Tiếng Thét Câm Lặng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9

❊ ❊ ❊

Nicola Adamson nhắm mắt xua đi những linh tính thoáng qua khi cô tra chìa vào ổ khóa của căn hộ áp mái. Mặc dù tiếng chạm rất khẽ, cô vẫn cảm thấy như âm thanh vang dội khắp hành lang; hầu hết mọi thứ ở lúc 2 giờ 30 phút sáng đều như vậy.

Myra Downs ở căn hộ 4C, sẽ chỉ mất vài giây để bước ra ngoài xem ai đang gây ồn ào. Nicola thề, bà kế toán về hưu đó hẳn phải dựa vào cửa trước để ngủ.

Như dự đoán, cô nghe thấy những âm thanh quen thuộc khi chốt cửa nhà hàng xóm trượt phía dưới cánh cửa, nhưng cô cố chui vào trong nhà mình trước khi người phụ nữ duy nhất thuộc ủy ban theo dõi của khu phố bắt được cô.

Thậm chí trước khi nhấn công tắc đèn sáng, Nicola cũng cảm thấy có sự khác lạ trong nhà mình. Ngôi nhà đã bị xâm chiếm. Mặc dù không gian vẫn là của cô, cô sắp phải chia sẻ tất cả. Một lần nữa.

Cô tháo giày và lặng lẽ bước qua phòng khách, đi thẳng vào bếp. Mặc dù trong phòng dành cho khách đang có người, cô vẫn cố giữ những thói quen của mình, nhịp sống của cô, cuộc sống của riêng mình cô.

Cô lấy một phần mì ống trong tủ lạnh và đặt nó vào lò vi sóng. Làm việc luôn khiến cô đói và đây là thói quen của cô; trở về từ câu lạc bộ, hâm nóng đồ ăn trong khi tắm, sau đó ăn tối cùng với một cốc rượu vang đỏ trước khi đi ngủ.

Phải ở chung với người khác trong nhà của mình không làm cô thay đổi điều đó. Tuy nhiên, cô vẫn nhón chân bước vào phòng tắm. Cô đã quá mệt mỏi và không có tâm trạng để xem phim.

Khi đã ở trong phòng tắm, Nicola mới thở phào nhẹ nhõm. Mỗi một cánh cửa cô đóng lại sau lưng mình là một trận chiến mà cô đã thắng. Cô hình dung mình đang ở trong một trò chơi điện tử, nơi đối thủ tường tận từng căn phòng khi đuổi theo kẻ địch.

Điều đó là không công bằng, cô tự trách mình khi cởi bỏ bộ đồ vứt thành một đống bên cạnh buồng tắm. Cô đã phải điều chỉnh núm chỉnh nhiệt độ, điều đó khiến cô bực mình. Từ trước cho đến cách đây một tuần, chẳng bao giờ cô phải chỉnh nhiệt độ cả, nó sẽ luôn ở yên ở một vị trí.

Cô nhắm mắt lại và nâng mặt lên, hứng lấy luồng nước đang bốc hơi. Cảm giác nước chạm lên da thật dễ chịu. Cô xoay mặt đi và quay cổ lại. Chỉ trong vòng vài giây, nước đã thấm ướt mái tóc vàng dài của cô. Cô với tay về phía sau, tìm trên giá để đồ nhưng chẳng thấy có gì ở đó. Chết tiệt, chai dầu gội lại bị chuyển xuống đặt dưới sàn nhà rồi.

Cô cúi xuống và nhặt nó lên. Lực bóp khiến cái chai phun ra một đống dầu gội lên kính buồng tắm. Một lần nữa cô lại phải nuốt lại sự bực bội. Ở chung với người khác lẽ ra không quá khó chịu, nhưng hoá ra lại cực kì khó chịu. Và cô sẽ phải chịu đựng điều đó suốt đời mình.

Cô có thể cảm thấy sự căng thẳng đè nặng trên vai. Tối nay không phải là một buổi tối vui vẻ.

Cô đã làm ở The Roxburgh được năm năm kể từ sinh nhật lần thứ hai mươi của mình và cô đã yêu nó vô cùng. Cô không quan tâm mọi người có nghĩ công việc của cô là nhục nhã hay hèn hạ. Cô thích nhảy, thích khoe cơ thể mình và đàn ông trả rất nhiều tiền để xem cô làm thế. Cô không thoát y và cũng không cho người khác đụng chạm vào mình. Đó không phải kiểu câu lạc bộ như vậy.

Có những câu lạc bộ khác ở trung tâm Birmingham và mọi vũ công ở những câu lạc bộ đó đều khao khát được làm việc ở The Roxburgh. Đối với Nicola, nó sẽ là câu lạc bộ duy nhất mà cô từng làm việc. Cô có ý định đến năm 30 tuổi, cô sẽ nghỉ nhảy và theo đuổi những đam mê khác. Số dư trong tài khoản ngân hàng của cô đủ để hỗ trợ cho kế hoạch đó.

Trong năm năm qua, cô đã trở thành vũ công nổi tiếng nhất ở đây. Trung bình mỗi đêm cô nhận được ba yêu cầu nhảy riêng và cái giá hai trăm bảng một lần không thể xem thường được.

Cô biết đối với những người theo phong trào nam nữ bình quyền, mình chẳng khác nào một kẻ chối Chúa, vậy nên cô sẵn sàng giơ ngón tay thối lên với họ. Đối với cô, sự giải phóng cho phụ nữ chính là quyền lựa chọn và cô đã chọn nhảy múa; không phải vì cô là một kẻ nghiện ma tuý thất nghiệp cần tiền, mà vì cô muốn được như thế.

Ngay từ khi còn nhỏ, cô đã rất thích biểu diễn. Cô luôn cố gắng phấn đấu vì sở thích đó, vì sự khác biệt đó, thứ khiến cô nổi bật, khiến mọi người chú ý đến cô.

Nhưng tối nay, cô cảm thấy không hài lòng với diễn xuất của mình. Khách hàng không phàn nàn gì, chai Cristal đã được mở và khách hàng cuối cùng của cô cũng đã mua hai chai Dom Perignon, điều đó khiến ông chủ của cô rất hạnh phúc.

Nhưng Nicola biết. Cô biết tối nay tâm trí của cô đã không được thực sự dành cho công việc. Cô không cảm thấy sự toàn tâm toàn ý của chính mình, của cơ thể và khối óc của cô, dành cho màn biểu diễn. Với cô, đó là sự khác biệt giữa Nữ diễn viên xuất sắc nhất và Người Mua vui xuất sắc nhất.

Cô xả sạch dầu xả trên tóc và bước ra khỏi buồng tắm. Cô lau khô mình, rúc vào chiếc áo choàng, thưởng thức cảm giác lớp vải ấm áp chạm vào da mình. Cô thắt dây lưng quanh eo và bước ra khỏi phòng tắm.

Cô đứng sững lại. Trong một khoảnh khắc, cô đã quên. Chỉ đúng một khoảnh khắc.

“Beth,” cô hổn hển.

“Còn ai được nữa?”

Nicola bước vào bếp. “Chị xin lỗi nếu lỡ đánh thức em,” cô nói, lấy đĩa mì ra khỏi lò vi sóng. Cô lấy ra hai cái đĩa và sẻ phần mì làm hai.

Cô đặt một phần trước chỗ của mình và một phần ở bên đối diện.

“Em đói,” Beth nói.

Nicola cố gắng không giật mình trước giọng địa phương vùng Black Country rất nặng của Beth. Đó là một thói quen bản thân cô đã nỗ lực để vượt qua. Hồi còn nhỏ, cả hai người họ đều nói giọng đó nhưng Beth chẳng hề cố gắng chút nào để thay đổi.

“Hôm nay em ăn chưa?” Nicola hỏi và ngay lập tức thầm trách mình. Cô vẫn chưa thoát khỏi thói quen làm một người chị sinh đôi hay sao? Ngay cả khi đó chỉ là vấn đề trước sau vài phút.

“Chợ không muốn em ở đây, phải không chợ?”

Nicola nhìn chằm chằm đĩa mì. Đột nhiên cảm giác ngon miệng của cô đã biến mất. Sự thẳng thắn trong câu hỏi của em gái cô không khiến cô ngạc nhiên và nói dối sẽ chẳng ích gì. Beth hiểu cô cũng gần như cô hiểu chính mình.

“Không phải là chị không muốn em ở đây, chỉ là đã lâu quá rồi.”

“Và đó là lỗi của ai, hả chợ?”

Nicola nuốt thức ăn trong miệng và mang đĩa đến bên bồn rửa. Cô không dám nhìn. Cô không thể đối mặt với những lời buộc tội và những tổn thương.

“Em có kế hoạch gì cho ngày mai chưa?” Cô hỏi, lái cuộc nói chuyện của họ sang chuyện nào đó ít gây bùng nổ hơn.

“Có chứ. Tối mai chợ vẫn đi làm chứ?”

Nicola không nói gì. Đương nhiên là Beth không đồng ý với phong cách sống của cô. “Sao chợ lại hạ thấp bản thân như vậy?”

“Chị thích công việc của chị,” Nicola phản kháng. Cô ghét cách giọng mình được nâng cao lên một quãng.

“Nhưng chợ học Xã hội học. Lãng phí kinh khủng.”

“Chí ít chị cũng đã có một cái bằng,” Nicola nói lại và lập tức hối hận. Sự im lặng giữa họ đã được tiếp thêm.

“Hừm, chợ lấy đi ước mơ đó của em, phải không?”

Nicola biết Beth đổ lỗi cho cô vì đã khiến hai người xa cách, nhưng cô chưa bao giờ tự hỏi mình tại sao.

Nicola nhìn chằm chằm vào bồn rửa, nắm chặt cái đĩa. “Sao em lại trở lại?”

Beth thở dài nặng nề. “Em còn đi đâu được nữa?”

Nicola lặng lẽ gật đầu và không khí giữa họ dịu xuống.

“Mọi thứ sẽ lại trở lại, phải không?” Beth lặng lẽ hỏi.

Nicola nghe thấy sự yếu đuối trong giọng nói của em gái mình và điều đó khiến cô đau đầu. Có những mối quan hệ không thể đổ vỡ.

Trước mắt cô, cái đĩa bẩn mờ nhoà đi và những năm xa cách em gái chụp lấy cô.

“Giờ chợ sẽ làm thế nào để bảo vệ em, hả chợ?”

Nicola lau nước mắt và quay lại, vươn tay định ôm lấy em gái song sinh của mình nhưng cánh cửa phòng ngủ đã đóng lại.

Nicola ăn nốt phần mì còn trên cái đĩa thứ hai. Cô thầm nói về phía phòng ngủ phụ. “Beth, vì bất cứ lí do gì khiến em ghét chị, chị xin lỗi. Thực sự, thực sự xin lỗi.”

ÂM LẶNG KIM STONE #1 Silent Scream (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.