chưa đọc sử sách kỹ tới mức đó.

Trần Sơ Lục cúi đầu suy nghĩ, nghiến răng nói: "Ngồi đây nghĩ quẩn, càng nghĩ càng sợ, đi, chúng ta đến Bách Tỉnh Trại, tìm mấy tên kỵ binh kia, hỏi cho rõ ràng là được. Là phúc thì không phải họa, là họa thì không tránh khỏi."

Tới Bách Tỉnh Trại, gọi mở cửa trại. Trần Sơ Lục dù sao cũng là Nhị Phủ lão gia, trong mắt đám binh lính ở trại thì chỉ kém tri phủ một chút, hầu như không khác biệt. Ngay lập tức, Tri trại, Binh mã giám áp, Chủ bộ giữ trại đều đi ra, còn có một viên tướng quan, bốn người này y phục chỉnh tề, giáp trụ trên người tướng quan dường như cũng đã khoác lên từ lâu. Trần Sơ Lục thầm nghĩ, lẽ nào mấy người này vừa nãy vẫn đang nghị sự?

"Ti chức cung nghênh Biệt giá!"

"Ừm..." Trần Sơ Lục không nói nhiều, đi thẳng vào vấn đề: "Bản quan phụng mệnh Thái tôn, tới đây cùng ngài ấy thủ giữ Xích Đường Quan, tình hình bên đó thế nào rồi?"

"Việc này, Bào Du kích, ngươi từ Xích Đường Quan trở về, cứ để ngươi giải thích tình hình với Biệt giá. Hơn nữa, chuyện ngươi vừa hỏi đó, Biệt giá chẳng phải vừa hay có thể đưa ra quyết định sao?"

"Nhị Phủ lão gia, Xích Đường Quan vẫn còn trong tay chúng ta, nhưng đang vô cùng nguy cấp," viên tướng họ Bào đáp: "Giặc tấn công Xích Đường Quan, Xích Đường Quan có ba ngàn quan quân, giặc không thể phá nổi. Chúng lại chuyển hướng tấn công Thạch Lĩnh Quan, Thạch Lĩnh Quan ít quân thủ, Thái tôn sợ Thạch Lĩnh Quan thất thủ, bèn phái người dẫn một ngàn quân theo sau, muốn cùng với Thạch Lĩnh Quan tạo thành thế giáp công, một mẻ hốt gọn lũ giặc."

"Không ngờ lũ giặc giở quỷ kế, mai phục chúng ta giữa đường. Một ngàn người, toàn bộ đều mất, mà không biết giặc còn bao nhiêu. Quân thủ hai nơi Xích Đường Quan và Thạch Lĩnh Quan không đầy hơn ngàn người, cộng lại cũng chỉ hai ngàn người. Giặc đông thế mạnh, nếu không có viện quân tới đây, phá quan chỉ trong một hai ngày tới thôi."

"Thế này, thế này... biết làm sao bây giờ?" Trần Sơ Lục lắc đầu thở dài, đây là đánh trận thực sự rồi, không phải dân đói gây náo loạn, càng không phải sĩ tử thỉnh mệnh, không phải nói vài câu động lòng người là có thể khuyên giải rút lui. Đây là cuộc chiến giết đỏ cả mắt, đã chết mất một ngàn quan quân rồi, hơn nữa còn hoàn toàn ở thế hạ phong.

Biết thế này, lúc đầu đã không nên tới Thái Nguyên. Công lao chưa lập, đã phải lấy thân báo quốc rồi.

Trần Trường Thủy cười hắc hắc, hướng về phía Tri trại cùng những người khác nói: "Các người cứ nghĩ cách đi, thiếu gia đói bụng rồi, đi ăn chút đồ trước đã."

Mặc kệ phản ứng của người khác, Trần Trường Thủy kéo Trần Sơ Lục ra ngoài: "Thiếu gia, chúng ta chạy đi? Vừa nãy tôi nghĩ rồi, nếu giặc đông thế mạnh, chúng ta đi cũng chẳng giúp được gì. Nếu giặc thế yếu, chúng ta không đi cũng chẳng ảnh hưởng gì."

"Nhưng Trương Bỉnh lại lệnh cho ta đi, nếu như..."

"Thiếu gia, một khi Xích Đường Quan bị phá, Trương Bỉnh còn giữ được mạng, thì lời nói của hắn ta, không cần quá để tâm. Hắn là tri phủ, còn kiêm quản việc quân, thiếu gia là Nhị Phủ lão gia, trong tay chẳng có thực quyền gì cả. Trương Bỉnh chạy, đó là lâm trận đào tẩu, thiếu gia rời đi là điều đương nhiên."

"Còn có thể chạy đi đâu chứ? Sau Xích Đường Quan, thì không còn nơi hiểm yếu nào để thủ nữa."

"Chúng ta... chúng ta đi Uy Thắng Quân, giống như ở Lĩnh Nam vậy, điều binh tới."

"Nhưng ta không có hổ phù, chỉ có thánh chỉ, không điều động được binh mã đâu," Trần Sơ Lục thở dài nói: "Ta không thể đi, ta phải tới Xích Đường Quan tìm cách thủ giữ. Một khi không thủ nổi, bách tính Thái Nguyên Phủ sẽ phải chịu tội lớn."

"Thiếu gia, giờ khắc này rồi, ngài còn nghĩ cho đám bách tính đó."

"Hắc Tử, ngươi muốn đi thì đi đi, thiếu gia không trách ngươi."

"Thiếu gia! Ngài nói lời gì vậy, không đi nữa, không đi nữa, thiếu gia đi đâu, tôi đi đó," Trần Trường Thủy nghiêm túc nói.

"Nếu Xích Đường Quan đã phá, ta sẽ đi chiêu mộ dân chúng kháng địch. Nhưng hiện giờ Xích Đường Quan vẫn còn, chứng tỏ vẫn còn một tia hy vọng, không thể cứ thế mà từ bỏ." Trần Sơ Lục xoay người quay lại phòng, Trần Trường Thủy theo vào.

"Nhị Phủ lão gia, giờ phải làm sao đây?" Mọi người trong phòng đồng thanh hỏi.

"Vừa nãy các ngươi nói kẻ tấn công Xích Đường Quan là giặc, nhưng tại sao ta lại nghe là người Tây Lương? Kẻ tấn công Xích Đường Quan rốt cuộc là người thế nào?" Trần Sơ Lục mang theo nghi vấn, hỏi.

"Bẩm Nhị Phủ lão gia, người nào cũng có, lưu dân, sơn tặc, hưởng mã, người Tây Lương, người Bắc Liêu, tạp nham đủ cả..."

"Nói như vậy, không phải người Tây Lương công thành, mà là loạn dân?"

"Không sai, trong số chúng, lợi hại nhất là một toán hưởng mã, những kẻ khác đều nghe theo mệnh lệnh của toán hưởng mã này."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:386
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.