Đại Nghệ Thuật Gia

Lượt đọc: 939 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
117 Vui mừng ngoài ý muốn

❊ ❊ ❊

Bia có hậu không? Cố Lạc Bắc cho là không có. Sáng ngày hôm sau, khi trời lờ mờ sáng, Cố Lạc Bắc đã tỉnh giấc, không những không có dấu hiệu say rượu, mà còn dậy sớm hơn bình thường một chút. Thế nhưng Cố Lạc Bắc không đứng dậy ngay mà nằm trên giường, nướng thêm một lúc nữa.

Hôm qua uống rượu với Natalie Portman đến tận hơn một giờ sáng, hai người nồng nặc mùi cồn sánh vai đi bộ về ký túc xá, bị gió thổi qua, đầu óc càng thêm choáng váng. Suốt dọc đường đi đi dừng dừng, lúc về tới ký túc xá đã là hai giờ rưỡi. Thật ra giờ hồi tưởng lại, hai người rốt cuộc đã trò chuyện những gì trong suốt một buổi tối, ký ức đã rất mơ hồ, chỉ còn không khí trò chuyện vui vẻ lưu lại ấn tượng trong tâm trí.

"Ông ông ông", tiếng rung của điện thoại di động hấp dẫn sự chú ý của Cố Lạc Bắc, không có bất cứ suy nghĩ gì, theo bản năng chộp lấy điện thoại, bây giờ mới chỉ là bảy giờ thôi, ai gọi tới chứ? "Xin chào, đây là Bell." Đầu óc Cố Lạc Bắc không có bất kỳ suy nghĩ nào, chỉ trống rỗng một mảng, cho nên nhất thời không phản ứng kịp với giọng nói quen thuộc của đối phương.

"Bắc, là tôi." Teddy Bell ở đầu dây bên kia liên tiếp nói mấy câu cũng không nhận được hồi đáp, biết ngay Cố Lạc Bắc chắc hẳn vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, nên ngưng lời lại, đợi nghe thấy Cố Lạc Bắc cuối cùng cũng hoàn hồn, đáp khẽ một tiếng, mới lại nói tiếp: "Hôm qua uống rượu à?"

"Ừ, bia." Giọng Cố Lạc Bắc có chút khàn khàn, có nguyên nhân do say rượu, nhưng nhiều hơn là sự lười biếng lúc vừa tỉnh mộng.

Teddy Bell khẽ thở dài một tiếng: "Vậy tôi qua đó luôn." Nói xong liền cúp điện thoại.

Cố Lạc Bắc ném điện thoại trở lại bên gối, hồi tưởng lại nội dung Teddy Bell vừa nói, trong đầu chỉ lượm lặt được vài từ khóa như biểu diễn, thu âm, đoán chừng là lịch trình quảng bá đĩa đơn, nhưng giữa tháng tư là bắt đầu quay "White Night" rồi, chắc cũng không có nhiều thời gian để quảng bá, lát nữa vẫn phải thương lượng với Teddy Bell một chút.

Hai mươi phút sau, Teddy Bell đã đến ký túc xá, lôi Cố Lạc Bắc ra khỏi chăn, trên bàn đã bày sẵn sữa nóng và một lát bánh mì nướng, anh vẫn lo lắng cho dạ dày của Cố Lạc Bắc nên đã mang bữa sáng tới. Eden Hudson đang ngủ mê man cũng bị đánh thức, thấy người đến là Teddy Bell, còn có bữa sáng trên bàn, lông mày nhíu lại, cuối cùng vẫn giãn ra.

"Vừa nãy Claire Des gọi điện cho tôi." Teddy Bell nhìn Cố Lạc Bắc uống hết sữa nóng, lúc này mới nói ra mục đích tới đây, thật ra lúc nãy trong điện thoại đã mở lời một chút, nhưng anh biết Cố Lạc Bắc chắc không có chút ấn tượng nào, nên lại nói lại từ đầu.

"Ồ, nói gì thế?" Cố Lạc Bắc cầm lấy một miếng bánh mì nướng, phết bơ đậu phộng bên cạnh, dáng vẻ có chút lơ đãng, chủ yếu là vì vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo.

"Cậu ấy nói, cậu đã có được cơ hội tham dự Oprah Winfrey Show." Giọng của Teddy Bell mang theo niềm vui khó mà kìm nén, đáy mắt lấp lánh ánh sáng phấn khích, khi nói chuyện, tay phải không tự chủ được mà giơ lên vung vẩy, nhưng vì bình thường không quen dùng cử chỉ khi nói chuyện, nên sau khi vung xong, lại có chút ngượng ngùng hạ xuống, nhưng nụ cười trên mặt vẫn rạng rỡ vô cùng.

Cố Lạc Bắc nhướn mày, dường như có chút bất ngờ, thốt lên: "Thật sao?" Đương nhiên, cậu biết Teddy Bell sẽ không lừa mình, nhưng gặp chuyện như vậy, vẫn khó lòng che giấu niềm vui trong lòng, câu thốt lên tự nhiên là lời xác nhận. Thấy Teddy Bell hớn hở gật đầu, Cố Lạc Bắc liền nắm chặt tay, khẽ hô một tiếng: "Yeah", đây là cơ hội tốt nhất kể từ khi cậu bước lên sân khấu Broadway. Khác với bất kỳ màn biểu diễn nào trước đây, Oprah Winfrey Show là chương trình talk show có tỉ suất người xem cao nhất nước Mỹ, được hát tác phẩm của mình trước hàng chục triệu người, đối với Cố Lạc Bắc xuất thân là nghệ sĩ độc lập mà nói, đây tuyệt đối là một cơ hội to lớn.

Thế nhưng Cố Lạc Bắc nhanh chóng bình tĩnh trở lại, so với niềm vui bất ngờ, cậu càng tò mò hơn về Oprah Winfrey Show vốn đã bặt vô âm tín, sao đột nhiên lại thành, đây là tin tốt lành thứ hai liên tiếp sau khi Christopher Nolan mang tin vui về "White Night" ngày hôm qua. Hai việc vốn tưởng đã hỏng, lại cách nhau một ngày đều thành công, bất cứ ai cũng sẽ cảm thấy kỳ lạ.

Teddy Bell làm sao có thể không để ý tới chi tiết này, cho nên không đợi Cố Lạc Bắc hỏi, chỉ thấy Cố Lạc Bắc đã thu lại niềm vui, dáng vẻ đang suy nghĩ nghiêm túc, liền trực tiếp giải thích.

Chuyện này phải nói từ sau khi Teddy Bell gọi điện cho Claire Des.

Một lần Oprah Winfrey Show, tuy là cơ hội quảng bá tuyệt vời, nhưng cũng không tính là chiến trường sống còn, ở Mỹ, quảng bá của ca sĩ chủ yếu vẫn là radio, biểu diễn là chính, chương trình truyền hình chỉ là phụ trợ mà thôi. Warner Music, Universal Music và J Records ba công ty thế lực ngang nhau, J Records nhờ vào mối quan hệ cá nhân với Oprah Winfrey nên dẫn trước một chút.

Warner Music và Universal Music hai năm nay vẫn luôn cạnh tranh vì ngôi vị quán quân thị trường âm nhạc Mỹ, mối quan hệ vốn đã căng thẳng. Lần này Warner Music tung ra người mới Linkin Park, càn quét mọi chiến tuyến: Universal Music tung ra người mới Staind, lại vì đủ loại lý do, chỉ có thể coi là không nóng không lạnh. Sau đó, Staind lại vì chuyện gây sự của Jacob Tebo mà trong thời gian ngắn vắng mặt trong công tác quảng bá đĩa hát, lần này Oprah Winfrey Show đối với Universal Music, đối với Staind mà nói, ý nghĩa càng phi thường hơn.

Dốc toàn lực, Universal Music nhanh chóng vượt qua Warner Music và J Records, trước tiên giành được sự công nhận của nhà sản xuất chương trình Jason Rell, chuẩn bị chọn Staind làm khách mời chương trình. Nhưng J Records cũng không phải hạng xoàng, ngoài mối quan hệ cá nhân với Oprah Winfrey, công ty mới thành lập này còn có mạng lưới quan hệ vô cùng rộng rãi, cứ thế khiến Jason Rell ngay khoảnh khắc chuẩn bị chốt hạ đã kịp dừng lại, không đưa ra quyết định cuối cùng.

Staind? Hay là Alicia Keys? Ê-kíp Oprah Winfrey Show quyết định mở họp bàn bạc!

Sự cạnh tranh giữa Universal Music và J Records bước vào giai đoạn gay gắt, Warner Music đã vô tình bị tụt lại phía sau, cho nên Claire Des mới mãi không liên lạc với Teddy Bell: Bản thân họ còn khó bảo toàn, đâu còn thời gian mà quản đến Cố Lạc Bắc vốn không có lợi ích gì với công ty.

Thêm vào đó, lúc này Linkin Park cũng bày tỏ từ chối tham gia Oprah Winfrey Show, họ thà biểu diễn live thêm vài sân khấu còn hơn là lên chương trình tạp kỹ để nhận phỏng vấn. Khả năng ăn nói của Linkin Park cũng không giỏi, từ trước tới nay chỉ dùng âm nhạc để nói chuyện, lên Oprah Winfrey Show, đoán chừng hiệu quả cũng không lớn.

Cho nên, Warner Music cũng ở trạng thái gần như từ bỏ, chỉ là không nói rõ ra mà thôi.

Ngay ngày hôm kia, tức là chiều thứ Bảy, sự việc lại có biến chuyển, Oprah Winfrey và Jason Rell đồng thanh nhắc đến cái tên Evan Bell, người vốn đã mờ nhạt khỏi tầm mắt này ngay lập tức trở thành ứng cử viên số một cho vị trí khách mời.

Điểm chuyển ngoặt của sự việc xuất hiện ở Shawn Meyer, "Lựa chọn tự do" tuy mạng lưới quan hệ chưa đủ rộng, nhưng nền móng vẫn rất vững chắc. Trong xã hội này, người quyết định thường là số ít, nhưng người ủng hộ những số ít này lại là mạng lưới quan hệ nhỏ lẻ rộng lớn. Mạng lưới quan hệ tầng trên của "Lựa chọn tự do" tuy ít, nhưng mạng lưới quan hệ tầng dưới cũng không tệ.

Sau khi kết thúc cuộc điện thoại với Teddy Bell, Shawn Meyer lập tức chạy đến Chicago, ba ngày liên tiếp xuất hiện trước trụ sở chính của Harpo Productions, thông qua đủ loại quan hệ, thành công chặn được chủ tịch công ty Jeff Jacobs, và phát ba mươi giây đầu tiên trong video biểu diễn của Cố Lạc Bắc tại nhà hát ngoài trời Hollywood cho Jeff Jacobs xem. Không phải Shawn Meyer không muốn phát bản đầy đủ, mà là sau ba mươi giây, Jeff Jacobs đã rời đi.

Harpo Productions là công ty cá nhân được thành lập khi Oprah Winfrey Show đang trên đà phát triển, dưới sự tư vấn của Jeff Jacobs lúc đó còn là luật sư, công ty định kỳ sản xuất Oprah Winfrey Show và bán cho các đài truyền hình. Harpo Productions nhanh chóng đạt được thành công to lớn, tính đến năm nay, riêng doanh thu từ Oprah Winfrey Show đã lên tới ba trăm triệu đô la.

Shawn Meyer ủ rũ để lại đĩa CD ở quầy lễ tân của Harpo Productions, mặc dù biết hy vọng mong manh, nhưng anh vẫn làm như vậy. Tiếp đó lại ở lại Chicago hai ngày, vào lúc tan tầm thứ Sáu đã gặp được chính Oprah Winfrey. Vị nữ hoàng talk show vốn luôn hòa nhã với những khán giả nhiệt tình của chương trình này, mặc dù vì bận rộn không nói chuyện được với Shawn Meyer, nhưng đã nhận lấy chiếc đĩa CD của Shawn Meyer.

Ngày hôm sau, cái tên Evan Bell xuất hiện ở vị trí đầu tiên trong danh sách dự bị.

Nghe nhân viên nội bộ Harpo Productions nói, Oprah Winfrey, Jeff Jacobs và Jason Rell ba người đều nhắc đến cái tên này trong cuộc họp tổng kết ngày thứ Bảy, Oprah Winfrey và Jason Rell đều lấy ra cùng một chiếc đĩa CD, cảm thấy nếu có thể mời được ca sĩ trong đĩa CD tham gia chương trình, chắc chắn có thể tạo nên cú hích.

Tối thứ Bảy, Claire Des đã đưa ra quyết định quan trọng thứ hai trong sự nghiệp của mình, sau khi nghe tin Evan Bell quay trở lại danh sách dự bị, trong tình trạng chưa nhận được sự đồng ý của Lee Kelleher, đã sử dụng mạng lưới quan hệ của Warner Music, trực tiếp biến vị trí số một trở thành sự thật.

Cái tên "Evan Bell" đã vươn lên dẫn đầu, đánh bại Staind và Alicia Keys để trở thành khách mời trong số phỏng vấn ca sĩ độc lập của Oprah Winfrey Show.

Chuyện nhân sự khách mời Oprah Winfrey Show này, quả nhiên là một lần ba bước ngoặt, kết thúc ngoài ý muốn. Ai mà đoán được, cuối cùng lại dựa vào nỗ lực của Shawn Meyer, sự giúp đỡ của Warner Music, khiến Cố Lạc Bắc mở đường máu, thắng ngược dòng. Vốn dĩ khách mời của một chương trình phỏng vấn truyền hình cũng không đến nỗi phức tạp như vậy, chủ yếu vẫn là từ khóa cốt lõi, "ca sĩ độc lập" dẫn đến sự cạnh tranh vô cùng gay gắt, cộng thêm sự cạnh tranh giữa các công ty đĩa hát, trong đó không thiếu ác ý từ Craig Cook, Staind đối với Cố Lạc Bắc dẫn đến cạnh tranh ác tính, điều này mới khiến một lựa chọn khách mời đơn giản trở thành chiến trường tranh giành quyền lực và mạng lưới quan hệ.

"Đoán chừng người chờ xem trò cười của cậu nhiều không đếm xuể." Giọng lười biếng của Eden Hudson vang lên từ phía sau, cậu ta trực tiếp cầm lấy một lát bánh mì nướng từ trên bàn rồi nhét vào miệng, hoàn toàn không nhận ra vừa nãy mình còn bất mãn vì sự có mặt sớm của Teddy Bell. "Cơ hội lần này, là thời cơ, cũng là thách thức."

Eden Hudson ngồi xuống chiếc ghế nằm dành riêng cho mình: "Chỉ là không biết sau khi chương trình phát sóng, ai mới là người cười cuối cùng."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:36
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.