Buổi ký tặng sách đầu tiên trong cuộc đời Cố Lạc Bắc, vốn định tổ chức trong một tiếng đồng hồ, cuối cùng đã kéo dài tròn hai tiếng.
Cho đến khi kết thúc, tại hiện trường vẫn còn hơn năm trăm người không muốn rời đi. Nếu cộng thêm gần ba trăm người đã được ký tặng trong hai tiếng trước đó, thì có thể thấy được sự bùng nổ của buổi ký tặng hôm nay dữ dội đến mức nào.
Đồng thời, Cố Lạc Bắc cũng lần đầu tiên trong đời nếm trải cảm giác chuột rút ở tay phải. Dù cả khuôn mặt có nhăn nhúm lại như cái bánh bao cũng chẳng ích gì. Ký tặng sách đúng thật là một công việc tiêu tốn thể lực một cách trần trụi.
Lúc về đến nhà đã gần chín giờ tối.
Kể từ sau khi "Nhất" được phát hành, Cố Lạc Bắc và Bell đã bắt đầu chuyến đi quảng bá chính thức đầu tiên trong đời. Trước kia, khi quảng bá cho "Chỉ là một giấc mơ", ba ngày đánh cá hai ngày phơi lưới, căn bản không thể tính là chính thức. Lần này, quảng bá album cũng coi như là quảng bá cho bộ phim. Cố Lạc Bắc biết Richard Kelly vì bộ phim mà đã chạy đôn chạy đáo khắp nơi trên thế giới, nên lần quảng bá này anh cũng dốc sức hơn nhiều, ít nhất cũng có thể góp một phần sức lực của mình.
Vì vậy, trong hai tuần qua, Cố Lạc Bắc đã thực sự thấu hiểu cảm giác của một nghệ sĩ: sáng sớm trời chưa sáng đã lên đường, tối muộn qua nửa đêm mới có thể trở về. Đây còn là kết quả sau khi Cố Lạc Bắc yêu cầu Warner Music giảm bớt lịch trình, có thể thấy sự vất vả của một người mới là như thế nào.
Đối với lịch trình quảng bá trong khoảng thời gian này, cảm nhận lớn nhất của Bell không phải là mệt mỏi, cũng chẳng phải là việc phải giao thiệp với đủ loại người, mà là: "Lạc Bắc, anh thật lòng cảm thấy chúng ta nên mua một chiếc xe." Chiếc Chevrolet của nhà Bell không thích hợp để chạy lịch trình khắp nơi, hơn nữa studio thiết kế hiện vẫn chưa thành lập, tiệm giặt ủi "Nhất" vẫn cần chiếc xe đó để vận chuyển hàng hóa. Vì vậy, khoảng thời gian này, hai anh em đều dùng tàu điện ngầm cộng với taxi làm phương tiện di chuyển.
Cố Lạc Bắc nghĩ ngợi, quả thực là như vậy. Tuy nhiên, bây giờ không nói đến chuyện của bản thân anh, chỉ riêng chuyện studio thiết kế, rồi chuyện nhà cửa xe cộ, cũng đủ làm Cố Lạc Bắc cảm thấy số tiền hơn năm triệu trong tay nhìn thì rất nhiều, nhưng thực tế dùng thì chắc một hai ngày là sạch bách. "Việc studio thiết kế cứ quyết định trước đi, sau đó hãy tính đến chuyện mua xe." Ánh nắng lúc tám giờ sáng luôn mang theo sự trong trẻo vô tận, khúc xạ trong không khí thành từng đốm sáng rực rỡ, tượng trưng cho sự khởi đầu của một ngày tốt đẹp.
Khi Cố Lạc Bắc tỉnh dậy đã là tám giờ rưỡi. Ánh nắng từ tấm rèm cửa bị Bell kéo ra một nửa chiếu vào, nhuộm căn phòng nhỏ thành một màu vàng óng. Anh đứng trước cửa sổ kéo nốt nửa tấm rèm còn lại, ánh nắng như những mảnh vàng vụn ngay lập tức lấp đầy căn phòng, nhìn về phía ánh mặt trời còn có chút chói mắt.
"Lạc Bắc, cậu dậy rồi à? Qua ăn sáng đi." Giọng của Bell vang lên ở bên ngoài.
Cố Lạc Bắc lười biếng đáp một tiếng "Ừ" rồi không nói gì thêm. Anh vẫn không có dấu hiệu di chuyển mà đứng trước cửa sổ, nhắm mắt lại tắm mình trong ánh nắng, cả người ấm áp, như thể đang từ từ tan chảy ra vậy.
"Evan, ăn cơm thôi..." Giọng của Bell từ xa truyền lại gần, vang lên ngay cửa phòng, kéo dài lê thê.
Cố Lạc Bắc không trả lời, chỉ vươn một cái thật dài. Bell dựa vào khung cửa, lặng lẽ chờ đợi. Vì lo lắng cho dạ dày của Cố Lạc Bắc nên bữa sáng nhất định phải giám sát anh ăn hết.
Cố Lạc Bắc mở mắt ra, vừa nãy nhắm mắt thích nghi với ánh nắng một lúc, tầm nhìn đã tốt hơn nhiều, có thể cảm nhận được hơi ấm trên mí mắt: "Thời tiết hôm nay tốt nhỉ, không có lịch trình chứ?" Bell khoanh tay trước ngực, chậm rãi chờ Cố Lạc Bắc: "Manhattan ở đó có mây, nếu chuyển hướng tới đây thì chắc không nhìn thấy mặt trời đâu. Nhưng nhìn chung thì thời tiết ở New York hôm nay vẫn khá trong xanh." Bell dậy sớm hơn Cố Lạc Bắc khoảng hai mươi phút, ra ngoài dạo một vòng nên biết rõ hơn: "Hôm nay không có lịch trình, mấy ngày này lịch trình cũng không còn mấy nữa rồi."
Cố Lạc Bắc nghe theo lời của Bell, nhìn về hướng đảo Manhattan, bầu trời quả nhiên tích tụ những lớp mây mỏng. Anh vừa định nói vài câu thì nhìn thấy một chiếc máy bay ầm ầm bay qua đỉnh đầu. Nơi này không phải gần sân bay, không thể nhìn thấy cảnh máy bay cất cánh hay hạ cánh. Cố Lạc Bắc còn chưa kịp để não bộ phản ứng lại, đã thấy chiếc máy bay này đâm sầm vào tòa nhà bên phải tòa tháp đôi Trung tâm Thương mại Thế giới ở bờ bên kia sông Hudson.
Không có bất kỳ âm thanh nào, tiếng nổ lớn "ầm ầm" không hề to như tưởng tượng. Ít nhất là Cố Lạc Bắc đang đứng trong phòng không hề nghe thấy bất kỳ âm thanh nào, chỉ thấy một đám mây hình nấm khổng lồ bay lên trời, rồi khói đen cuồn cuộn bắt đầu lan tỏa trên bầu trời đảo Manhattan.
Lạnh lẽo, Cố Lạc Bắc chỉ cảm thấy rợn tóc gáy, da gà nổi từ gan bàn chân lên đến đỉnh đầu. Trong chớp mắt, anh cảm thấy không khí xung quanh mình như bị rút cạn, ngay cả dòng máu ấm nóng cũng bắt đầu lạnh đi.
Hôm nay là ngày 11 tháng 9. Cố Lạc Bắc chợt nhận ra.
Mặc dù trong ký ức của kiếp trước đã sớm tồn tại điều này, nhưng khi vụ tấn công khủng bố này thực sự xảy ra ngay trước mắt mình, Cố Lạc Bắc vẫn bị sự kinh ngạc nhấn chìm. Biết sự việc sẽ xảy ra và tận mắt chứng kiến sự việc xảy ra là hai chuyện hoàn toàn không thể so sánh được. Chỉ có tận mắt nhìn thấy, thậm chí đích thân trải qua mới hiểu được đây là một chuyện đáng sợ đến nhường nào. Đầu óc Cố Lạc Bắc trong chớp mắt trở nên trống rỗng.
"Chẳng lẽ, mình làm sai rồi sao?" Cố Lạc Bắc hối hận. Dù anh không có mặt tại hiện trường, dù anh không nghe thấy tiếng nổ, dù anh không nhìn thấy cảnh mọi người hoảng loạn bỏ chạy, nhưng nỗi sợ hãi thấm vào tận xương tủy này vẫn khiến Cố Lạc Bắc cảm nhận rõ ràng sự hối hận. Sự mong manh của sinh mạng thậm chí còn không bằng một con kiến.
Nếu, mình báo trước cho Bộ Quốc phòng Mỹ: Nếu, mình báo trước cho nhân viên trong tòa tháp đôi: Nếu, mình báo trước cho sân bay rằng sẽ có người cướp máy bay...
Vô số chữ "nếu", vô số câu "biết sớm thế" xoay vần trong tâm trí Cố Lạc Bắc. Mặc dù những người đó không thân không thích với Cố Lạc Bắc, mặc dù đấu tranh chính trị và tấn công khủng bố cách Cố Lạc Bắc rất xa, mặc dù Cố Lạc Bắc đã tự nhủ với bản thân đây là kết quả mà sức người không thể thay đổi được. Nhưng khi tận mắt chứng kiến vụ việc bùng nổ lại phá vỡ mọi tưởng tượng trong đầu anh.
"Lạc Bắc, sao vậy?" Bell đứng phía sau đột nhiên cảm nhận được cơ bắp trên người Cố Lạc Bắc cứng đờ. Chỉ trong ba mươi giây ngắn ngủi này, Cố Lạc Bắc vẫn ở trong tầm mắt của mình, lại không xảy ra chuyện gì, lẽ nào là nghĩ đến chuyện gì không tốt sao?
Bell lập tức bước vào phòng, căn phòng quá nhỏ, chỉ bốn năm bước chân là Bell đã đến sau lưng Cố Lạc Bắc: "Lạc Bắc..." Nhưng lời sau đó của Bell còn chưa kịp nói ra, tầm nhìn đã bị cảnh tượng ngoài cửa sổ thu hút: "Mẹ kiếp, quỷ quái gì thế này!"
Ngừng lại một chút, Bell lại lẩm bẩm một câu: "Quỷ quái." Thần sắc cũng hoảng hốt, đầu óc lập tức trở nên mụ mị. Trong thời đại hòa bình này, chiến tranh từ lâu đã trở thành một đống văn tự trong sách lịch sử. Giờ phút này, khói đen bao trùm trời đất che phủ New York, đảo Manhattan - đại diện cho trung tâm kinh tế thế giới lúc này đã bị bao phủ bởi một màu đen kịt. Dưới sắc mực đen đặc đó, ngọn lửa cháy hừng hực và những vật thể không ngừng rơi xuống đất cho thấy đây không phải là một sự cố.
"Katherine!" Cố Lạc Bắc đột nhiên hoàn hồn, xoay người một cái rồi lao xuống lầu. Bell tuy đã bị chấn động đến mức mất hồn vía, nhưng theo bản năng vẫn chạy theo Cố Lạc Bắc. Trong đầu ngoài làn khói đen ngập trời kia ra thì chỉ còn sót lại một cái tên: Katherine Bell.
Cố Lạc Bắc chỉ cảm thấy tim mình như muốn nhảy ra ngoài, máu trong người khôi phục nhiệt độ, chạy trong mạch máu với tốc độ đáng sợ. Cổ họng như bị tắc nghẽn, cả đầu óc đều chỉ có cái tên "Katherine". Trước thảm họa, trước tấn công khủng bố, trước bộ máy quốc gia, sức mạnh cá nhân thật sự quá nhỏ bé. Cố Lạc Bắc biết mình không có năng lực bảo vệ người khác, nhưng anh sẽ kiên định đứng bên cạnh Katherine Bell và Bell, dù có tan xương nát thịt cũng không hối tiếc. Kiếp này, anh chỉ sống vì bản thân, mà gia đình Bell chính là linh hồn của anh.
Katherine Bell đang thu dọn quần áo đã giặt sạch, hôm nay sẽ có khách đến lấy đồ. Mặc dù gia đình đã quyết định đóng tiệm giặt ủi rồi tập trung sức lực vào studio thiết kế, nhưng chỉ cần tiệm giặt ủi "Nhất" còn chưa đóng cửa một ngày, Katherine Bell sẽ không bỏ lại nơi này.
Tiệm giặt ủi nhỏ này là ước mơ của nhà Bell, có lẽ họ không có "giấc mơ Mỹ", nhưng đây thực sự là cuộc sống mà họ đang có. Mười hai năm, ngay cả món đồ chơi cũng có tình cảm, huống chi là cửa tiệm do chính tay mình chăm chút.
Lúc này, Cố Lạc Bắc hoảng hoảng hốt hốt chạy vào: "Katherine, Katherine..." Giọng nói bàng hoàng ấy mang theo sự run rẩy và nỗi sợ hãi sâu sắc.
Katherine Bell chỉ kịp đứng dậy, thậm chí chưa kịp dùng lời nói để đáp lại thì đã thấy cậu con trai út chạy thật nhanh tới, rồi ôm chặt lấy mình. Katherine Bell vừa ngẩng đầu lên liền thấy cậu con trai cả cũng chạy tới, đứng cạnh mình với vẻ mặt vẫn còn kinh sợ.
Tay Katherine Bell đặt trên lưng cậu con trai út, tấm lưng dưới lòng bàn tay đang khẽ run rẩy, giống như một con sói con bị tiếng súng của thợ săn làm cho sợ hãi, dù vẻ ngoài có tỏ ra như không có chuyện gì, nhưng nỗi sợ hãi từ tận xương tủy lại không thể kiểm soát mà trào ra, khiến cơ bắp cũng phải run rẩy theo. Lòng Katherine Bell thắt lại, bà nhớ lại lúc cậu con trai út vừa mới chào đời, mỏng manh như tùy tùy tiện thời (lúc nào) cũng sẽ rời xa mình vậy.
Cậu con trai út ôm mình rất chặt, chặt đến mức như sợtùy thời (lúc nào) cũng sẽ mất đi mình.
Katherine Bell tuy hơi luống cuống tay chân, nhưng sự xót xa trong lòng vẫn trào dâng, bà ôm chặt lấy cậu con trai út vào lòng.
Sự kiên cường bao năm qua khiến Katherine Bell từ lâu đã không còn là một người mẹ đơn thuần, bà đã quen với việc xòe đôi cánh của mình ra để bảo vệ hai cậu con trai trong phạm vi của mình, dù các con đã sớm trưởng thành, nhưng trong mắt bà, vẫn là hai con sói con cần mình bảo vệ.
Katherine Bell ngẩng đầu lên, vẻ mặt kiên định nhìn Bell, ánh mắt mang theo sự quyết tâm không chút do dự, ý tứ lộ rõ mồn một: Rốt cuộc là ai đã chọc giận con trai ta?
Bell biết mẹ đang hỏi mình, trong đầu cậu lại hiện lên làn khói đen mù mịt lúc nãy, không khỏi nuốt một ngụm nước bọt: "Katherine, xảy ra chuyện lớn rồi, tòa tháp đôi Trung tâm Thương mại Thế giới bị phá hủy rồi."